Wednesday, June 10, 2026

Triệu Mẫn tố bị Trương Vô Kỵ "khinh bạc làm nhục", lộ tình cảm thiết tha

 





Triệu Mẫn nhiều lần mời Trương Vô Kỵ uống rượu để thăm dò tình ý, ... thả thính! (minh hoạ)

Cát Tường

Trong tiểu thuyết võ hiệp, tình yêu thường nảy nở từ những khoảnh khắc anh hùng cứu mỹ nhân, ân đền oán trả. Thế nhưng logic ấy không đúng với Kim Dung. Nếu để ý kỹ, sẽ thấy thật thú vị khi tình yêu trong kiếm hiệp Kim Dung thường nảy mầm từ sự "chung đụng" tay chân nam nữ với nhau! Tỷ như cặp đôi Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn đã có một điểm khởi đầu ly kỳ hấp dẫn: Một pha "khinh bạc làm nhục" dưới đáy thiết lao tối tăm tại Lục Liễu Sơn Trang. Tình huống cưỡng bức của giáo chủ Trương Vô Kỵ khi dùng ngón tay chạm vào gót ngọc Triệu Mẫn không ngờ lại trở thành chiếc chìa khóa vàng phá vỡ lớp giáp kiêu ngạo của quận chúa xinh đẹp Mông Cổ, gieo vào lòng nàng hạt mầm rung động tình ái đầu tiên.

Cạm bẫy Lục Liễu Trang và pha "tra khảo" điên rồ dưới thiết lao

Tại Lục Liễu Sơn Trang, Triệu Mẫn đã dùng Thập Hương Nhuyễn Cân Tán hạ độc quần hùng Minh Giáo. Để cứu đồng đội, Trương Vô Kỵ quay lại đòi thuốc giải, nhưng lại sập bẫy của Triệu Mẫn. Khi Triệu Mẫn vung kiếm giả vờ tự sát, Trương Vô Kỵ vội vàng lao tới can ngăn, ngờ đâu "dưới chân hỗng xuống, đạp vào chỗ không, thân hình rơi tụt ngay xuống". Bằng phản xạ tuyệt vời, chàng kéo theo cả Triệu Mẫn, khiến "hai người cùng lộn xuống hầm".

Dưới thiết lao bằng thép đúc trơn tuột không có kẽ hở, Trương Vô Kỵ nôn nóng muốn thoát ra để cứu người, đành dùng bạo lực uy hiếp. Đầu tiên, chàng xé vải, nhổ nước bọt làm ướt rồi bịt chặt miệng mũi nàng. Bị ngạt thở và ghê tởm, Triệu Mẫn hậm hực mắng: "Nước miếng ngươi, hừ, thối muốn chết được.". 

Nhưng bấy nhiêu chưa đủ để khuất phục sự cứng đầu của nàng. Trong cơn tuyệt vọng, vị giáo chủ Minh Giáo hiền lành đã nghĩ ra một độc chiêu: "Chàng nắm lấy bàn chân trái nàng, lột luôn giày vớ ra, giơ ngón tay trỏ điểm vào huyệt Dũng Tuyền dưới gan bàn chân, vận Cửu Dương thần công lên". 

Sự tra tấn bằng cách "cù lét" kết hợp nội công chí dương chí cương này mang lại một cảm giác khủng khiếp hơn cả đao kiếm: "Chẳng khác gì muôn ngàn con rận cùng thi nhau cắn ngũ tạng lục phủ, cốt tủy huyết quản một lượt, khiến nàng chỉ cười được mấy tiếng rồi chịu không nổi khóc òa lên". Vị quận chúa uy phong lẫm liệt, mưu trí hơn người đành rũ bỏ mọi kiêu hãnh, vừa khóc vừa mắng, rồi chuyển sang van xin thảm thiết: "Tên thối tha... tên giặc con... sẽ có ngày ta đem ngươi ra... lăng trì tùng xẻo... thôi... thôi... tha... tha cho tôi... Trương... Trương giáo chủ... Trương công tử... Trương giáo... giáo chủ... hu hu... hu hu...".

Đến khi Triệu Mẫn chịu khuất phục mở nắp hầm, một khoảnh khắc kỳ diệu đã xảy ra. Trương Vô Kỵ cầm chiếc vớ lụa đi lại vào chân nàng. Chính giây phút chàng "cầm bàn chân nhỏ nhắn mềm mại của cô gái, trong lòng không khỏi lâng lâng". Còn Triệu Mẫn thì "thẹn thùng rụt chân về, mặt đỏ bừng, cũng may là trong hầm tối đen nên Trương Vô Kỵ không nhìn thấy, nàng chẳng nói chẳng rằng tự mình đi vớ xỏ giày, trong chỉ một giây bỗng thấy lòng nổi lên một cảm giác lạ kỳ, tưởng như lại mong được chàng cầm chân mình lần nữa.".

Sự "khinh bạc làm nhục" và bước ngoặt tâm lý của Triệu Mẫn

Về sau, trên núi Võ Đương, Triệu Mẫn đã đem chuyện này ra trách móc Trương Vô Kỵ, gọi đó là tội "khinh bạc làm nhục hôm trước ở trong cương lao tại Lục Liễu Sơn Trang". Tại sao nàng coi đó là sự khinh bạc? 

Trong lễ giáo phong kiến, đôi bàn chân của người phụ nữ là bộ phận cực kỳ riêng tư và nhạy cảm, tuyệt đối không để nam giới chạm vào. Việc Trương Vô Kỵ lột giày vớ, cầm chân trần của nàng, lại còn dùng nước bọt bịt miệng nàng, xét theo lễ giáo, đó thực sự là hành vi của một kẻ "dâm tặc" vô lễ. 

Khi Triệu Mẫn nhắc lại mấy chữ "khinh bạc làm nhục", chính nàng cũng "nghĩ đến tình cảnh ở trong hầm tối, không khỏi mặt đỏ lên, vừa tức vừa thẹn". Trương Vô Kỵ dẫu vô tình, cũng cảm thấy bẽn lẽn vì ý thức được "nam nữ thụ thụ bất thân, dẫu phải tòng quyền... nếu có người biết được chàng đùa giỡn với đàn bà con gái, thì thật than ôi".

Thế nhưng, chính sự "làm nhục" đượm màu nhục dục và bất đắc dĩ này lại là mồi lửa thắp sáng tình yêu trong Triệu Mẫn.

Thế mới hiểu vì sao "nam nữ thụ thụ bất thân 

Kim Dung là một bậc thầy về tâm lý khi chọn thiết lao Lục Liễu Trang làm nơi bắt đầu cho mối tình oanh liệt này. 

* Thứ nhất, sự sụp đổ của bức tường kiêu hãnh

Triệu Mẫn sinh ra trong nhung lụa, là thiên kim tiểu thư của Nhữ Dương Vương, hô phong hoán vũ, dưới trướng toàn cao thủ. Những gã đàn ông quanh nàng hoặc sợ hãi nàng, hoặc nịnh bợ khúm núm. Nàng chưa từng bị ai đánh bại, càng chưa từng bị ai chạm vào cơ thể. Trương Vô Kỵ xuất hiện, không những đánh bại mưu kế của nàng, mà còn tước đoạt hoàn toàn uy quyền của nàng bằng một phương thức trào phúng nhất: ấn ngón tay vào gan bàn chân, ép nàng phải vừa cười vừa khóc, vừa mắng chửi vừa van xin. Trong khoảnh khắc ấy, Triệu Mẫn không còn là một quận chúa hô mưa gọi gió, nàng bị lột bỏ mọi lớp ngụy trang, trở thành một cô gái nhỏ bé, yếu đuối, nhạy cảm và trần trụi trước một người đàn ông xa lạ.

* Thứ hai, sự va chạm xác thịt sinh ra tư tình.

Khác với Chu Chỉ Nhược giữ kẽ đoan trang, hay Tiểu Chiêu luôn thu mình trong phận tớ gái, Triệu Mẫn khao khát một thứ tình yêu mãnh liệt, sảng khoái và tự do. Cái đụng chạm kỳ lạ nơi gót ngọc, hơi ấm từ Cửu Dương Thần Công truyền qua huyệt Dũng Tuyền, cùng bàn tay thô ráp nhưng dịu dàng của Vô Kỵ khi xỏ lại vớ cho nàng... tất cả tạo ra một phản ứng hóa học dữ dội. Ý nghĩ xẹt qua đầu nàng: "tưởng như lại mong được chàng cầm chân mình lần nữa" chính là sự thức tỉnh của bản năng nữ giới, khao khát được che chở, được chạm vào người đàn ông mà nàng tâm phục khẩu phục.

* Thứ ba, nghịch lý đáng yêu của Trương Vô Kỵ.

Triệu Mẫn gọi Trương Vô Kỵ là "tiểu dâm tặc", mắng chàng "khinh bạc làm nhục", nhưng tận đáy lòng nàng biết rõ Vô Kỵ là người cực kỳ nhân hậu. Chàng có thể giết nàng trong nháy mắt để thoát thân, nhưng chàng không làm. Chàng phải dùng đến hạ sách "nước bọt" và "cù lét" cũng chỉ vì bị ép đến đường cùng. Sự kết hợp giữa võ công tuyệt đỉnh, sự tàn nhẫn "miễn cưỡng" lúc cứu người, và sự chân chất, lúng túng khi cầm chân nàng đã tạo ra một sức hút chí mạng đối với cô gái đa mưu túc trí như Triệu Mẫn. Nàng nhận ra sự tương phản đáng yêu: một chàng trai đủ sức mạnh để chà đạp nàng, nhưng lại mang một trái tim quá dịu dàng để thực sự làm tổn thương nàng.

Kết luận:

Tình tiết trong thiết lao Lục Liễu Trang là một nét chấm phá tuyệt vời thú vị của nhà văn Kim Dung. Bằng cách để hai kẻ tử địch rơi vào một không gian chật hẹp, tối tăm, tước đi mọi vũ khí và rào cản luân lý, tác giả đã ép họ đối diện với những rung cảm nguyên thủy nhất. Lời mắng "khinh bạc làm nhục" của Triệu Mẫn thực chất không phải là sự oán hận, mà là một lời dỗi hờn, một sự ghi khắc. Nhát cắn của ái tình đã găm sâu vào tim vị quận chúa Mông Cổ ngay trong cái hố sâu tăm tối ấy, để rồi từ đó, nàng sẵn sàng vứt bỏ cả giang sơn, thân thế, lội ngược dòng đời chỉ để được tiếp tục "hành hạ" và được "yêu thương" bởi tên giặc con thối tha mang tên Trương Vô Kỵ!

.....

"Bề trong như đã, mặt ngoài còn e"

Trong sự kiện khi Triệu Mẫn mang binh mã lên núi Võ Đang, mạo danh giáo chủ Minh Giáo Trương Vô Kỵ khởi đầu là một nước cờ thâm độc nhằm tiêu diệt môn phái này. Thú vị làm sao, chính còn là nơi phơi bày làm lộ rõ những rung động tình cảm đầu đời rất đáng yêu nữ tính, trái ngược hoàn toàn với vỏ bọc "nữ ma đầu" của nàng.

Triệu cô nương, "chi bằng lấy quách giáo chủ chúng tôi"

Khi Triệu Mẫn đang đối đáp trên điện Tử Tiêu, mắng mỏ Trương Vô Kỵ là "tiểu quỉ", Bố Đại Hòa Thượng Thuyết Bất Đắc bất ngờ buông lời châm chọc trêu ghẹo nàng:

"- Trương giáo chủ bản giáo tuổi trẻ tài cao, Triệu cô nương e rằng còn kém bản giáo chủ vài tuổi, chi bằng lấy quách giáo chủ chúng tôi, hòa thượng này xem ra xứng đôi...".

Trước câu đùa cợt "gả chồng" thẳng thừng này, phản ứng của vị quận chúa thống lãnh quần hùng lại vô cùng bất ngờ, đầy nữ tính:

"Triệu Mẫn hai má đỏ bừng, dung nhan càng thêm kiều diễm, thần sắc chỉ có ba phần tức giận nhưng đến bảy phần e ấp, một thủ lãnh quần hào oai nghi trong giây lát thành ngay một thiếu nữ thẹn thùng.".

Một lát sau, khi Trương Vô Kỵ đích thân lộ diện, đánh bại cao thủ của Triệu Mẫn và lên tiếng xin Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao để cứu các sư bá, Triệu Mẫn lại tiếp tục giở thói đanh đá, đem chuyện ở hầm tối Lục Liễu Sơn Trang ra để lấy cớ bắt bẻ:

"- Ta chưa chém ngươi thành muôn mảnh thì chưa trả được cái tội khinh bạc làm nhục hôm trước ở trong cương lao tại Lục Liễu Sơn Trang.". "Nàng nói tới mấy tiếng 'khinh bạc làm nhục', nghĩ đến tình cảnh ở trong hầm tối, không khỏi mặt đỏ lên, vừa tức vừa thẹn.".

Bị mắng thẳng mặt trước đám đông, Trương Vô Kỵ ngượng ngùng không biết giấu mặt vào đâu, đành phải đánh trống lảng qua chuyện khác.

"Nói một đằng, bụng một nẻo"

* Sự sụp đổ của bức tường kiêu hãnh: 

Triệu Mẫn xuất thân là một quận chúa Mông Cổ cao quý, quyền uy tột đỉnh, chưa từng có gã đàn ông nào dám hỗn xược hay chạm vào người nàng. Thế nhưng, tại hầm tối Lục Liễu trang, Trương Vô Kỵ vì nóng ruột cứu người đã lột giày vớ, dùng chân khí cù gan bàn chân nàng. Đối với một thiếu nữ mới lớn, hành động này chạm đến tận cùng giới hạn của sự thân mật xác thịt. Sự đụng chạm đó không chỉ đánh gục thể xác (khiến nàng khóc lóc van xin), mà còn mở khóa luôn những rung động tính dục và sự tò mò lãng mạn trong trái tim nàng. Cái gọi là "tội khinh bạc làm nhục" thực chất là sự kiện ấn tượng nhất, ám ảnh nhất, khiến nàng vừa tức giận vì bị bắt nạt, lại vừa xao xuyến rộn ràng.

* Phản ứng "Bảy phần e ấp, ba phần tức giận": 

Kim Dung đã dùng bút pháp tâm lý xuất sắc ở chi tiết Triệu Mẫn nghe Thuyết Bất Đắc xúi lấy Trương Vô Kỵ. Nếu thực sự hận thù, một nữ chúa tàn nhẫn như Triệu Mẫn ắt sẽ nổi sát cơ, ra lệnh chém đầu gã hòa thượng vô lễ. Nhưng nàng lại "hai má đỏ bừng", "bảy phần e ấp". Ba phần tức giận kia chỉ là cái vỏ bọc làm dáng của con gái, còn bảy phần e ấp chính là sự thừa nhận trong vô thức: Nàng thực sự thích cái viễn cảnh được làm vợ gã "tiểu quỉ" kia!

Nữ tổng tài đi đánh ghen và màn "thả thính" cồng kềnh nhất võ lâm

* Pha mạo danh mang đậm chất "Tà lưa": 

Triệu Mẫn đem quân đi tiêu diệt phái Võ Đang, nhưng lại mặc áo thêu hình ngọn lửa, tự xưng mình là "Trương Vô Kỵ chấp chưởng Minh Giáo". Về mặt chiến thuật, đây là kế gắp lửa bỏ tay người. Nhưng về mặt tâm lý học tình yêu, đây chính là hành động của một cô gái đang "tương tư" quá mức. Nàng thích Trương Vô Kỵ đến độ muốn khoác lên người danh tính của chàng, tự gọi tên chàng để tìm cảm giác gắn kết.

* Đỉnh cao "Ngoài lạnh trong nóng": 

Miệng Triệu Mẫn lúc nào cũng đòi "rút gân, lột da", "chém thành muôn mảnh" Trương Vô Kỵ. Nhưng thực tế, mang cả nghìn quân mã lên núi đe dọa người ta, đến lúc gặp mặt lại chỉ đỏ mặt nhắc lại chuyện... bị sờ chân trong hầm tối!. Màn "mắng mỏ" của Triệu Mẫn trước mặt quần hùng Võ Đang và Minh Giáo thực chất chẳng khác nào một cô bạn gái đang hờn dỗi lôi chuyện riêng tư ra dằn vặt người yêu. Nàng thành công biến một cuộc bao vây sinh tử đẫm máu thành một sân khấu để... liếc mắt đưa tình. Cái uy phong của một vị Thống soái Mông Cổ bỗng chốc bay sạch, chỉ còn lại hình ảnh một thiếu nữ đang chìm đắm trong cơn "say nắng" mãnh liệt nhất cuộc đời mình vậy.

Chốt lại, chính hành động "khinh bạc làm nhục" của Trương Vô Kỵ, kỳ diệu thay, lại là điểm khởi đầu đầy tinh tế và thú vị, làm nảy sinh hạt mầm rung động, khởi đầu tình yêu của quận chúa xinh đẹp Triệu Mẫn dành cho Trương Vô Kỵ. 
....

Bài liên quan:

No comments: