Wednesday, October 16, 2013

Nhạc Linh San - mối tình đầu lầm tưởng



Nhạc Linh San thực chất không phải là yêu Lệnh Hồ Xung (minh hoạ)

Tiểu Muội

Đọc đi đọc lại Tiếu ngạo giang hồ, tôi cứ thầm mong Nhạc Linh San chỉ là một nhân vật hư cấu thuần túy, rằng cô không hề có thật ở trên đời. Bởi lẽ, sự chuyển biến của cô từ một "tiểu sư muội" trong sáng ở những chương đầu thành một người phụ nữ u uất, mù quáng ở những chương sau đã để lại trong lòng độc giả một nỗi hậm hực khôn nguôi. Nhưng nếu bình tâm phân tích, ta sẽ nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Nhạc Linh San chưa bao giờ thực sự yêu Lệnh Hồ Xung như một người đàn ông.

Xung - Linh kiếm pháp: Trò chơi của những đứa trẻ

Mười hai năm chung sống dưới mái nhà Hoa Sơn, Lệnh Hồ Xung đối với Linh San là tất cả: là anh trai, là bạn thân, là người bảo vệ. Chàng bế bồng cô hái hoa bắt bướm khi cô mới ba tuổi, chàng bắt hàng trăm con đom đóm bỏ vào túi vải sa để cô có "ánh sao" bên giường ngủ.

Họ cùng nhau sáng tạo ra Xung - Linh kiếm pháp dưới thác nước. Nhưng hãy nhìn xem, đó là gì? Đó là một trò chơi con trẻ. Chiêu thức nguy hiểm nhất mang tên "Nhĩ tử ngã hoạt" (ngươi chết ta sống) thực chất chỉ là cách hai đứa trẻ đùa nghịch với nhau. Trong mắt Linh San, Lệnh Hồ Xung là một sự tồn tại hiển nhiên, giống như không khí và nước. Cô quấn quýt bên chàng vì sự quen thuộc và an toàn, chứ không phải vì sự rung động của một trái tim thiếu nữ trước một người đàn ông độc lập.

Sự ngộ nhận về tình cảm nam nữ

Nhạc Linh San đã từng tưởng mình yêu đại sư ca. Cô lo lắng khi chàng bị phạt, cô khóc khi chàng bị đánh, cô giấu rượu mang lên núi cho chàng. Nhưng đó là tình cảm của một cô em gái hết lòng vì anh mình.

Sự xuất hiện của Lâm Bình Chi chính là "phép thử" làm lộ ra bản chất thật sự của mối quan hệ Xung - Linh. Tại sao cô lại dễ dàng thay lòng?

Sự tương đồng về "tần số": Lâm Bình Chi đẹp trai theo kiểu thư sinh, phong nhã, trầm mặc – hoàn toàn đối lập với vẻ phong trần, lãng tử, rượu chè của Lệnh Hồ Xung.

Sự khao khát cái mới: Khúc sơn ca Phúc Kiến "Chị em lên núi hái chè..." lạ tai đã cuốn phăng những bài học cũ kỹ trên đỉnh Hoa Sơn. Với Lâm Bình Chi, Linh San lần đầu tiên cảm thấy mình được làm "sư tỷ", được che chở và dẫn dắt một người khác. Đó là cảm giác mới lạ của sự chinh phục và nữ tính trỗi dậy, điều mà cô chưa bao giờ có được bên cạnh một người "anh trai" quá bao bọc như Lệnh Hồ Xung.

Bi kịch của việc không thấu hiểu nhân cách

Điều đáng trách nhất không phải là việc Linh San thay lòng, mà là cô đã sống bên cạnh Lệnh Hồ Xung mười mấy năm nhưng không hề hiểu bản chất của chàng.

Khi Nhạc Bất Quần vu cáo Lệnh Hồ Xung ăn cắp Tịch tà kiếm phổ, Linh San đã tin ngay lập tức. Cô cáo buộc chàng giết bạn đồng môn, ám hại Lâm Bình Chi. Tại sao? Vì trong thâm tâm cô, Lệnh Hồ Xung chỉ là một "gã lãng tử" ham chơi, thiếu kỷ luật. Cô nhìn chàng bằng con mắt của một người con gái ngoan hiền nhìn một ông anh lông bông, chứ không nhìn bằng sự tin tưởng tuyệt đối của một người đàn ông mình tôn thờ.

Nếu cô thực sự yêu chàng theo nghĩa lứa đôi, cô đã phải thấu tận tâm can sự trung hậu của chàng. Sự thiếu hụt niềm tin này chứng tỏ sợi dây liên kết giữa họ chỉ là bề nổi của những kỷ niệm tuổi thơ, chưa bao giờ chạm đến độ sâu của sự tri âm.

Kết cục của một trinh nữ và nỗi hận ngàn đời

Nhạc Linh San lấy Lâm Bình Chi và rơi vào bi kịch khủng khiếp nhất của một người phụ nữ. Người chồng cô chọn thực chất là một gã "tiểu ngụy quân tử", vì thù hận mà tự cung để luyện kiếm, biến cuộc hôn nhân thành một màn kịch câm lạnh lẽo.

Chỉ đến khi sắp chết dưới mũi kiếm của chính người chồng mình yêu, hiểu rằng mình vẫn là một trinh nữ trong hình hài phu nhân, Linh San mới chợt tỉnh ngộ. Bài thơ của Lý Thương Ẩn mà cô chép lên vách: "Xương trắng thành tro hận chửa tan" chính là sự hối tiếc muộn màng.

Cô hận ai? Hận Lâm Bình Chi tàn ác? Hay hận chính sự hồ đồ của mình khi đã đánh đổi một viên ngọc quý (tấm chân tình của Lệnh Hồ Xung) để lấy một viên sỏi bóng bẩy (mã ngoài của Lâm Bình Chi)?
.....

Nhạc Linh San vừa đáng giận, vừa đáng thương. Cô là nạn nhân của một sự giáo dục cứng nhắc từ người cha ngụy quân tử, và là nạn nhân của chính sự ngây thơ, thực dụng của mình. Cô chết đi khi vẫn mang theo nỗi nhớ về "Hàn công tử" (mối tình đầu), nhưng có lẽ đến cuối cùng, cô vẫn chưa hiểu rằng: Lệnh Hồ Xung là người anh trai tốt nhất thế gian, nhưng không bao giờ là người đàn ông dành cho cô.

Sự ra đi của Linh San giúp Lệnh Hồ Xung hoàn toàn được giải thoát để đến với Nhậm Doanh Doanh – người thực sự hiểu và trân trọng bản chất lãng tử của chàng. Nhạc Linh San mãi mãi là bông hoa huệ trắng tinh khôi của đỉnh Hoa Sơn, nhưng đó là bông hoa chỉ nở đẹp nhất trong ký ức, còn ngoài đời thực, nó đã sớm bị vùi dập bởi sự mù quáng của chính mình.
......
Bài liên quan:

No comments: