Tuesday, October 15, 2013

Yếu tố lịch sử trong kiếm hiệp Kim Dung






Bức Tranh Vân Cẩu Và Thủ Pháp Hư Cấu Lịch Sử Trong Tiểu Thuyết Kim Dung (minh hoạ)

Bạch Y Ngũ Bút

Một trong những yếu tố làm nên sự vĩ đại và sức sống mãnh liệt của tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung chính là thủ pháp lồng ghép khéo léo giữa "cái ảo" của giang hồ và "cái thực" của lịch sử. Thế giới võ lâm của ông không lơ lửng trên chín tầng mây, mà cắm rễ sâu vào những biến thiên của các triều đại Trung Hoa (Tống, Liêu, Kim, Nguyên, Minh, Thanh). Bằng bút pháp "thất thực tam hư" (bảy phần thật, ba phần giả), Kim Dung đã mượn những nhân vật lịch sử có thật để làm phông nền vững chắc, từ đó tôn vinh khí phách của các anh hùng hư cấu.

Dưới đây, cùng bàn luận về 5 trường hợp tiêu biểu nhất về yếu tố lịch sử trong 5 tác phẩm khác nhau của Kim Dung, cùng những phân tích và đánh giá sâu sắc.

1. Thành Cát Tư Hãn (Thiết Mộc Chân) - Tác phẩm: Anh hùng xạ điêu

* Chi tiết sự kiện: 

Thành Cát Tư Hãn là một nhân vật lịch sử có thật, người đã thống nhất các bộ lạc Mông Cổ và xây dựng một đế chế khổng lồ. Trong Anh hùng xạ điêu, ông được tiểu thuyết hóa thành vị Đại hãn cưu mang mẹ con Quách Tĩnh, phong Quách Tĩnh làm "Kim đao phò mã".

Đỉnh cao của sự giao thoa giữa lịch sử và hư cấu là cuộc đối thoại cuối cùng giữa Thành Cát Tư Hãn (khi sắp băng hà) và Quách Tĩnh. Vị Đại hãn tự hào chỉ roi gầm trời và hỏi: "Đất nước to lớn mà ta dựng nên, xưa nay chưa từng có ai bằng được. Ngươi nói các anh hùng cổ kim có ai hơn ta không?".

Đáp lại tham vọng bá quyền đó, Quách Tĩnh dõng dạc phản biện: "Đại hãn võ công hơn đời, xưa nay không ai bằng. Chỉ là đại hãn một mình oai phong hiển hách, nhưng thiên hạ lại không biết có bao nhiêu đống xương trắng chồng chất, làm chảy không biết bao nhiêu nước mắt của cô nhi quả phụ... Theo con thấy thì giết nhiều người cũng chưa chắc đã đáng gọi là anh hùng".

2. Đại hãn Mông Kha - Tác phẩm: Thần điêu hiệp lữ

* Chi tiết sự kiện: 

Lịch sử chép rằng Hoàng đế Mông Cổ Mông Kha (Möngke Khan) tử trận khi tấn công thành Điếu Ngư (Hợp Châu) ở Tứ Xuyên. Tuy nhiên, Kim Dung đã hư cấu, dời địa điểm cái chết của Mông Kha về thành Tương Dương để tạo ra một cái kết bi tráng mang đậm màu sắc võ hiệp.

Trong truyện, Mông Kha ngự giá thân chinh, chỉ huy đại quân vây hãm Tương Dương. Để giải vây cho bách tính, Thần điêu đại hiệp Dương Quá đã xông thẳng vào muôn trùng quân địch. Dù Mông Kha dạn dày chiến trận, cung mã tề chỉnh, Dương Quá đã dùng tuyệt kỹ ném hai hòn đá trúng con ngựa "Phi vân truy", sau đó phi thân phóng ngọn giáo đâm chết Mông Kha. Sự kiện này khiến quân Mông Cổ đại loạn, phải rút lui, giải vây cho Tương Dương.

3. Chu Nguyên Chương và Từ Đạt - Tác phẩm: Ỷ thiên đồ long ký

* Chi tiết sự kiện: 

Chu Nguyên Chương (Minh Thái Tổ) và Từ Đạt là những khai quốc công thần lập nên triều Minh ngoài đời thực. Trong tiểu thuyết, Kim Dung biến họ thành những giáo chúng thuộc cấp dưới quyền của Giáo chủ Minh Giáo Trương Vô Kỵ.

Kim Dung đã khắc họa Chu Nguyên Chương là một kẻ kiêu hùng, mưu mô xảo quyệt. Để gạt bỏ đối thủ và thâu tóm quyền lực, Chu Nguyên Chương đã làm giả thư của Hàn Lâm Nhi thông đồng với địch, xúi giục Từ Đạt và Thường Ngộ Xuân đòi giết Hàn Lâm Nhi, sau đó lén sai người dìm chết Hàn Lâm Nhi dưới sông. Y còn gài bẫy khiến Trương Vô Kỵ chán nản từ bỏ ngôi Giáo chủ. Về phần Từ Đạt, ông được Trương Vô Kỵ trao tặng "Vũ Mục di thư" (binh pháp của Nhạc Phi giấu trong đao Đồ Long) để từ đó dụng binh như thần, đuổi người Mông Cổ ra khỏi Trung nguyên.

4. Hoàng đế Đại Liêu Gia Luật Hồng Cơ - Tác phẩm: Thiên Long bát bộ

* Chi tiết sự kiện: 

Đạo Tông Gia Luật Hồng Cơ là vị hoàng đế thứ tám của nhà Liêu. Trong tiểu thuyết, Kim Dung để cho nhân vật chính Tiêu Phong (Kiều Phong) tình cờ kết bái huynh đệ với vị hoàng đế này. Gia Luật Hồng Cơ rất nể trọng Tiêu Phong, phong cho ông làm Nam viện Đại vương, giữ chức tước cực cao.

Tuy nhiên, khi Gia Luật Hồng Cơ dấy binh muốn xâm lược Đại Tống, Tiêu Phong vì không muốn sinh linh hai nước đồ thán nên đã cự tuyệt và bị bắt giam. Cuối cùng, tại Nhạn Môn Quan, Tiêu Phong đã bắt sống Gia Luật Hồng Cơ, ép vị hoàng đế này phải bẻ gãy mũi tên, thề trước ba quân rằng suốt đời không bao giờ cho quân Liêu vượt biên giới Tống. Để chuộc lại tội "bất trung" với vua nước mình, Tiêu Phong tự đâm thanh tiễn vào ngực tự vẫn, để lại nỗi chấn động bàng hoàng cho cả hai đạo quân.

5. Sùng Trinh Hoàng đế và Lý Tự Thành - Tác phẩm: Bích Huyết Kiếm

* Chi tiết sự kiện: 

Tác phẩm lấy bối cảnh thời mạt Minh, khi Sấm Vương Lý Tự Thành dấy binh khởi nghĩa lật đổ triều đại của hoàng đế Sùng Trinh. Nhân vật chính Viên Thừa Chí mang trong mình nỗi hận sâu sắc vì cha chàng là đại đô đốc Viên Sùng Hoán bị Sùng Trinh bức tử oan uổng.

Dù mang mối thù giết cha, nhưng khi Sùng Trinh bị bọn Cẩm Y Vệ phản nghịch (An Kiếm Thanh) định xông vào ám sát để làm nội ứng cho Mãn Thanh, Viên Thừa Chí lại ra tay đánh bạt bọn phản tặc, bảo vệ nhà vua và công chúa A Chín (Trường Bình công chúa). Về phần Lý Tự Thành, sau khi công phá Bắc Kinh, từ một vị anh hùng cứu dân, lực lượng của ông nhanh chóng hủ bại, cướp bóc, thậm chí giết chết cả trung thần Lý Nham, khiến Viên Thừa Chí hoàn toàn tuyệt vọng và bỏ mộng cứu nước, cùng hồng nhan dong buồm ra hải ngoại.

Đánh Giá và Bình Luận

1. Mượn lịch sử để tôn vinh đạo "Hiệp" (Sự tương phản giữa Đế vương và Hiệp khách): 

Kim Dung sử dụng các nhân vật lịch sử có thật (Thành Cát Tư Hãn, Mông Kha, Gia Luật Hồng Cơ) làm đại diện cho Quyền lực và Tham vọng. Trong mắt các đế vương, mạng người chỉ là cỏ rác, chiến tranh là công cụ để mở mang bờ cõi. Ngược lại, các nhân vật hư cấu (Quách Tĩnh, Tiêu Phong, Trương Vô Kỵ) đại diện cho Lương tri và Đạo "Hiệp". Hành động ép vua Liêu lùi binh của Tiêu Phong hay lời phản bác Thành Cát Tư Hãn của Quách Tĩnh chính là đỉnh cao của triết lý: "Vì nước vì dân, mới là bậc đại hiệp". Sức mạnh của võ công cuối cùng phục vụ cho sinh mệnh con người chứ không phục vụ cho ngai vàng.

2. Thủ pháp lấp đầy "khoảng trống lịch sử": 

Kim Dung không bao giờ bóp méo kết quả cuối cùng của lịch sử (Nhà Tống vẫn vong, quân Mông Cổ vẫn cai trị, triều Minh vẫn được lập nên). Tuy nhiên, ông khéo léo chèn các chi tiết võ hiệp vào những "khe hở" của sử sách. Lịch sử không ghi rõ Mông Kha chết thế nào, Kim Dung để Dương Quá ném đá tử trận; lịch sử chép Từ Đạt đánh đâu thắng đó, Kim Dung giải thích rằng ông được truyền "Vũ Mục di thư" từ đao Đồ Long; Vương triều Minh được lập ra, Kim Dung mượn tên "Minh Giáo" để giải thích cho quốc hiệu "Đại Minh". Điều này tạo ra một cảm giác chân thực đến kỳ lạ, khiến độc giả tin rằng giới võ lâm từng thực sự can dự vào vận mệnh quốc gia.

3. Góc nhìn nhân sinh sâu sắc và triết lý về bánh xe lịch sử: 

Qua các nhân vật như Chu Nguyên Chương hay Lý Tự Thành, Kim Dung thể hiện một cái nhìn đầy hiện thực và chua xót về chính trị. Những đại hiệp như Trương Vô Kỵ hay Viên Thừa Chí tuy võ công vô địch, nhưng lại quá ngây thơ và nhân từ, rốt cuộc đều bị những kẻ mưu mô chính trị (như Chu Nguyên Chương) gạt ra rìa hoặc bức tử. Lịch sử là một bánh xe tàn nhẫn, và những hiệp khách giang hồ dù có tài ba cái thế đến đâu cũng không thể đảo ngược được dòng chảy suy vong của thời đại.

Kết Luận

Yếu tố lịch sử trong kiếm hiệp Kim Dung không chỉ là phông nền trang trí, mà là xương sống tạo nên tầm vóc sử thi cho các tác phẩm. Việc kết hợp đan xen giữa các bậc đế vương, tướng soái có thật cùng với những lãng khách giang hồ đã tạo ra một "vũ trụ song song" tuyệt mỹ. Ở đó, cái bi tráng của lịch sử quyện chặt với cái phóng khoáng của võ hiệp, để lại trong lòng độc giả những suy ngẫm khôn nguôi về vận nước, tình người, và cái giá thực sự của hai chữ "Anh Hùng".
.......

No comments: