Triệu Mẫn nghi ngờ thân thế đặc biệt của Tiểu Chiêu
* Võ công và kiến thức dị thường của Tiểu Chiêu:
Trên chiếc thuyền hướng về đảo Linh Xà, Triệu Mẫn với con mắt tinh đời đã nhận ra một cô hầu gái nhỏ bé như Tiểu Chiêu lại mang trong mình kiến thức uyên bác. Nàng bắt đầu tung đòn thăm dò để ép Tiểu Siêu lộ chân tướng:
"- Tiểu nữ định hỏi Tiểu Chiêu cô nương, kỳ môn bát quái, âm dương ngũ hành do ai dạy cô đó? Cô còn nhỏ như thế làm sao lại học được những công phu lạ lùng vậy?".
Khi Tiểu Chiêu lấp liếm rằng "- Đó là võ công gia truyền của tôi, không bõ quận chúa nương nương cười cho.", Triệu Mẫn lập tức ép sát, truy hỏi về lai lịch cha mẹ nàng: "- Lệnh tôn là ai? Con gái đã thế, cha mẹ ắt phải là cao thủ tiếng tăm vang dậy thiên hạ.".
Lúc này, Tiểu Chiêu không còn giữ vẻ nhún nhường thường ngày, nàng dùng chính nỗi ám ảnh của Chu Chỉ Nhược (bị Triệu Mẫn dọa rạch mặt, chặt ngón tay) để phản kích một cách sắc lạnh:
"- Gia phụ mai danh ẩn tính, đâu đáng để quận chúa phải hỏi? Không lẽ quận chúa lại định chặt hai ngón tay tôi để ép cho tôi phải lộ võ công ra hay sao?".
* Xâu chuỗi manh mối từ Quang Minh hữu sứ Phạm Dao:
Không ép được Tiểu Chiêu bằng lời, Triệu Mẫn xoay sang gợi mở cho Trương Vô Kỵ nhớ lại thái độ kỳ lạ của Khổ đầu đà (Phạm Dao) khi tình cờ gặp Tiểu Chiêu tại Đại Đô. Nàng hỏi Vô Kỵ:
"- Trương công tử, tối hôm đó tại quán rượu nơi Đại Đô, khi y gặp Tiểu Chiêu cô nương, có nói hai câu gì?".
Khi Trương Vô Kỵ nhớ lại Phạm Dao từng kinh ngạc thốt lên rằng Tiểu Chiêu giống một người quen cũ, Triệu Mẫn chốt lại sự nghi ngờ của mình để Vô Kỵ phải suy nghĩ: "- Đúng thế. Anh thử đoán xem khổ đại sư nói Tiểu Chiêu giống ai?".
* Giọt nước mắt trách móc của Tiểu Chiêu và lời thề của Triệu Mẫn:
Khi Kim Hoa bà bà bị Trí Tuệ Bảo Thụ Vương lột mặt nạ, lộ ra thân phận thật là Thánh nữ Đại Ỷ Ti (Tử Sam Long Vương), Tạ Tốn vì mắt mù không biết tình hình nên đã vô tình tiết lộ thân phận của bà cho bọn người Ba Tư, đẩy Đại Ỷ Ti vào cửa tử. Đứng trước nguy cơ mẹ ruột bị thiêu sống, Tiểu Chiêu đánh mất sự bình tĩnh, quay sang trách cứ Triệu Mẫn:
"- Quận chúa thật thông minh, chuyện gì cũng biết hết nhưng sao không ngăn đừng để Tạ lão gia nói ra?".
Triệu Mẫn ngạc nhiên vì bản thân không hiểu góc khuất của người Ba Tư. Khi được Tiểu Chiêu giải thích, nàng mới bàng hoàng nhận ra mình đã tính sót, lập tức buông lời thề để chứng minh sự trong sạch của mình:
"- Tiểu Chiêu muội tử, tôi quả thực không nghĩ đến. Nếu như có ý gia hại Kim Hoa bà bà thì trời không cho tôi được chết yên chết lành.".
* Khoảnh khắc xác nhận sự thật:
Sự thật chỉ được Triệu Mẫn điểm mặt chỉ tên rõ ràng nhất khi con thuyền của họ đang chìm dần. Đại Ỷ Ti và Tiểu Chiêu ôm nhau khóc lóc, trao đổi bằng tiếng Ba Tư. Triệu Mẫn tinh ý quan sát và ghé tai Trương Vô Kỵ nói nhỏ:
"- Anh xem, hai người trông giống nhau quá.".
Nhờ câu nói này, Trương Vô Kỵ mới sực tỉnh, nhận ra nét tương đồng trên khuôn mặt lai Ba Tư của hai người và sự thật sáng tỏ. Cuối cùng, khi Đại Ỷ Ti kéo Tiểu Chiêu qua thuyền Ba Tư để cứu mạng mọi người, Triệu Mẫn đã khẳng định chắc nịch:
"- Tiểu Chiêu quả đúng là con gái bà ta.".
Triệu Mẫn, Tiểu Chiêu: kẻ tám lạng, người nửa cân
* Triệu Mẫn:
Triệu Mẫn có óc quan sát sắc bén như dao. Nàng là người duy nhất tinh ý nhận ra một tì nữ lại mang võ công kỳ môn độn giáp cao siêu, và ghép nối phản ứng hoảng hốt của Phạm Dao (khi nhìn thấy Tiểu Chiêu giống hệt người trong mộng năm xưa là Đại Ỷ Ti) để suy luận ra thân phận của nàng.
Dù thông minh và hay dùng ngụy kế, Triệu Mẫn không phải là kẻ vô tình. Khi bị Tiểu Chiêu trách móc oan uổng, thay vì tự ái hay dùng quyền thế đáp trả, Triệu Mẫn lại rất chân thành giải thích và thề độc để khẳng định mình không hề có ý mượn đao giết Kim Hoa bà bà. Điều này chứng tỏ Triệu Mẫn phân biệt rất rõ ràng giữa kẻ thù trên lập trường và sinh mạng con người.
* Tiểu Chiêu:
Tiểu Chiêu che giấu thân phận bằng vẻ ngoài xấu xí và sự nhún nhường của một a hoàn, nhưng khi bị Triệu Mẫn dồn ép, nàng sẵn sàng đáp trả cực kỳ gai góc. Câu mỉa mai "Không lẽ quận chúa lại định chặt hai ngón tay tôi" cho thấy sự lanh lợi, dám lợi dụng chính tiếng ác của đối thủ để bịt miệng đối thủ.
Bỏ qua sự dè dặt thường ngày, khi mẹ đối mặt với án hỏa thiêu, Tiểu Chiêu đã dám trách cứ thẳng mặt Triệu Mẫn. Chút yếu lòng này bộc lộ một Tiểu Chiêu rất con người, một người con gái đang tuyệt vọng tìm người bấu víu để cứu mẹ mình.
Lộ thân thế: giải quyết núi thắt tưởng không thể vượt qua
Việc Triệu Mẫn nghi ngờ và bóc trần thân phận của Tiểu Chiêu mang nhiều ý nghĩa.
Trước hết, là sự đọ sức ngầm thú vị giữa hai bộ óc thông minh sắc sảo bên cạnh Trương Vô Kỵ. Trong khi Vô Kỵ với bản tính thật thà, cả tin hoàn toàn bị Tiểu Chiêu "qua mặt" suốt hai năm, thì Triệu Mẫn chỉ cần vài chi tiết nhỏ đã lật mở toàn bộ bí mật. Nó khẳng định vị thế "nữ trung hào kiệt", túc trí đa mưu của Triệu Mẫn.
Từ sự phát hiện của Triệu Mẫn, các mảnh ghép về nguồn gốc của Tiểu Chiêu, lý do nàng lên Quang Minh Đính, mối quan hệ với Tử Sam Long Vương và tổng giáo Ba Tư đều được làm sáng tỏ, trực tiếp dẫn đến cao trào Tiểu Chiêu phải xả thân làm Giáo chủ Ba Tư để cứu mẹ và người yêu.
Tình huống này lại càng làm nổi bật tính cách kiểu "nữ tính", nhu nhược, thiếu quyết đoán và kém nhạy bén của Trương Vô Kỵ trong việc nhìn nhận con người. Triệu Mẫn chính là sự bù đắp hoàn hảo nhất cho Trương Vô Kỵ, đóng vai trò là "con mắt thứ hai" giúp chàng nhìn thấu những cạm bẫy và bí ẩn chốn giang hồ.
....
Triệu Mẫn - Tiểu Chiêu từng nói xấu nhau!
Trong "cuộc chiến" giành vị trí trong trái tim Trương Vô Kỵ, nếu Chu Chỉ Nhược là một đối thủ mang đến nhiều bi thương và ngang trái, thì mối quan hệ cạnh tranh giữa Triệu Mẫn và Tiểu Chiêu lại là một mảng màu sắc thú vị, đầy chất trí tuệ. Cả Triệu Mẫn và Tiểu Chiêu đều là những cô gái có trí thông minh hơn người, mưu kế sâu xa và thấu hiểu tâm lý lòng người. Bởi vậy, cách hai cô gái đẹp này "ghen", nói kháy và móc mỉa nhau không ồn ào kiểu chợ búa hay ẩu đả nhau như Chu Chỉ Nhược dành cho Triệu Mẫn, mà thâm thúy, sâu sa làm sao.Cùng điểm qua những màn "đá xoáy" nhau đi vào lòng người của hai người đẹp:
Tiểu Chiêu "tẩy não" Trương Vô Kỵ: "Cái cô họ Triệu đó tâm địa ác độc"
Triệu Mẫn "khen đểu" Tiểu Chiêu: "Cô bé này xinh thật. Giáo chủ hẳn là thích ngươi lắm"
Màn "đấu võ miệng" trực diện cực gắt trên thuyền
Đỉnh cao của sự ganh tị:
* "Dư âm" ghen tuông sau khi Tiểu Siêu đã rời đi
Tổng kết:
.....
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment