Friday, October 11, 2013

Thanh Thành Tứ Tú



Thanh Thành Tứ Tú là tên gọi của nhóm bốn đại đệ tử của Dư Thương Hải trong phái Thanh Thành

Bạch Y Ngũ Bút

Trong Tiếu ngạo giang hồ, nhà văn Kim Dung không chỉ xuất sắc khi xây dựng hình tượng những bậc kiêu hùng hay ma đầu tà phái, mà còn vô cùng thành công trong việc lột trần bộ mặt giả dối của những kẻ tự xưng là "danh môn chính phái". Nhóm đệ tử "Thanh Thành tứ tú" thuộc phái Thanh Thành chính là một ví dụ điển hình nhất cho sự tha hóa, tàn ác núp bóng dưới những cái tên mỹ miều, đại diện cho thói đạo đức giả và sự mạt vận của những kẻ hám danh trục lợi.

Nguồn gốc thân thế, vị trí môn phái và lịch sử tên gọi

Thanh Thành tứ tú là bốn vị đại đệ tử đứng đầu của Dư Thương Hải - chưởng môn phái Thanh Thành tại Tứ Xuyên,,. Bốn người này là những đệ tử mới nhập môn sau này, được đặt tên ghép lại thành "Anh Hùng Hào Kiệt", bao gồm: 

- Hầu Nhân Anh, 

- Hồng Nhân Hùng, 

- Vu Nhân Hào và 

- La Nhân Kiệt.

Dư Thương Hải vô cùng tự hào về bốn tên đệ tử này, gán cho chúng danh xưng mỹ miều là "Anh Hùng Hào Kiệt, Thanh Thành tứ tú" (Bốn người tài tú của phái Thanh Thành). Thế nhưng, cái tên ngông cuồng tự đại này lại trở thành trò cười trên chốn giang hồ. Lệnh Hồ Xung - đại đệ tử phái Hoa Sơn, vì vô cùng chướng tai gai mắt với sự ngạo mạn của chúng, đã cố tình gọi chệch đi thành một câu thóa mạ cay độc: "Cẩu, Hùng, Dã Trư, Thanh Thành tứ thú" (Chó, Gấu, Lợn lòi, Bốn con thú phái Thanh Thành). Sự cải danh này không chỉ là một trò đùa bỡn cợt mà còn bóc trần chính xác bản chất thực sự của bốn kẻ này: khoác lác, hèn hạ và hành xử không khác gì cầm thú.

Ngoại hình, tính cách và võ công

* Ngoại hình: 

Là người Tứ Xuyên, các đệ tử phái Thanh Thành thường đội khăn trắng quấn đầu (để tang Gia Cát Lượng) và mặc áo bào xanh ra vẻ văn nhân, chân đi dép cỏ. Bề ngoài chúng ra dáng những hiệp khách danh môn, nhưng bên trong lại chứa đầy tà tâm.

* Tính cách: 

Bọn chúng hội tụ đủ những thói hư tật xấu: ỷ thế hiếp người, ngông cuồng tự đại nhưng lại hèn nhát khi gặp cao thủ. Vu Nhân Hào dù là sư huynh nhưng lại phải luồn cúi, nể nang tên đệ tử đê tiện Giả Nhân Đạt chỉ vì mẹ của Giả Nhân Đạt được sư phụ Dư Thương Hải sủng ái. Bọn chúng sẵn sàng tàn sát người vô tội không ghê tay để phục vụ dã tâm của sư phụ.

* Võ công: 

Là đại đệ tử, chúng tinh thông các tuyệt kỹ của phái Thanh Thành như "Tùng phong kiếm pháp" và "Tồi tâm chưởng" - môn chưởng pháp âm nhu tàn độc, đánh nát tim mà bên ngoài không để lại vết thương, nạn nhân chết với nụ cười cổ quái. 

Về sau, chúng còn được Dư Thương Hải ép bí mật rèn luyện môn "Tịch tà kiếm pháp" (bản thiếu sót) suốt đêm ngày,. Dù mang danh "Tứ tú", thực chất võ công của chúng khá tầm thường khi đối mặt với những cao thủ thực sự, dễ dàng bị Lệnh Hồ Xung đánh bại dù chàng đang bị thương nặng.

Những tình tiết quan trọng và nhân vật liên quan

Sự hiện diện của "Thanh Thành tứ tú" gắn liền với những mưu đồ đẫm máu nhất ở đầu tác phẩm:

* Trận đòn trên lầu Hán Trung: 

Sự chạm trán đầu tiên của chúng với Lệnh Hồ Xung xảy ra trước khi câu chuyện chính bắt đầu. Tại Hán Trung, nghe danh xưng ngông cuồng của Hầu Nhân Anh và Hồng Nhân Hùng, Lệnh Hồ Xung tức giận hô to "Cẩu Hùng dã trư, Thanh Thành tứ thú". Khi hai tên này xông vào động thủ, chúng đã bị Lệnh Hồ Xung đá lộn nhào từ trên lầu rớt xuống đất một cách nhục nhã.

* Huyết tẩy Phước Oai tiêu cục: 

Vâng lệnh Dư Thương Hải mưu đoạt Tịch tà kiếm phổ, Vu Nhân Hào cùng các đồng môn đã đến Phúc Châu, giết người không gớm tay, giăng bẫy bắt vợ chồng Lâm Chấn Nam và đánh đuổi Lâm Bình Chi,. Khi bị Nhạc Linh San (cải trang) ép uống chén rượu hòa phấn sáp mà cô dọa là thuốc độc, Vu Nhân Hào đã tỏ rõ sự hèn nhát, chần chừ không dám uống, trái ngược hoàn toàn với sự can đảm của Lâm Bình Chi.

* Cái chết thảm hại của La Nhân Kiệt: 

Tại lầu Túy Tiên ở thành Hành Dương, Lệnh Hồ Xung đang bị thương thập tử nhất sinh sau trận chiến với Điền Bá Quang. La Nhân Kiệt bước lên lầu, thấy Lệnh Hồ Xung trọng thương ngồi cùng ni cô Nghi Lâm, gã đã buông lời vô lễ và toan hạ sát Lệnh Hồ Xung,. Dù sắp ngất xỉu, Lệnh Hồ Xung vẫn dùng một cước tuyệt diệu mỉa mai môn phái Thanh Thành đá La Nhân Kiệt lộn nhào xuống lầu và kết liễu mạng sống của tên ác đồ này.

* Sự trừng phạt cuối cùng: 

Kết cục của những kẻ còn lại cũng vô cùng bi đát. Khi Lâm Bình Chi đã luyện thành Tịch tà kiếm pháp và quay lại báo thù, Hầu Nhân Hùng và các đồng môn khác đã bị Lâm Bình Chi vung kiếm cắt đứt bàn tay một cách dễ dàng, kêu khóc rầm trời, phải chịu sự trừng phạt thích đáng cho tội ác diệt môn nhà họ Lâm.

Bình luận và đánh giá

* Sự mỉa mai mang tính biểu tượng: 

Cái tên "Anh Hùng Hào Kiệt, Thanh Thành tứ tú" là một đòn trào phúng sâu cay của Kim Dung. Bọn chúng được gán cho những từ ngữ đẹp đẽ nhất của võ lâm (Anh, Hùng, Hào, Kiệt, Tú), nhưng hành động lại là đồ tể, tiểu nhân hèn mọn. Lời mắng "Thanh Thành tứ thú" của Lệnh Hồ Xung là phán quyết chính xác nhất cho nhân cách của chúng. Sự đối lập giữa danh xưng và bản chất này tố cáo sự mục nát của một bộ phận tự xưng là "danh môn chính phái".

* Công cụ của quyền lực và lòng tham: 

Thanh Thành tứ tú thực chất chỉ là những quân cờ mù quáng trong tay Dư Thương Hải. Chúng đại diện cho thứ lòng trung thành ngu muội: sẵn sàng giết người, cướp bóc vô cớ chỉ vì lệnh của sư phụ để thỏa mãn lòng tham đoạt Tịch tà kiếm phổ. Chúng không phân biệt được phải trái, trắng đen, hùa theo cái ác để rồi chuốc lấy kết cục bi thảm.

* Bệ phóng làm nổi bật nhân vật chính: 

Thông qua sự hèn hạ, yếu kém của "Tứ tú", Kim Dung đã làm nổi bật khí phách, sự quang minh lỗi lạc và bản lĩnh của Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung dù trọng thương sắp chết vẫn đủ sức giết La Nhân Kiệt để tự vệ, hoặc dám uống cạn chén rượu độc trong khi Vu Nhân Hào run sợ.

Kết luận

Nhóm "Thanh Thành tứ tú" tuy chỉ là những nhân vật phụ, nhưng lại đóng vai trò là "chất xúc tác" quan trọng mở đầu cho tấn bi kịch của Lâm Bình Chi và là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến mối thâm thù giữa Lệnh Hồ Xung và phái Thanh Thành. Cuộc đời và cái chết của Hầu Nhân Anh, Hồng Nhân Hùng, Vu Nhân Hào và La Nhân Kiệt minh chứng cho triết lý nhân quả không thể chối cãi trong thế giới võ hiệp: Những kẻ mượn danh "chính phái" để làm trò tàn độc, hèn hạ cuối cùng sẽ bị chính nghiệp chướng và sự trừng phạt của giang hồ quét sạch, để lại một vết nhơ muôn đời mang tên "Thanh Thành tứ thú".
......
Bài liên quan:

No comments: