Tiêu Phong, người anh hùng có số phận bi thương, tàn khốc (minh hoạ)
Cát Tường
Trong thế giới võ hiệp bao la của Kim Dung, nếu phải tìm ra một nhân vật khiến người đọc vừa kính phục đến rơi lệ, vừa đau xót đến nghẹn ngào, thì đó chắc chắn phải là Tiêu Phong (Kiều Phong). Say mê và đồng hành cùng từng bước chân của vị đại anh hùng này, tôi nhìn thấy ở Tiêu Phong một bức tượng đài rực rỡ nhất của lòng hiệp nghĩa, nhưng cũng là hiện thân của một bi kịch nhân sinh tàn khốc nhất. Cuộc đời ông được dệt nên bởi hai nét bút mâu thuẫn nhưng lại hòa quyện đến đau lòng: Một đời kiêu hùng rúng động thiên hạ và một chân tình oan nghiệt vạn kiếp không nguôi.
Bậc trượng phu giữa đất trời vạn dặm
Tiêu Phong xuất hiện không mang vẻ nho nhã của thư sinh hay sự điệu đàng của công tử. Ông là một gã hán tử "mặt vuông chữ điền, thân thể cao lớn, ngực nở, vai vuông không giận mà rất oai". Cái kiêu hùng của Tiêu Phong trước hết nằm ở sự quang minh lỗi lạc, coi trọng tình nghĩa anh em hơn cả sinh mạng và quyền vị.
Khi biến loạn Cái Bang xảy ra tại rừng hạnh, dù biết Tứ đại trưởng lão nghe lời gièm pha mà phản nghịch mình, ông không mượn luật bang để tàn sát họ. Thay vào đó, vị Bang chúa vĩ đại ấy đã tự lấy pháp đao cắm vào vai mình để chuộc tội cho anh em. Lời ông nói ra rớm máu mà vững như non cao: "Ðệ tử của bản bang mà phạm luật, không được phóng xá một cách dễ dàng. Trường hợp mà Bang chúa muốn khoan dung thì chính mình phải đổ máu để rửa sạch tội trạng cho thuộc hạ". Một hành động ấy đủ để thâu tóm trọn vẹn sự kính phục của hào kiệt thiên hạ.
Thế nhưng, đỉnh cao của sự kiêu hùng bi tráng phải là trận đại chiến tại Tụ Hiền Trang. Bị cả võ lâm Trung Nguyên vu oan là kẻ giết cha, giết mẹ, giết thầy, Tiêu Phong đã bị dồn vào bước đường cùng. Nhưng để cứu mạng cô nha hoàn A Châu mới quen biết, ông đã đơn thương độc mã tiến vào "đầm rồng hang cọp". Ðứng trước hàng trăm mũi đao chĩa vào mình, ông không màng sinh tử, rót rượu uống chén tuyệt giao cùng các cố nhân để được quang minh chính đại mà chiến đấu: "Ông bạn nào muốn giết Kiều mỗ, xin mời lại cùng uống bát rượu này. Từ đây sắp tới, mối thâm giao kể như đã hết. Tôi giết người không phải là vong ơn, mà người tôi giết tôi cũng không phải là phụ nghĩa".
Cái uy dũng của Tiêu Phong làm chấn động cả Tụ Hiền Trang. Một mình ông cuồng đả loạn sát, biến những tuyệt học võ lâm thành trò trẻ con: "Tiêu Phong lúc này đã điên tiết, múa tít đơn đao. Tay phải lúc vung quyền lúc phóng chưởng, tay trái cầm cương đao ôm ngang chém dọc, uy thế cực kỳ mãnh liệt không ai đương cự nổi". Ông không đắn đo, không chùn bước, đó là cái dũng của một mãnh hổ khi bị quần bầy dồn ép, thà nát ngọc chứ không chịu giữ ngói lành.
Cái kiêu hùng ấy còn theo ông lên tận trận mạc Ðại Liêu. Một mình phi ngựa xông vào chốn thiên binh vạn mã, tay không bắt Hoàng thái thúc nước Liêu, một tay dẹp loạn, uy trấn ba quân. Vậy mà trước vinh hoa phú quý, trước ngôi vị Nam Viện Ðại Vương uy quyền tột đỉnh, Tiêu Phong vẫn chỉ khao khát một cuộc sống tự do tự tại.
Giọt nước mắt đẫm máu bên chiếc cầu đá xanh
Thế nhưng, sau bức giáp sắt của một dũng tướng, sau dáng vẻ thô hào của gã Khất Ðan lại là một trái tim yếu đuối và si tình đến tận cùng. Cả cuộc đời Tiêu Phong, ông bỏ qua hàng trăm mỹ nữ, gạt đi những lời tâng bốc của những kẻ như Mã phu nhân Khang Mẫn (để rồi chuốc lấy oán hờn tàn độc của mụ), chỉ dành trọn vẹn trái tim cho một người duy nhất: A Châu.
A Châu không phải là tuyệt sắc giai nhân số một, nàng chỉ là một nữ tỳ mưu trí, tinh nghịch. Nhưng trong những lúc Tiêu Phong bị cả thế giới ruồng bỏ, bị khinh bỉ là "loài Khất Ðan chó lợn", chỉ có A Châu đứng bên ông, dịu dàng vuốt ve vết thương lòng của ông: "Người Hán cũng là người, người Khất Ðan cũng là người chẳng có gì hơn kém nhau hết. Tôi... tôi thích làm người Khất Ðan thực tình như thế, tuyệt không miễn cưỡng chút nào". Từ khoảnh khắc đó, Tiêu Phong đã tìm thấy lẽ sống của mình. Lời ước hẹn cùng nhau ra ngoài ải Nhạn Môn quan săn chồn, đuổi thỏ, chăn dê là giấc mộng đẹp nhất, bình yên nhất mà vị anh hùng này từng mơ tới.
Nhưng tạo hóa thật quá đỗi tàn nhẫn, đã ban cho ông một người tri kỷ, lại bắt chính tay ông phải tước đoạt đi sinh mạng ấy. Bi kịch tại đêm mưa gió trên cầu đá xanh ở Tiểu Kính hồ là một trong những trang sách ám ảnh và xé nát tâm can nhất của Kim Dung.
Chỉ vì muốn trả mối thù giết cha mẹ, lại mắc mưu của Mã phu nhân, Tiêu Phong đinh ninh Ðoàn Chính Thuần là "Thủ lĩnh đại ca". A Châu, vì muốn cứu cha ruột (Ðoàn Chính Thuần) và cũng vì muốn bảo vệ Tiêu Phong khỏi "Lục mạch thần kiếm" của họ Ðoàn, đã cải trang thành Ðoàn Chính Thuần để gánh thay đòn thù. Dưới sấm sét vang trời, Tiêu Phong giáng trọn một chưởng "Kháng long hữu hối" mạnh nhất của mình vào người mình yêu thương nhất.
Khi sờ thấy khuôn mặt mềm xèo lớp hóa trang, một tia chớp lóe lên xé rách màn đêm và cũng xé nát luôn cuộc đời Tiêu Phong. Sự thật vỡ lở, ông gào lên trong tuyệt vọng: "A Châu! A Châu! Trời ơi! Té ra là nàng!". Hình ảnh Tiêu Phong tự tát vào mặt mình, ôm lấy thân thể đang lạnh dần của A Châu, nhìn thấy chữ "Ðoàn" đỏ tươi trên vai nàng là một bản tráng ca rỏ máu.
Nỗi đau đó lớn đến mức, một kẻ xưa nay không sợ trời không sợ đất như Tiêu Phong, đã ngây ngốc, điên dại ôm thi thể nàng chạy thục mạng trong mưa gió, vừa chạy vừa gào thét xin kẻ thù hãy giết mình đi: "Ðoàn Chính Thuần! Ta giết con gái ngươi rồi đây! Ngươi ra mà giết ta đi! Ta quyết không đánh trả đâu...".
Lưỡi dao cắm vào tảng đá khắc lên bốn chữ "A Châu chi mộ" cũng chính là nhát dao khắc sâu vào trái tim Tiêu Phong, khóa kín lại mọi cánh cửa tình yêu. Sau này, dù A Tử có si tình đến nhường nào, dù Liêu chúa có ban cho hàng trăm mỹ nữ, ông cũng chỉ lạnh lùng đáp: "Trong đời ta, ta chỉ yêu có một người đàn bà. Người đó là tỷ nương của tiểu muội. Vĩnh viễn không có người thứ hai nào thay thế cho A Châu được". Tình yêu của Tiêu Phong không vĩ đại vì nó hoàn hảo, mà nó vĩ đại vì sự thuỷ chung và nỗi ân hận vĩnh hằng đằng sau một cái sai lầm không thể cứu vãn.
Thế nhưng, sau bức giáp sắt của một dũng tướng, sau dáng vẻ thô hào của gã Khất Ðan lại là một trái tim yếu đuối và si tình đến tận cùng. Cả cuộc đời Tiêu Phong, ông bỏ qua hàng trăm mỹ nữ, gạt đi những lời tâng bốc của những kẻ như Mã phu nhân Khang Mẫn (để rồi chuốc lấy oán hờn tàn độc của mụ), chỉ dành trọn vẹn trái tim cho một người duy nhất: A Châu.
A Châu không phải là tuyệt sắc giai nhân số một, nàng chỉ là một nữ tỳ mưu trí, tinh nghịch. Nhưng trong những lúc Tiêu Phong bị cả thế giới ruồng bỏ, bị khinh bỉ là "loài Khất Ðan chó lợn", chỉ có A Châu đứng bên ông, dịu dàng vuốt ve vết thương lòng của ông: "Người Hán cũng là người, người Khất Ðan cũng là người chẳng có gì hơn kém nhau hết. Tôi... tôi thích làm người Khất Ðan thực tình như thế, tuyệt không miễn cưỡng chút nào". Từ khoảnh khắc đó, Tiêu Phong đã tìm thấy lẽ sống của mình. Lời ước hẹn cùng nhau ra ngoài ải Nhạn Môn quan săn chồn, đuổi thỏ, chăn dê là giấc mộng đẹp nhất, bình yên nhất mà vị anh hùng này từng mơ tới.
Nhưng tạo hóa thật quá đỗi tàn nhẫn, đã ban cho ông một người tri kỷ, lại bắt chính tay ông phải tước đoạt đi sinh mạng ấy. Bi kịch tại đêm mưa gió trên cầu đá xanh ở Tiểu Kính hồ là một trong những trang sách ám ảnh và xé nát tâm can nhất của Kim Dung.
Chỉ vì muốn trả mối thù giết cha mẹ, lại mắc mưu của Mã phu nhân, Tiêu Phong đinh ninh Ðoàn Chính Thuần là "Thủ lĩnh đại ca". A Châu, vì muốn cứu cha ruột (Ðoàn Chính Thuần) và cũng vì muốn bảo vệ Tiêu Phong khỏi "Lục mạch thần kiếm" của họ Ðoàn, đã cải trang thành Ðoàn Chính Thuần để gánh thay đòn thù. Dưới sấm sét vang trời, Tiêu Phong giáng trọn một chưởng "Kháng long hữu hối" mạnh nhất của mình vào người mình yêu thương nhất.
Khi sờ thấy khuôn mặt mềm xèo lớp hóa trang, một tia chớp lóe lên xé rách màn đêm và cũng xé nát luôn cuộc đời Tiêu Phong. Sự thật vỡ lở, ông gào lên trong tuyệt vọng: "A Châu! A Châu! Trời ơi! Té ra là nàng!". Hình ảnh Tiêu Phong tự tát vào mặt mình, ôm lấy thân thể đang lạnh dần của A Châu, nhìn thấy chữ "Ðoàn" đỏ tươi trên vai nàng là một bản tráng ca rỏ máu.
Nỗi đau đó lớn đến mức, một kẻ xưa nay không sợ trời không sợ đất như Tiêu Phong, đã ngây ngốc, điên dại ôm thi thể nàng chạy thục mạng trong mưa gió, vừa chạy vừa gào thét xin kẻ thù hãy giết mình đi: "Ðoàn Chính Thuần! Ta giết con gái ngươi rồi đây! Ngươi ra mà giết ta đi! Ta quyết không đánh trả đâu...".
Lưỡi dao cắm vào tảng đá khắc lên bốn chữ "A Châu chi mộ" cũng chính là nhát dao khắc sâu vào trái tim Tiêu Phong, khóa kín lại mọi cánh cửa tình yêu. Sau này, dù A Tử có si tình đến nhường nào, dù Liêu chúa có ban cho hàng trăm mỹ nữ, ông cũng chỉ lạnh lùng đáp: "Trong đời ta, ta chỉ yêu có một người đàn bà. Người đó là tỷ nương của tiểu muội. Vĩnh viễn không có người thứ hai nào thay thế cho A Châu được". Tình yêu của Tiêu Phong không vĩ đại vì nó hoàn hảo, mà nó vĩ đại vì sự thuỷ chung và nỗi ân hận vĩnh hằng đằng sau một cái sai lầm không thể cứu vãn.
Lấy cái chết để vẹn toàn Trung - Nghĩa
Nếu như cuộc đời Tiêu Phong bắt đầu bằng sự oái oăm của số phận, thì ông đã tự mình kết thúc nó bằng sự lựa chọn vĩ đại nhất. Ông bị kẹt giữa hai làn ranh giới: Người Hán nuôi ông khôn lớn (Ân tình) và người Khất Ðan sinh ra ông (Huyết thống). Khi Liêu chúa Gia Luật Hồng Cơ ép ông đem quân đánh Tống, Tiêu Phong đã quyết định phản lại lệnh vua để cứu ức vạn sinh linh khỏi cảnh thây phơi máu chảy.
Tại ải Nhạn Môn quan – nơi bắt đầu của mọi ân oán ba mươi năm trước – Tiêu Phong dùng sức mạnh của mình uy hiếp Liêu chúa, buộc y phải bẻ gãy mũi tên, thề không bao giờ xâm phạm đất Tống. Ông đã cứu được giang sơn nhà Tống, nhưng lại tự coi mình là kẻ tội đồ của Ðại Liêu. Không thể dung hòa được chữ Trung (với Liêu) và chữ Nghĩa (với Tống), ông đã đi đến quyết định tột cùng:
"Thần Tiêu Phong là người Khất Ðan, nay lại uy hiếp bệ hạ thành kẻ đại tội với tổ quốc. Thần còn mặt mũi nào ở lại trên thế gian nữa."
Ông tự cầm hai khúc mũi tên gãy cắm phập vào trái tim mình. Con ác điểu đã gãy cánh, con mãnh hổ đã kiệt sức. Tiêu Phong ngã xuống, mang theo hình xăm chó sói xanh trước ngực và vĩnh viễn mang theo hình bóng của A Châu xuống cõi tuyền đài.
Lời kết
Gấp lại trang sách, lòng tôi không khỏi dâng lên một nỗi xót xa, nghẹn đắng. Kim Dung đã quá tàn nhẫn khi đắp nặn ra một anh hùng hoàn mỹ về nhân cách, trác tuyệt về võ công, nhưng lại bắt ông phải chịu đựng mọi nỗi oan khuất và sự giằng xé tột cùng của định mệnh. Tiêu Phong kiêu hùng đến mức khiến kẻ thù phải rơi lệ kính phục, nhưng lại bất hạnh đến mức không bảo vệ nổi người con gái mình yêu thương nhất.
Cái chết của Tiêu Phong, và cú nhảy vùi mình xuống vực sâu Nhạn Môn quan của A Tử mang theo thi thể ông, là một khúc nhạc vĩ thanh khép lại bản hùng ca bi tráng nhất của Thiên Long Bát Bộ. Dù ông đã khuất, nhưng cái khí phách của một đại trượng phu uống cạn chén rượu tuyệt giao, và giọt nước mắt nhuốm máu nhỏ xuống gương mặt A Châu bên chiếc cầu năm ấy, sẽ còn sống mãi, làm thổn thức hàng triệu trái tim những người yêu luyến thế giới võ hiệp này.
---------------------
Bài liên quan:
Gấp lại trang sách, lòng tôi không khỏi dâng lên một nỗi xót xa, nghẹn đắng. Kim Dung đã quá tàn nhẫn khi đắp nặn ra một anh hùng hoàn mỹ về nhân cách, trác tuyệt về võ công, nhưng lại bắt ông phải chịu đựng mọi nỗi oan khuất và sự giằng xé tột cùng của định mệnh. Tiêu Phong kiêu hùng đến mức khiến kẻ thù phải rơi lệ kính phục, nhưng lại bất hạnh đến mức không bảo vệ nổi người con gái mình yêu thương nhất.
Cái chết của Tiêu Phong, và cú nhảy vùi mình xuống vực sâu Nhạn Môn quan của A Tử mang theo thi thể ông, là một khúc nhạc vĩ thanh khép lại bản hùng ca bi tráng nhất của Thiên Long Bát Bộ. Dù ông đã khuất, nhưng cái khí phách của một đại trượng phu uống cạn chén rượu tuyệt giao, và giọt nước mắt nhuốm máu nhỏ xuống gương mặt A Châu bên chiếc cầu năm ấy, sẽ còn sống mãi, làm thổn thức hàng triệu trái tim những người yêu luyến thế giới võ hiệp này.
---------------------
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment