Tuesday, October 15, 2013

Thủ cung sa & Tiểu Long Nữ




Tiểu Long Nữ bị mất "thủ cung sa" một cách vô cung oan ức, đau đớn (minh hoạ)

Cát Tường

Trong tiểu thuyết võ hiệp Thần điêu hiệp lữ, nhà văn Kim Dung đã khéo léo đưa huyền thoại về "Thủ cung sa" (vết son trinh nữ) vào để xây dựng nhân vật Tiểu Long Nữ. Chi tiết này không chỉ là một nét văn hóa cổ đại thú vị mà còn đóng vai trò là "nút thắt" quan trọng nhất, thúc đẩy toàn bộ bi kịch và quá trình phát triển tình cảm của cặp đôi Dương Quá – Tiểu Long Nữ.


Nguồn gốc và ý nghĩa của "Thủ cung sa" trong phái Cổ Mộ

Phái Cổ Mộ do Lâm Triều Anh sáng lập có những môn quy vô cùng khắt khe, trong đó nhấn mạnh việc diệt trừ thất tình lục dục. Theo lời giải thích của Tiểu Long Nữ, dấu "thủ cung sa" là một ấn ký bắt buộc đối với người chưởng môn: "Môn hạ phái Cổ Mộ chúng ta mấy đời toàn là xử nữ truyền xử nữ. Sư phụ của ta điểm một dấu son trinh nữ ở đây...".

Vết son màu đỏ tươi được điểm lên cánh tay trắng ngần không chỉ là minh chứng cho sự trinh tiết về mặt thể xác, mà còn là biểu tượng cho sự trong sáng, vô nhiễm về mặt tâm hồn của những nữ nhân sống biệt lập trong "Hoạt tử nhân mộ". Nó đại diện cho sự cự tuyệt với hồng trần và đàn ông thiên hạ.

Thủ cung sa – Minh chứng đanh thép cho sự thanh bạch

Sự tồn tại của thủ cung sa trên tay Tiểu Long Nữ là một chi tiết mang tính đối trọng với những suy nghĩ đen tối của thế tục, tiêu biểu là qua lăng kính của Lý Mạc Sầu.

Khi Tiểu Long Nữ (18 tuổi) thu nhận Dương Quá (16 tuổi) làm đệ tử, hai người cô nam quả nữ, đang độ tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống lại sống chung một chỗ, ngày đêm luyện công trong không gian kín mít của Cổ Mộ. Điều này đương nhiên gây ra sự nghi ngờ. Lý Mạc Sầu – một kẻ từng chịu nỗi đau bị phản bội trong tình yêu, mang tâm lý hằn học với đời – luôn cho rằng nam nữ ở chung thì khó tránh khỏi tư tình. Mụ ta muốn vin vào cớ sư muội phá vỡ môn quy để phế truất tư cách chưởng môn của nàng, hòng đoạt lấy bí kíp Ngọc Nữ tâm kinh.

Tuy nhiên, khi Lý Mạc Sầu tận mắt kiểm tra, sự thật đã khiến mụ phải ngỡ ngàng: "Lý Mạc Sầu lấy làm lạ, lắc đầu, nói: - Sư muội, để ta coi cánh tay của sư muội xem nào... tay phải vén ống tay áo của sư muội, thấy trên làn da trắng như tuyết có một điểm hồng, chính là vết son trinh nữ mà sư phụ chấm ở đó, gọi là “Thủ cung sa”".

Nhìn thấy vết son ấy, chính một kẻ tàn độc như Lý Mạc Sầu cũng phải "thầm thán phục: “Hai người này sống kề bên nhau trong nhà mộ, mà vẫn giữ lễ, sư muội vẫn là xử nữ trinh trắng”". Vết thủ cung sa đỏ tươi chính là minh chứng đanh thép nhất cho mối quan hệ thầy trò hoàn toàn trong sạch, thuần khiết vô tà của Dương Quá và Tiểu Long Nữ trong những năm tháng đầu tiên.

Sự biến mất của Thủ cung sa: Đỉnh điểm của bi kịch

Nếu như sự tồn tại của thủ cung sa chứng minh cho sự trong sạch, thì sự biến mất của nó lại là khởi nguồn cho chuỗi bi kịch đẫm nước mắt.

Vào cái đêm định mệnh trên núi Chung Nam, khi Tiểu Long Nữ bị Âu Dương Phong điểm huyệt bất động, nàng đã bị Doãn Chí Bình lợi dụng làm nhục. Vì bị bịt mắt, nàng lầm tưởng người ân ái với mình là Dương Quá. Sáng hôm sau, khi Dương Quá giải huyệt cho nàng, nàng đã coi mình là người của chàng. Để chứng minh điều đó, "Tiểu Long Nữ vén tay áo lên, để lộ cánh tay trắng ngần như ngọc, điểm son trinh nữ màu đỏ đã biến mất, nàng xấu hổ nói: - Chàng nhìn xem".

Tuy nhiên, Dương Quá hoàn toàn ngơ ngác vì không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Sự ngây ngô của chàng: "Cô cô, đệ tử không hiểu gì cả... Đêm qua đệ tử làm gì với cô cô kia chứ?", đã đánh nát trái tim Tiểu Long Nữ. Nàng cho rằng Dương Quá đã chiếm đoạt mình nhưng lại vô tình vô nghĩa, không chịu nhận trách nhiệm, khiến nàng vừa nhục nhã, vừa đau đớn hộc máu và quyết định bỏ đi ,. Sự biến mất của thủ cung sa đã thay đổi hoàn toàn cục diện câu chuyện, tước đi sự bình yên của họ và đẩy cả hai vào chốn giang hồ sóng gió.

Hơn thế nữa, sự mất mát này còn trở thành vũ khí để kẻ thù mỉa mai, chà đạp danh dự của nàng. Sau này, Lý Mạc Sầu đã dùng chính điều đó để nhục mạ Dương Quá: "Băng thanh ngọc khiết ư? Tiếc rằng vết son trinh nữ trên cánh tay đã không còn".

Đánh giá và Bình luận

* Về thủ pháp nghệ thuật: 

Việc Kim Dung sử dụng chi tiết thủ cung sa là một nước cờ nghệ thuật xuất sắc. Ông đã hữu hình hóa một khái niệm trừu tượng (sự trinh bạch) thành một điểm son cụ thể trên cánh tay. Việc điểm son còn hay mất tác động trực tiếp đến thị giác và tâm lý nhân vật, khiến những hiểu lầm, uất ức được đẩy lên cao trào nhanh chóng.

* Sự phá vỡ quan niệm truyền thống: 

Trong các tác phẩm võ hiệp truyền thống, nữ chính thường được xây dựng với hình tượng hoàn mĩ, giữ được sự trinh trắng tuyệt đối. Bằng việc để Tiểu Long Nữ đánh mất thủ cung sa bởi một kẻ thứ ba không phải nam chính, Kim Dung đã dũng cảm tàn phá sự "hoàn mĩ thể xác" đó. Điều này thoạt nhìn là một sự tàn nhẫn của tác giả đối với nhân vật, nhưng thực chất lại là một bước nâng tầm tư tưởng vĩ đại.

* Tôn vinh tình yêu đích thực: 

Sự mất mát của thủ cung sa chính là phép thử lớn nhất cho tình yêu của Dương Quá. Khi biết sự thật, Dương Quá không hề khinh rẻ hay ghét bỏ Tiểu Long Nữ theo thói thường của nam nhân phong kiến. Trái lại, chàng càng thương xót, bảo vệ nàng mãnh liệt hơn. Tình yêu của họ đã vượt lên trên những giáo điều về trinh tiết thể xác. Dù vết son không còn, nhưng trong mắt Dương Quá và độc giả, tâm hồn Tiểu Long Nữ mãi mãi vẫn là "băng thanh ngọc khiết".

Kết luận

"Thủ cung sa" trên tay Tiểu Long Nữ không chỉ là một công cụ bảo vệ môn quy của phái Cổ Mộ hay một cách để Lý Mạc Sầu kiểm chứng sự trong sạch của sư muội, mà nó là một biểu tượng mang tính định mệnh. Nó tồn tại để chứng minh sự thanh thuần, và biến mất để thử thách tình người. Qua chi tiết đắt giá này, Thần điêu hiệp lữ đã gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc: Chữ "Tình" chân chính không bị trói buộc bởi những dấu vết trên da thịt hay những định kiến khắt khe của lễ giáo, mà nằm ở sự thấu hiểu, bao dung và gắn kết của hai tâm hồn đồng điệu.
......
Bài liên quan:

No comments: