Thursday, October 17, 2013

Vụ án Vi Tiểu Bảo phạm tội xâm phạm hoạt động tư pháp




Bạch Y Ngũ Bút

Coi mạng người như cỏ rác, sẵn sàng đem người khác ra làm vật thế thân một cách tàn nhẫn; dùng tiền và quyền làm lóa mắt tư pháp. Đó là bản chất của nhân vật Vi Tiểu Bảo trong tác phẩm Lộc Đỉnh Ký của Kim Dung. Thông điệp của Kim Dung: sự băng hoại đạo đức dưới lớp vỏ bọc thành đạt.


Tóm tắt vụ án "Tráo án tử - Giả phá án" của Vi Tiểu Bảo

Sự việc diễn ra sau khi Vi Tiểu Bảo được phong tước Lộc Đỉnh Công. Do mâu thuẫn cá nhân và nợ nần với Trịnh Khắc Sảng, Bảo đã nảy sinh ý định tiêu diệt Phùng Tích Phạm (thầy của Sảng). Diễn biến cụ thể như sau:

Bắt cóc và hạ nhục: Bảo sai thị vệ mạo danh quân triều đình bắt Phùng Tích Phạm giữa đêm, đánh đập dã man và lột sạch quần áo.

Tráo người trên pháp trường: Khi được lệnh giám trảm Mao Thập Bát (một nghĩa sĩ phản Thanh phục Minh), Bảo đã dùng tiền mua chuộc thuộc hạ, đưa Phùng Tích Phạm thế mạng vào chỗ chết. Sau đó, Bảo dùng gừng xoa mắt giả khóc để lừa vua Khang Hy rằng mình đã hành quyết người quen cũ.

Dàn dựng hiện trường giả: Để lấp liếm việc Phùng Tích Phạm mất tích, Bảo tự mình chủ trì cuộc điều tra. Tại phủ họ Phùng, Bảo thực hiện lối lấy lời khai "kỳ quặc" (đẹp thì thưởng tiền, xấu thì chửi). Thực chất, Bảo đã sai thân binh chôn xác và đầu của Phùng Tích Phạm dưới gầm giường tên giữ ngựa Hình Tứ để đổ tội cho tên này bỏ trốn cùng nữ tỳ Lan Hương.

Kết cục: Dù bộ đầu giàu kinh nghiệm nhận ra sơ hở (vết chém quá ngọt, đất chôn còn mới), nhưng không ai dám nói vì quyền thế của Bảo. Vua Khang Hy dù thấu thị mọi trò hề của Bảo nhưng vì sự sủng ái nên đã bỏ qua, không truy cứu trách nhiệm.

Nhìn dưới góc độ pháp luật (đối chiếu luật hình sự Việt Nam)

Dựa trên các tình tiết, nếu xét dưới hệ thống pháp luật hiện đại, hành vi của Vi Tiểu Bảo phạm vào các tội danh nghiêm trọng thuộc nhóm Tội xâm phạm hoạt động tư pháp:

- Tội đánh tháo người bị kết án: Vi Tiểu Bảo lợi dụng chức vụ giám trảm để đánh tháo Mao Thập Bát (người phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia). Đây là hành vi có tổ chức, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.

- Tội làm sai lệch hồ sơ vụ án: Bảo đã chủ mưu dàn dựng hiện trường giả, tạo chứng cứ giả (xác chết dưới gầm giường), ép cung và hướng lái điều tra sai sự thật để che giấu hành vi giết người của mình.

Bình luận và Đánh giá

Bản chất con người Vi Tiểu Bảo: 

Sự bộc phát của tính thực dụng. Vụ án này là minh chứng rõ nhất cho sự "bộc phát" trong tính cách của Vi Tiểu Bảo. Nếu ở phần trước chúng ta nói về sự khinh khi phụ nữ, thì ở đây là sự khinh khi luật pháp và nhân phẩm con người:

- Coi mạng người như cỏ rác: Bảo sẵn sàng đem Phùng Tích Phạm ra làm vật thế thân một cách tàn nhẫn.

- Dùng tiền và quyền làm lóa mắt tư pháp: Cách Bảo "thẩm vấn" (thưởng tiền cho người đẹp, chửi bới người xấu) cho thấy cái nhìn lệch lạc: trong mắt Bảo, mọi thứ (kể cả công lý) đều có thể mua bằng tiền hoặc áp đặt bằng uy thế.

* Sự dung túng của quyền lực tuyệt đối

Chi tiết vua Khang Hy biết rõ nhưng không trị tội cho thấy một thực tế cay đắng: Trong xã hội phong kiến (và đôi khi là cả hiện tại nếu thiếu sự giám sát), luật pháp chỉ là công cụ của kẻ cầm quyền. 

Vi Tiểu Bảo không sợ pháp luật vì anh ta biết mình có "lá bùa hộ mệnh" là sự sủng ái của hoàng đế.

Liên quan đến việc "Khinh khi phụ nữ"

Cách Vi Tiểu Bảo chọn Cúc Phương (vợ thứ năm của Phùng Tích Phạm) để thẩm vấn một cách chớt nhả, lấy sắc đẹp làm tiêu chuẩn để thưởng tiền ngay giữa một vụ án mạng, một lần nữa khẳng định: Với Bảo, phụ nữ chưa bao giờ được tôn trọng như một chủ thể hành vi, mà chỉ là đối tượng để y thỏa mãn sự cao ngạo và thói trăng hoa, ngay cả trong những tình huống nghiêm trọng nhất.

Vụ án Phùng Tích Phạm không chỉ là một chương ly kỳ trong Lộc Đỉnh Ký, mà còn là bản cáo trạng về nhân cách của Vi Tiểu Bảo – một kẻ thông minh, nghĩa hiệp với anh em nhưng lại cực kỳ tàn nhẫn, thực dụng và xem thường mọi quy tắc đạo đức, giới tính cũng như luật pháp.
.....

Khi Quyền Lực Chà Đạp Công Lý Và Nhân Phẩm

Vụ án tráo đổi tử tù Mao Thập Bát và sát hại Phùng Tích Phạm là minh chứng rõ nét nhất cho sự băng hoại đạo đức dưới lớp vỏ bọc thành đạt.

Vi Tiểu Bảo không giết người vì đại nghĩa, mà vì những hằn học cá nhân và nợ nần tài chính với Trịnh Khắc Sảng. Cách Bảo đối xử với Phùng Tích Phạm – một bậc tiền bối, dù là kẻ thù – cho thấy một sự rẻ rúng nhân phẩm cùng cực.

Bảo không tiêu diệt đối thủ bằng gươm đao sòng phẳng của giới giang hồ, mà dùng thủ đoạn "ném đá giấu tay". Việc sai thị vệ bắt cóc nửa đêm, đánh nhừ tử và lột sạch quần áo Phùng Tích Phạm là cách Bảo chà đạp lên lòng tự trọng của đối phương.

Trong mắt Bảo, Phùng Tích Phạm lúc này không còn là một võ tướng hay một con người, mà chỉ là một "món hàng" để thế mạng cho Mao Thập Bát trên pháp trường.

Tình tiết Vi Tiểu Bảo chủ trì cuộc điều tra vụ mất tích của Phùng Tích Phạm là một sự giễu nhại sâu cay về hệ thống tư pháp phong kiến. Ở đây, sự khinh khi phụ nữ của Bảo lại một lần nữa bộc phát một cách lố bịch:

- Thay vì tìm kiếm nhân chứng hay vật chứng, Bảo lập công đường để "ngắm" phụ nữ. Việc Bảo chọn Cúc Phương – người đẹp nhất trong gia quyến – để thẩm vấn chớt nhả và thưởng tiền cho những ai xinh đẹp, đồng thời chửi rủa những người xấu xí, đã biến một cuộc điều tra án mạng thành một trò đùa bỡn giới tính.

- Với Bảo, chân lý không nằm ở sự thật, mà nằm ở sở thích cá nhân. Kẻ đẹp thì có quyền đúng, kẻ xấu thì đáng bị trừng phạt. Đây chính là đỉnh cao của sự khinh khi: hạ thấp giá trị trí tuệ và đạo đức của phụ nữ, biến họ thành công cụ giải trí ngay trong lúc gia đình họ đang lâm vào thảm cảnh.

Vi Tiểu Bảo có thể thoát khỏi sự trừng trị của luật pháp thời nhà Thanh nhờ sự ưu ái của nhà vua, nhưng dưới nhãn quan đạo đức và pháp luật hiện đại, y chính là hiện thân của sự băng hoại tư pháp và chủ nghĩa nam quyền độc hại.
.....
Bài liên quan:

No comments: