Tuesday, October 22, 2013

12 tình thánh trong giang hồ


Mỗi con giáp ứng cho một phân người? (minh hoạ)

Hoa Văn

Khói Lửa Tan Tác, Luân Hồi Chữ Tình: 12 Tình Thánh Chốn Giang Hồ Kim Dung. Giữa chốn giang hồ mịt mù đao quang kiếm ảnh, thứ vũ khí tàn khốc nhất làm ứa máu bao bậc anh hùng hào kiệt chưa bao giờ là Ỷ Thiên kiếm hay Đồ Long đao, mà lại chính là một chữ "Tình". 

Dưới ngòi bút tài hoa của Kim Dung, tình yêu phô diễn muôn hình vạn trạng: có người điên cuồng oán hận, kẻ lại si ngốc hy sinh; có mối tình lãng mạn tiêu dao, lại có những niềm đau câm lặng đến tận cùng cốt tủy. Mượn vòng quay luân hồi bất tận của 12 con giáp làm hệ quy chiếu cho 12 sắc thái ái tình, bài viết này xin mạn đàm về 12 bóng hình si tình bậc nhất – những "tình thánh" đã dốc cạn sinh mệnh để yêu và để đau.

Khi khói lửa binh đao tan tác, ân oán quyền lực lùi vào dĩ vãng, giở lại 12 trang tình sử đẫm lệ của vũ trụ Kim Dung, người ta sực tỉnh mà buông một tiếng thở dài: Hóa ra cõi luân trầm nhân thế, chuyện ái tình dẫu cổ hay kim vẫn mang những nỗi sầu vạn cổ rất đỗi giống nhau...

1. TÝ: Thê tình Địch Vân (Liên Thành Quyết)

Chuột sống trong bóng tối, cuộc sống của Địch Vân cũng sống trong tối tăm, Đinh Điển là ánh sáng làm y hoa mắt, Thích Phương là ánh sáng từ xa khiến y chua sót. Chỗ đau lòng nhất của chàng là sư muội Thích Phương trở thành vợ kẻ thù, nàng tới thăm hỏi cũng là tới để từ biệt, từ biệt tình yêu mịt mờ trước đó, muôn ý niệm đều thành tro tàn, chỉ lúc Thuỷ Sinh xuất hiện tình yêu của Địch Vân mới khởi sắc, tiếp nhận Thuỷ Sinh làm vợ, trong Tàng Biên Tuyết Cốc không dấu chân người, Địch Vân và Thuỷ Sinh xa rời thù oán, cũng xa rời quá khứ của 2 người. Nhưng rồi chàng cũng trở thành nhân vật chết vì tình trong tiểu thuyết của Kim Dung.

2. SỬU: Khổ tình Kiều Phong (Thiên long bát bỗ)

Mỗi cánh cửa mở mà cuộc sống mở ra cho Tiêu Phong đều là sự gian khổ trí mạng. Chàng đi khắp nơi tìm kiếm tung tích đại ca đứng đầu năm xưa hại gia đình mình thậm chí giết lầm cả A Châu- Ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh cũng tắt ngấm. A Châu như cây cỏ đầy núi dùng tình yêu che mát Kiều Phong lúc là ngọn núi cao trong thiên hạ. Khi Kiều Phong bị vạch trần thân phận, mất phương hướng cuộc đời-đỉnh núi cao kia bị cô đơn thì A Châu là vầng thái dương duy nhất soi sáng đời y. Vậy mà một chưởng của chàng đã làm tắt mãi mãi ánh sáng trong tim hai người. Kiều Phong không thể có một vầng ánh sáng nào khác nữa kể cả người em ruột A Tử. Trong thời đại đàn ông cài ruộng đàn bà dệt vải thì Kiều Phong là người chồng xứng đáng được lựa chơn nhất, nhưng qua đến thời đại điện tử ngày nay thì không còn sáng chói nữa.

3. DẦN: Cuồng tình Dương Quá (Thần Điêu Hiệp Lữ) 

Hổ là chúa tể sơn lâm, ngạo nghễ, cô độc nhưng một khi đã quyến luyến thì bảo vệ bạn tình đến bất chấp máu xương. Tình yêu của Dương Quá mang đậm dã tính và sự cuồng ngạo, dám chống lại cả luân thường đạo lý, gạt bỏ cái nhìn bỉ bôi của thế gian để dõng dạc tuyên bố: "Từ rày trở đi, nàng không còn là sư phụ của ta, không còn là cô cô của ta, mà là vợ của ta!". Vì tình, chàng đợi chờ mười sáu năm đằng đẵng đến mức tóc mai điểm bạc. Dẫu biết cõi âm có vạc dầu, rừng đao, chàng vẫn nguyện đâm đầu xuống vực thẳm Đoạn Trường Nhai để tìm thê tử. Một tiếng thét vang rền sơn cốc, con mãnh hổ ấy chỉ gục đầu khuất phục trước duy nhất một bóng hình áo trắng.

4. MÃO: Lãng tình Lệnh Hồ Xung (Tiếu Ngạo Giang Hồ) 

Mèo mang vẻ lãng tử, thích tự do tự tại nhưng nội tâm lại hay gặm nhấm vết thương rỉ máu. Lệnh Hồ Xung là một lãng tử như thế. Chàng dồn hết tấm chân tình thuở thiếu thời cho tiểu sư muội Nhạc Linh San, để rồi ôm nỗi đau đớn khi thấy nàng ngả vào vòng tay kẻ khác, và xót xa khôn cùng khi nhìn nàng chết thảm mà miệng vẫn cầu xin cho kẻ đã giết mình. Trái tim lãng khách ấy cuối cùng chỉ được chữa lành khi rúc vào bến đỗ bình yên bên Thánh cô Nhậm Doanh Doanh. Một khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ gảy lên trong rừng tùng trúc, con mèo hoang cuối cùng cũng tìm được tri âm tri kỷ để ẩn dật chốn nhân gian.

5. THÌN: Nhu tình Trương Vô Kỵ (Ỷ Thiên Đồ Long Ký) 

Rồng bay lượn trong mây, tỏa sáng rực rỡ nhưng lại hay bàng hoàng giữa những ngã rẽ. Trương Vô Kỵ võ công trác tuyệt, thân mang trọng trách giáo chủ, nhưng trong tình cảm lại nhu nhược, thiếu quyết đoán. Bốn bóng hồng Chu Chỉ Nhược, Triệu Mẫn, Tiểu Siêu, Ân Ly đi ngang đời, ai chàng cũng thương, ai chàng cũng xót, ai chàng cũng mơ mộng muốn lấy làm vợ. Chàng để mặc cho hoàn cảnh đưa đẩy, không nỡ làm tổn thương ai, rốt cuộc lại dằng xé cả một đời. Con rồng ấy tuy mạnh mẽ vô địch trên chiến trận, nhưng lại bị sợi tơ tình mỏng manh trói buộc đến u mê.

6. TỴ: Ảo tình Đoàn Dự (Thiên Long Bát Bộ) 

Rắn trườn bò kiên nhẫn, bám riết lấy mục tiêu không buông. Tình yêu của Đoàn Dự bắt đầu từ một sự si mê hư ảo với bức tượng "Thần tiên tỷ tỷ" tạc bằng ngọc bích trong hang sâu. Chàng ngốc nghếch, bám riết theo gót chân Vương Ngữ Yên muôn vạn dặm dẫu bị nàng hờ hững, lạnh nhạt vì trong lòng nàng chỉ có Mộ Dung công tử. Cái si tình của chàng có đôi chút mộng du, chàng yêu một ảo ảnh do chính mình thêu dệt nên. Trải qua bao kiếp nạn, nhẫn nại chịu mọi bề, cuối cùng sự chân thành si ngốc của chàng cũng khiến mỹ nhân cảm động dưới giếng khô bùn lầy.

7. NGỌ: Thuần tình Quách Tĩnh (Anh Hùng Xạ Điêu) 

Ngựa tung vó trên thảo nguyên mênh mông, mộc mạc, bền bỉ và tuyệt đối thủy chung. Quách Tĩnh khù khờ, chậm chạp nhưng mang một trái tim trong vắt. Chàng khước từ tước vị phò mã Mông Cổ cẩm y ngọc thực cùng công chúa Hoa Tranh, dẫu ngốc nghếch nhưng chỉ một lòng hướng về tiểu nha đầu Hoàng Dung, nguyện thề: "Bất kể người ngoài nói là đúng hay không, cho dù đốt ta thành tro, trong lòng ta cũng chỉ có cô thôi". Tình yêu của chàng không hoa mỹ, không cuồng nhiệt rực lửa, nhưng vững chãi như núi non. Con chiến mã ấy đã tìm được người cầm cương đích thực, để từ tình yêu lứa đôi thăng hoa thành đại nghĩa thủ thành Tương Dương.

8. MÙI: Đa tình Đoàn Chính Thuần (Thiên Long Bát Bộ) 

Dê hiền lành nhưng lại mang bản tính đa tình phong lưu. Đoàn Chính Thuần là hiện thân của sự đa tình bậc nhất chốn giang hồ. Ông yêu Tần Hồng Miên, Nguyễn Tinh Trúc, Vương phu nhân, Cam Bảo, Khang Mẫn... Đi đến đâu ông rải hạt tình đến đó, gây bao nghiệp chướng chia ly. Nhưng lạ thay, sự trăng hoa ấy lại không mang mác dối lừa. Đứng trước mỗi hồng nhan, ông đều yêu bằng tất cả sự chân thành, chẳng chuyên chú vào một ai nhưng đối với ai cũng một dạ. Cuối cùng, ông cam tâm cầm kiếm tự vẫn để báo đáp những người tình đã rũ xác vì mình.

9. THÂN: Ngây tình Thạch Phá Thiên (Hiệp Khách Hành) 

Khỉ ngây ngô, bản tính thiên nhiên nguyên thủy chưa nhiễm bụi trần. Thạch Phá Thiên (Cẩu Tạp Chủng) không biết chữ, không mưu mô, tâm địa như một tờ giấy trắng. Bị Đinh Đang nhầm là "Thiên ca" và lôi kéo vào những trò tình ái mơn trớn, chàng chỉ hoang mang không hiểu, tay chân luống cuống. Trái tim thuần phác ấy rốt cuộc chỉ đập nhịp đồng điệu với A Tú hiền hậu, thanh khiết. Chàng yêu một cách hồn nhiên, vô dục vô cầu, và cũng nhờ sự ngây ngốc vô tâm đó mà chàng học được thần công tuyệt đỉnh.

10. DẬU: Bi tình Trương Thúy Sơn (Ỷ Thiên Đồ Long Ký) 

Gà trống mang sự kiêu hãnh của danh môn, chuộng sự trong sạch. Trương Thúy Sơn là đệ tử đắc ý phái Võ Đương, nhưng lại vướng vào lưới tình với yêu nữ ma giáo Ân Tố Tố, hẹn thề sống chết bên nhau nơi biển Bắc sóng trào. Sự kiêu hãnh của chính phái luôn giằng xé với tình yêu sâu đậm. Rốt cuộc, mười năm sau khi trở lại Trung Nguyên, oán cừu phơi bày, chàng đau đớn khi biết ái thê là kẻ gián tiếp hại sư huynh tàn phế. Không thể giết vợ, cũng không thể phụ mặt sư môn, nhát kiếm tự cắt cổ mình chính là sự giải thoát duy nhất cho một chữ tình đầy oan khiên.

11. TUẤT: Nô tình Du Thản Chi (Thiên Long Bát Bộ) 

Chó là biểu tượng của sự trung thành tuyệt đối, dẫu bị chủ chà đạp, ngược đãi. Du Thản Chi si mê A Tử một cách bệnh hoạn, sẵn sàng làm thân trâu ngựa, cam tâm ôm đùi hôn gót chân nàng dẫu bị chửi mắng. Gã tự nguyện để nàng đội lồng sắt nung đỏ lên đầu, rồi lại tự tay rạch mặt, móc cả đôi mắt của mình ra để thay cho người thương, dẫu biết trong tim nàng chỉ có hình bóng của Tiêu Phong. Tình yêu của gã hèn mạt, mù quáng, rớt xuống tận cùng bùn nhơ, kết cục vỡ nát khi nhảy xuống vực thẳm theo di thể của nàng.

12. HỢI: Chấp tình Dương Tiêu (Ỷ Thiên Đồ Long Ký) 

Lợn đôi khi tượng trưng cho sự cố chấp, ôm giữ lấy những gì thuộc về mình mặc kệ thế gian. Dương Tiêu, vị Quang Minh tả sứ cao ngạo, đã dồn ép rồi cưỡng bức Kỷ Hiểu Phù, để rồi sa vào ái tình tha thiết. Tình yêu của y ngang tàng, bá đạo. Nhưng khi hay tin nàng thà chết dưới chưởng sư phụ chứ không oán hận y, thậm chí cắn răng đặt tên con là Bất Hối (Không hối hận), Dương Tiêu đã rơi những giọt nước mắt đau đớn đến tái nhợt. Cả phần đời còn lại, vị cao thủ phong lưu ấy ôm một mối chấp niệm, sống gặm nhấm nỗi đau mất đi người con gái duy nhất thấu hiểu mình.

Mười hai con người, mười hai mặt của ái tình. Dưới ngòi bút của Kim Dung, anh hùng cái thế hay tiểu nhân hèn mạt, đứng trước chữ "Tình" cũng đều trần trụi và dễ tổn thương. Họ vùng vẫy trong ân oán giang hồ, nhưng rốt cuộc thứ giam cầm họ đến tận hơi thở cuối cùng, lại chính là trái tim của chính họ.
......

Bài liên quan:

No comments: