Cát Tường
Trong cõi giang hồ mịt mờ đao quang kiếm ảnh của Thiên Long Bát Bộ, Kim Dung đã vẽ nên biết bao mối tình khắc cốt ghi tâm. Nếu tình yêu của Vương Ngữ Yên dành cho Mộ Dung Phục là sự si mê mù quáng, tình yêu của A Châu dành cho Tiêu Phong là sự hy sinh dịu dàng, êm đềm như nước mùa thu, thì mối tình của A Tử dành cho vị anh hùng Khất Ðan lại là một ngọn lửa diệm tình—vừa hoang dại, vừa độc ác, vừa đau đớn tột cùng và khốc liệt đến mức thiêu rụi cả bản thân nàng lẫn người đọc.
Giữa màn tuyết trắng xoá của bãi hoang cõi Bắc, và dưới đáy vực sâu thẳm Nhạn Môn Quan, mối tình ấy đã bắt đầu bằng máu và kết thúc cũng bằng máu, để lại một niềm tiếc thương, nghẹn ngào khôn tả.
Lời trăng trối của A Châu: Sợi tơ duyên oan nghiệt của trời cao?
Mối nghiệt duyên giữa A Tử và Tiêu Phong bắt nguồn từ một thảm kịch xé ruột gan. Trong đêm mưa gió bão bùng bên cầu đá xanh, Tiêu Phong lỡ tay vung chưởng đánh chết người con gái ông yêu thương nhất đời—A Châu. Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, A Châu đã để lại một lời di ngôn định mệnh: "Tôi chỉ có một đứa em gái... khẩn cầu đại ca chiếu cố cho nó, tôi lo nó lầm đường lạc lối". Tiêu Phong đã nghẹn ngào hứa: "Ðừng nói một việc, dù đến trăm việc, ngàn việc tôi cũng nhất y lời".
Lúc bấy giờ, A Tử chỉ là một cô bé nấp dưới gầm cầu xem trò vui, chứng kiến cái chết của chị ruột mà vẫn nhơn nhơn buông lời lạnh nhạt: "Thằng cha man rợ thô lỗ khó coi này, tôi không thể nhìn nhận y được". Nàng khinh ghét sự thô hào của ông, chẳng hiểu vì sao chị mình lại yêu một người như thế.
Nhưng hỡi ôi, lời trăng trối của A Châu không chỉ là một sự phó thác, mà dường như là một sự an bài oan nghiệt của tạo hoá. A Châu muốn Tiêu Phong thay mình sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo của đứa em gái bị cha mẹ bỏ rơi. Nhưng nàng đâu ngờ, sự sưởi ấm ấy lại châm ngòi cho một cơn cuồng phong tình ái. A Châu đã vô tình thắt sợi tơ duyên đẫm máu giữa vị anh hùng Khất Ðan cô độc và cô ma nữ của phái Tinh Tú. Ðể rồi từ đó, cuộc đời A Tử vĩnh viễn bị trói buộc vào bóng hình uy dũng của Tiêu Phong.
Mối nghiệt duyên giữa A Tử và Tiêu Phong bắt nguồn từ một thảm kịch xé ruột gan. Trong đêm mưa gió bão bùng bên cầu đá xanh, Tiêu Phong lỡ tay vung chưởng đánh chết người con gái ông yêu thương nhất đời—A Châu. Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, A Châu đã để lại một lời di ngôn định mệnh: "Tôi chỉ có một đứa em gái... khẩn cầu đại ca chiếu cố cho nó, tôi lo nó lầm đường lạc lối". Tiêu Phong đã nghẹn ngào hứa: "Ðừng nói một việc, dù đến trăm việc, ngàn việc tôi cũng nhất y lời".
Lúc bấy giờ, A Tử chỉ là một cô bé nấp dưới gầm cầu xem trò vui, chứng kiến cái chết của chị ruột mà vẫn nhơn nhơn buông lời lạnh nhạt: "Thằng cha man rợ thô lỗ khó coi này, tôi không thể nhìn nhận y được". Nàng khinh ghét sự thô hào của ông, chẳng hiểu vì sao chị mình lại yêu một người như thế.
Nhưng hỡi ôi, lời trăng trối của A Châu không chỉ là một sự phó thác, mà dường như là một sự an bài oan nghiệt của tạo hoá. A Châu muốn Tiêu Phong thay mình sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo của đứa em gái bị cha mẹ bỏ rơi. Nhưng nàng đâu ngờ, sự sưởi ấm ấy lại châm ngòi cho một cơn cuồng phong tình ái. A Châu đã vô tình thắt sợi tơ duyên đẫm máu giữa vị anh hùng Khất Ðan cô độc và cô ma nữ của phái Tinh Tú. Ðể rồi từ đó, cuộc đời A Tử vĩnh viễn bị trói buộc vào bóng hình uy dũng của Tiêu Phong.
Duyên phận nào từ vô tình trở nên si niệm?
Sống trong sự tàn ác, lọc lừa của phái Tinh Tú từ nhỏ, A Tử coi mạng người như cỏ rác, coi sự phản trắc là lẽ đương nhiên. Vậy điều gì đã khiến một con người không có trái tim ấy lại biết yêu, và yêu đến cuồng dại một người mà nàng từng khinh ghét?
Sự chuyển biến ấy đến từ một suy nghĩ vô cùng ích kỷ và bệnh hoạn nhưng lại phản ánh nỗi khát khao được yêu thương của một đứa trẻ bị bỏ rơi. Nàng đã dùng độc châm bắn Tiêu Phong, không phải để giết ông, mà là: "Em không muốn bắn chết tỷ phu, mà chỉ chủ tâm bắn cho tỷ phu không nhúc nhích được, để em được kề cận luôn bên mình". Nàng muốn tước đoạt đôi chân của con đại bàng, để nó vĩnh viễn ở lại trong lồng sắt của nàng.
Thế nhưng, phản xạ tự vệ của một bậc đại cao thủ đã khiến Tiêu Phong tung chưởng đánh nàng thừa sống thiếu chết. Và chính từ khoảnh khắc thập tử nhất sinh đó, A Tử mới thực sự nhận ra tình yêu. Trong suốt hàng tháng trời, Tiêu Phong đã không quản ngày đêm, dầm sương dãi tuyết, lên tận núi Trường Bạch hoang vu để đào nhân sâm, vươn đôi tay trần đánh chết cọp, xé xác gấu lấy mật chữa thương cho nàng. Ông ẵm nàng trong lòng, truyền từng dòng chân khí để níu giữ chút hơi tàn cho nàng.
Với Tiêu Phong, ông làm thế vì lời hứa với A Châu. Nhưng với A Tử, đó là lần đầu tiên trong đời nàng biết thế nào là được che chở tuyệt đối. Một cô gái quen sống trong sự tàn sát, nay được một người đàn ông cái thế không màng tính mạng để bảo vệ mình, làm sao trái tim thiếu nữ ấy không rung động? Sự khinh ghét ban đầu đã tan chảy thành một tình yêu tôn thờ, mãnh liệt và duy nhất.
Ngàn A Tử không bằng một A Châu!
Tình yêu của A Tử vừa đáng giận lại vừa đáng thương đến rơi lệ. Nàng yêu Tiêu Phong bằng tất cả sự cực đoan của mình, nhưng lại vấp phải một bức tường thành vĩnh cửu không thể phá vỡ: A Châu.
Khoảnh khắc đau đớn nhất, chua xót nhất của A Tử là khi nàng uất ức gào khóc trong vương phủ Nam Kinh: "Tiểu muội biết lòng tỷ phu rồi. Cả một ngàn tiểu muội, tỷ phu cũng không coi bằng một chị A Châu. Một vạn A Tử còn sống cũng chưa bằng một chị A Châu đã chết rồi. Tiểu muội chắc là phải chết may ra mới được tỷ phu nghĩ tới một chút".
Nàng khát khao tình yêu của ông đến mức ghen tị với chính người chị ruột đã khuất. Nhưng lời đáp lại của Tiêu Phong lại là những nhát dao đâm nát cõi lòng nàng: "Trong đời ta, ta chỉ yêu có một người đàn bà... Vĩnh viễn không có người thứ hai nào thay thế cho A Châu được... Sở dĩ ta quan tâm đến Tử muội cũng chỉ vì A Châu, chứ không phải vì ta".
Tiêu Phong là bực trượng phu quân tử, nhưng sự quân tử và thẳng thắn ấy lại tàn nhẫn vô cùng với một trái tim si tình. A Tử có thể điều khiển Du Thản Chi quỳ rạp dưới chân mình, có thể làm Tinh Tú lão quái tức điên, nhưng đứng trước Tiêu Phong, nàng chỉ là một kẻ ăn mày tình cảm bất lực. Nàng ngây thơ đến mức tin vào lời dối trá của Mục Quý phi, chuốc thuốc độc cho Tiêu Phong chỉ vì lầm tưởng đó là "nước thánh" giúp ông yêu nàng mãi mãi. Tình yêu ấy mù quáng, dại dột, nhưng lại chân thành đến đau đớn.
Tình yêu của A Tử vừa đáng giận lại vừa đáng thương đến rơi lệ. Nàng yêu Tiêu Phong bằng tất cả sự cực đoan của mình, nhưng lại vấp phải một bức tường thành vĩnh cửu không thể phá vỡ: A Châu.
Khoảnh khắc đau đớn nhất, chua xót nhất của A Tử là khi nàng uất ức gào khóc trong vương phủ Nam Kinh: "Tiểu muội biết lòng tỷ phu rồi. Cả một ngàn tiểu muội, tỷ phu cũng không coi bằng một chị A Châu. Một vạn A Tử còn sống cũng chưa bằng một chị A Châu đã chết rồi. Tiểu muội chắc là phải chết may ra mới được tỷ phu nghĩ tới một chút".
Nàng khát khao tình yêu của ông đến mức ghen tị với chính người chị ruột đã khuất. Nhưng lời đáp lại của Tiêu Phong lại là những nhát dao đâm nát cõi lòng nàng: "Trong đời ta, ta chỉ yêu có một người đàn bà... Vĩnh viễn không có người thứ hai nào thay thế cho A Châu được... Sở dĩ ta quan tâm đến Tử muội cũng chỉ vì A Châu, chứ không phải vì ta".
Tiêu Phong là bực trượng phu quân tử, nhưng sự quân tử và thẳng thắn ấy lại tàn nhẫn vô cùng với một trái tim si tình. A Tử có thể điều khiển Du Thản Chi quỳ rạp dưới chân mình, có thể làm Tinh Tú lão quái tức điên, nhưng đứng trước Tiêu Phong, nàng chỉ là một kẻ ăn mày tình cảm bất lực. Nàng ngây thơ đến mức tin vào lời dối trá của Mục Quý phi, chuốc thuốc độc cho Tiêu Phong chỉ vì lầm tưởng đó là "nước thánh" giúp ông yêu nàng mãi mãi. Tình yêu ấy mù quáng, dại dột, nhưng lại chân thành đến đau đớn.
Cú nhảy tuyệt mệnh giữ trọn tình yêu
Cuối cùng, định mệnh đã đưa tất cả về lại vực thẳm Nhạn Môn Quan—nơi bắt đầu của mọi ân oán. Tiêu Phong, vì chữ Trung và chữ Nghĩa, đã cắm mũi tên gãy vào ngực tự sát để giữ hoà bình cho hai nước Tống - Liêu. Tiếng khóc của quần hùng vang vọng, nhưng không ai có thể hiểu được sự vỡ nát tột cùng trong linh hồn A Tử.
Phong cách tình yêu của A Tử được đẩy lên đỉnh điểm của sự khốc liệt và tráng lệ ở giây phút nàng ôm lấy thi thể Tiêu Phong. Nàng xua đuổi mọi người: "Tránh ra! Các ngươi hại chết tỷ phu ta rồi... Chỉ có mình A Tử mới thiệt là người hết lòng với tỷ phu mà thôi". Nàng không muốn chia sẻ cái chết của ông với bất kỳ kẻ nào khác.
Và rồi, sự tàn khốc thê lương nhất trần đời hiện ra. Ðứng trước Du Thản Chi—kẻ đã hiến dâng đôi mắt và cả cuộc đời cho mình, A Tử không một chút động lòng. Nàng thản nhiên vươn tay móc đôi mắt sáng ném trả lại cho Du Thản Chi. Hành động tàn khốc ấy không chỉ là sự trả nợ ân tình một cách sòng phẳng và lạnh lùng nhất, mà còn là lời tuyên bố tuyệt luân: Thân thể này, sinh mạng này, không còn mắc nợ bất kỳ ai trên thế gian, ngoài Tiêu Phong.
"Tỷ phu ơi! Chúng ta không còn nợ gì gã nữa... Từ nay tiểu muội vĩnh viễn ở với tỷ phu. Như vậy là tâm nguyện tiểu muội được thoả mãn rồi".
Nàng ôm thi thể người nàng yêu, mang theo đôi mắt mù loà, gieo mình xuống đáy vực thẳm phủ mờ mây trắng. Cú nhảy ấy là sự giải thoát, là sự hợp nhất vĩnh hằng mà lúc sống nàng không bao giờ có được. Dưới đáy vực Nhạn Môn, sẽ không còn A Châu, không còn ranh giới tỷ phu - em vợ, không còn những thù hận Hán - Liêu. Chỉ còn lại A Tử ôm trọn Tiêu Phong của nàng vào lòng.
Cuối cùng, định mệnh đã đưa tất cả về lại vực thẳm Nhạn Môn Quan—nơi bắt đầu của mọi ân oán. Tiêu Phong, vì chữ Trung và chữ Nghĩa, đã cắm mũi tên gãy vào ngực tự sát để giữ hoà bình cho hai nước Tống - Liêu. Tiếng khóc của quần hùng vang vọng, nhưng không ai có thể hiểu được sự vỡ nát tột cùng trong linh hồn A Tử.
Phong cách tình yêu của A Tử được đẩy lên đỉnh điểm của sự khốc liệt và tráng lệ ở giây phút nàng ôm lấy thi thể Tiêu Phong. Nàng xua đuổi mọi người: "Tránh ra! Các ngươi hại chết tỷ phu ta rồi... Chỉ có mình A Tử mới thiệt là người hết lòng với tỷ phu mà thôi". Nàng không muốn chia sẻ cái chết của ông với bất kỳ kẻ nào khác.
Và rồi, sự tàn khốc thê lương nhất trần đời hiện ra. Ðứng trước Du Thản Chi—kẻ đã hiến dâng đôi mắt và cả cuộc đời cho mình, A Tử không một chút động lòng. Nàng thản nhiên vươn tay móc đôi mắt sáng ném trả lại cho Du Thản Chi. Hành động tàn khốc ấy không chỉ là sự trả nợ ân tình một cách sòng phẳng và lạnh lùng nhất, mà còn là lời tuyên bố tuyệt luân: Thân thể này, sinh mạng này, không còn mắc nợ bất kỳ ai trên thế gian, ngoài Tiêu Phong.
"Tỷ phu ơi! Chúng ta không còn nợ gì gã nữa... Từ nay tiểu muội vĩnh viễn ở với tỷ phu. Như vậy là tâm nguyện tiểu muội được thoả mãn rồi".
Nàng ôm thi thể người nàng yêu, mang theo đôi mắt mù loà, gieo mình xuống đáy vực thẳm phủ mờ mây trắng. Cú nhảy ấy là sự giải thoát, là sự hợp nhất vĩnh hằng mà lúc sống nàng không bao giờ có được. Dưới đáy vực Nhạn Môn, sẽ không còn A Châu, không còn ranh giới tỷ phu - em vợ, không còn những thù hận Hán - Liêu. Chỉ còn lại A Tử ôm trọn Tiêu Phong của nàng vào lòng.
Khóc cho một kiếp hoa
Gấp lại những trang sách, người ta có thể trách A Tử tàn độc, dã man, nhưng không ai có thể ngăn được một giọt nước mắt rơi xuống cho kiếp hồng nhan mang tên A Tử. Nàng là một đoá hoa sinh ra từ mảnh đất độc hại Tinh Tú, mang sẵn trong mình nọc độc, nhưng lại khao khát vươn về phía ánh mặt trời rực rỡ mang tên Tiêu Phong.
Tình yêu của nàng không thanh cao, không thánh thiện, nó là sự chiếm đoạt và hủy diệt. Nhưng xét cho cùng, trên cõi đời phù du này, có mấy ai dám yêu đến mức phế bỏ đôi mắt, vứt bỏ mạng sống, rũ bỏ toàn bộ thế giới chỉ để được chết cùng người mình yêu? Giữa muôn vàn những triết lý Phật giáo về "Buông bỏ" trong Thiên Long Bát Bộ, cái ôm thi thể nhảy xuống vực của A Tử là một tiếng thét oán hờn và bi tráng bậc nhất của chữ "Chấp niệm". Ta giận nàng một, lại xót thương nàng mười. Vực sâu vô tình đã chôn vùi một bậc anh hùng cái thế, và cũng mãi mãi ấp ôm một trái tim thiếu nữ si cuồng, dữ dội nhất chốn nhân gian.
...........
Bài liên quan:
Gấp lại những trang sách, người ta có thể trách A Tử tàn độc, dã man, nhưng không ai có thể ngăn được một giọt nước mắt rơi xuống cho kiếp hồng nhan mang tên A Tử. Nàng là một đoá hoa sinh ra từ mảnh đất độc hại Tinh Tú, mang sẵn trong mình nọc độc, nhưng lại khao khát vươn về phía ánh mặt trời rực rỡ mang tên Tiêu Phong.
Tình yêu của nàng không thanh cao, không thánh thiện, nó là sự chiếm đoạt và hủy diệt. Nhưng xét cho cùng, trên cõi đời phù du này, có mấy ai dám yêu đến mức phế bỏ đôi mắt, vứt bỏ mạng sống, rũ bỏ toàn bộ thế giới chỉ để được chết cùng người mình yêu? Giữa muôn vàn những triết lý Phật giáo về "Buông bỏ" trong Thiên Long Bát Bộ, cái ôm thi thể nhảy xuống vực của A Tử là một tiếng thét oán hờn và bi tráng bậc nhất của chữ "Chấp niệm". Ta giận nàng một, lại xót thương nàng mười. Vực sâu vô tình đã chôn vùi một bậc anh hùng cái thế, và cũng mãi mãi ấp ôm một trái tim thiếu nữ si cuồng, dữ dội nhất chốn nhân gian.
...........
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment