Sunday, March 30, 2014

Đào Hoa đảo võ phái



Hoàng Dung và Quách Tĩnh trên đảo Đào Hoa

Bạch Y Ngũ Bút

Môn phái Đào Hoa đảo được nói tới chủ yếu trong tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu của Kim Dung. Trong thế giới võ hiệp Kim Dung, Đảo Đào Hoa không chỉ là một địa danh mà là biểu tượng của sự tài hoa, ngông nghênh, thoát tục và cả những bi kịch đẫm máu. Đây là nơi ngự trị của "Đông Tà" Hoàng Dược Sư – một trong Võ Lâm Ngũ Bá.


Nguồn Gốc và Đặc Điểm 

Địa LýVị trí: Đảo Đào Hoa nằm cô độc giữa biển Đông (Đông Hải), quanh năm sóng vỗ, tách biệt hoàn toàn với trung nguyên.

Cảnh sắc: Đảo được mô tả đẹp như chốn thần tiên với hoa đào nở rộ vào mùa xuân, rừng trúc xanh mát, đình đài lầu các được xây dựng tinh xảo.

Sự hung hiểm: Đảo Đào Hoa là một "mê cung chết" đối với người ngoài. Hoàng Dược Sư đã vận dụng kiến thức về Kỳ môn Ngũ hành và Bát quái để bố trí cây cối, đường đi lối lại. Nếu không biết phương pháp di chuyển, người lạ bước vào sẽ bị lạc vĩnh viễn trong trận đồ, không thể thoát ra.

Người hầu: Tất cả người hầu trên đảo đều bị điếc và câm (do Hoàng Dược Sư chọc thủng màng nhĩ và cắt lưỡi) để trừng phạt tội lỗi trước đây của họ và giữ bí mật tuyệt đối cho đảo.

Sư Tổ Hoàng Dược Sư: 

Nhân Vật Kỳ Tài Bậc NhấtDanh hiệu: Đông Tà, một trong Thiên hạ ngũ tuyệt.

Tài năng: Ông được mô tả là người "văn võ toàn tài", "thông minh tuyệt đỉnh". Không chỉ võ công cái thế, ông còn tinh thông cầm kỳ thi họa, y bốc tinh tướng (y thuật, bói toán, xem tướng), toán học, nông nghiệp và thủy lợi.

Tính cách:Ngông cuồng và Phản nghịch: Ông chán ghét lễ giáo phong kiến, coi thường những kẻ hủ nho mở miệng là nhân nghĩa đạo đức nhưng hành động giả dối. Ông tự nhận mình là tà ma ngoại đạo, làm việc chỉ theo sở thích chứ không theo quy củ thế tục.

Si tình và Cô độc: Tình yêu ông dành cho người vợ quá cố (Phùng Hành) là cực điểm của sự si tình. Sau khi vợ mất vì cố nhớ lại Cửu Âm Chân Kinh để viết cho ông, ông đã lập lời thề không rời đảo, thậm chí đóng sẵn một chiếc thuyền hoa cẩn thận để định cùng xác vợ trầm mình xuống biển tuẫn tiết.

Yêu con: Ông yêu thương con gái Hoàng Dung hết mực, dù có lúc nghiêm khắc nhưng luôn dung túng cho sự ngang ngược của nàng.

Môn Quy và Các Đệ Tử

Hệ thống đệ tử: Ban đầu, Hoàng Dược Sư có 6 đệ tử chính: Khúc Linh Phong, Trần Huyền Phong, Mai Siêu Phong, Lục Thừa Phong, Vũ Miên Phong và Phùng Mặc Phong.

Biến cố môn phái: Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong yêu nhau, sợ sư phụ trách phạt nên đã ăn trộm quyển hạ của Cửu Âm Chân Kinh và bỏ trốn. Trong cơn giận dữ, Hoàng Dược Sư đã đánh gãy chân tất cả các đệ tử còn lại và đuổi họ khỏi đảo.

Hậu nhân: Hoàng Dung: Con gái duy nhất, thừa hưởng trí tuệ và một phần võ công của cha, sau này là Bang chủ Cái Bang.

Mai Siêu Phong (Thiết Thi): Dù phản bội nhưng đến chết vẫn kính trọng sư phụ. Trước khi chết, bà được Hoàng Dược Sư thu nạp lại làm đệ tử.

Lục Thừa Phong: Trở thành trang chủ Quy Vân Trang, người tinh thông trận pháp.

Cô Ngốc: Con gái của Khúc Linh Phong, được Hoàng Dược Sư tìm về nuôi dưỡng và dạy võ công.

Hệ Thống Võ Công Tuyệt Kỹ

Võ công Đào Hoa Đảo nổi tiếng với sự đẹp mắt, lãng mạn nhưng cực kỳ tàn độc và biến ảo:

- Đàn Chỉ Thần Thông: Tuyệt kỹ búng ngón tay bắn viên đá hoặc vật nhỏ với kình lực kinh người, có thể đả thương đối thủ hoặc điểm huyệt từ xa, ngang ngửa với Nhất Dương Chỉ và Cáp Mô Công.

- Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng: Bộ chưởng pháp biến hóa hư thực khôn lường (năm hư một thực, tám hư một thực), khi thi triển giống như hoa đào rơi trong gió.

- Bích Hải Triều Sinh Khúc: Môn nội công âm luật, dùng tiếng tiêu để thôi miên, làm rối loạn tâm trí đối thủ, mô phỏng sóng biển lúc êm đềm lúc cuồng nộ.

- Lan Hoa Phất Huyệt Thủ: Môn điểm huyệt hoa mỹ, ngón tay tạo hình như hoa lan, yêu cầu ra chiêu phải nhanh, chuẩn và đẹp.

- Toàn Phong Tảo Diệp Thoái: Môn cước pháp quét lá, sau này Hoàng Dược Sư sáng tạo thêm phần nội công để giúp các đệ tử bị gãy chân có thể tu luyện phục hồi.

Những Sự Kiện và Tình Tiết Nổi Bật

* Giam cầm Chu Bá Thông: Chu Bá Thông bị Hoàng Dược Sư nhốt trên đảo 15 năm vì tranh chấp liên quan đến Cửu Âm Chân Kinh. Chu Bá Thông sống trong động đá, tự sáng tạo ra Song thủ hỗ bác và Không minh quyền để giải sầu.

* Tỷ võ kén rể: Sự kiện Quách Tĩnh và Âu Dương Khắc cùng đến cầu hôn Hoàng Dung. Hoàng Dược Sư đã ra 3 đề thi (võ công, âm luật, trí nhớ) để thử tài. Quách Tĩnh thắng nhờ sự giúp đỡ của Hồng Thất Công và việc học thuộc lòng Cửu Âm Chân Kinh từ Chu Bá Thông.

* Thảm án trên đảo: Dương Khang và Âu Dương Phong đã lén lên đảo, giết chết 5 người trong Giang Nam Thất Quái ngay tại mộ của vợ Hoàng Dược Sư rồi đổ tội cho ông. Sự kiện này dẫn đến mâu thuẫn cực lớn giữa Quách Tĩnh và Hoàng Dược Sư.

* Trận chiến tại quán rượu Ngưu Gia: Hoàng Dược Sư một mình đấu với Toàn Chân Thất Tử (trận Thiên Cang Bắc Đẩu) để bảo vệ danh dự dù bị hiểu lầm là giết Chu Bá Thông.

Phân Tích và Đánh Giá

Ảnh hưởng giang hồ: Đào Hoa Đảo là một thế lực độc lập, vừa chính vừa tà, khiến cả giang hồ vừa kính sợ vừa nể phục. Môn phái này đại diện cho đỉnh cao của trí tuệ và nghệ thuật trong võ học.

Bi kịch của sự hoàn hảo: Hoàng Dược Sư quá tài giỏi và kiêu ngạo, dẫn đến sự cô độc tột cùng. Việc ông giận cá chém thớt lên các đệ tử là vết nhơ lớn nhất trong đời ông, dù sau này ông đã hối hận và tìm cách bù đắp (sáng tạo võ công chữa chân cho đệ tử).

Triết lý: Đào Hoa Đảo đại diện cho tự do cá nhân, phá vỡ các quy tắc xã hội gò bó (như việc Hoàng Dược Sư ủng hộ tình yêu thầy trò hay coi thường lễ giáo), đối lập hoàn toàn với sự khắc kỷ của phái Toàn Chân hay sự quy củ của xã hội phong kiến.

Kết Luận

Môn phái Đào Hoa Đảo, dưới sự dẫn dắt của Hoàng Dược Sư, là một nét chấm phá rực rỡ và đầy cá tính trong bức tranh võ hiệp. Nó chứng minh rằng võ công không chỉ là đánh đấm mà còn là sự thăng hoa của nghệ thuật và trí tuệ. Tuy nhiên, lịch sử của môn phái cũng là bài học về sự trả giá cho tính cách ngông cuồng và những quyết định sai lầm trong lúc nóng giận.

...

Võ công phái Đào Hoa Đảo: điểm khác biệt nằm ở triết lý "Đẹp, Quái, và Biến Ảo".


Thiên về "Hư Thực Biến Hóa" và "Mỹ Cảm" (So với sự Cương Mãnh của Cái Bang)

Nếu võ công của Hồng Thất Công (Cái Bang) đại diện cho sự "chí cương, chí dương" (cứng rắn tột cùng) như Hàng Long Thập Bát Chưởng, thì võ công Đào Hoa Đảo lại thiên về sự hoa mỹ, hư ảo và tốc độ.

- Lạc Anh Thần Kiếm Chưởng: Đây là tuyệt kỹ trấn phái, tên gọi nghe như kiếm pháp nhưng lại là chưởng pháp. Đặc điểm nổi bật là chiêu thức đẹp như múa, "tư thức nhàn nhã phiêu dật", giống như hoa đào rơi trong gió. Khi thi triển, chưởng pháp này "hư chiêu nhiều gấp mấy lần thực chiêu" (có thể là năm hư một thực, hoặc tám hư một thực), khiến đối phương hoa mắt, không biết đâu là thật, đâu là giả để đỡ gạt,. Điều này trái ngược hoàn toàn với những chiêu thức đơn giản nhưng uy lực sấm sét, "đánh một là một" của Quách Tĩnh học từ Hồng Thất Công.

- Lan Hoa Phất Huyệt Thủ: Môn điểm huyệt này yêu cầu ngón tay tạo hình đẹp như hoa lan, ra chiêu phải hội tụ bốn yếu tố: "Nhanh, Chuẩn, Lạ, Đẹp". Trong đó, chữ "Đẹp" là khó nhất, yêu cầu ra chiêu phải thanh thoát, khí độ nhàn nhã, không được lộ vẻ thô bạo,.

Tự thành một phái, khác biệt với "Huyền Môn Chính Tông" (So với phái Toàn Chân)

Võ công của phái Toàn Chân (do Vương Trùng Dương sáng lập) dựa trên nền tảng nội công Đạo gia chính thống, chú trọng sự trầm ổn, căn cơ vững chắc. Ngược lại, võ công Đào Hoa Đảo là do Hoàng Dược Sư tự mình sáng tạo, mang đậm dấu ấn cá nhân "Tà" (khác thường, không theo khuôn phép).

Nội công đặc dị: Khi Quách Tĩnh (người tu luyện nội công Toàn Chân) giao đấu với Hoàng Dược Sư, y cảm thấy thân thể đối phương "trơn tuột như bôi dầu", kình lực đánh vào bị trượt đi hoặc tan biến vô ảnh vô tung, rất khó nắm bắt,. Điều này khác hẳn với nội công Đạo gia thuần hậu hay nội công thâm sâu của Nam Đế.

Không tuân theo lề lối: Chiêu thức của Hoàng Dược Sư thường "thần xuất quỷ nhập", không theo quy tắc võ học thông thường, đôi khi kèm theo cả những đòn cước pháp quét lá (Toàn Phong Tảo Diệp Thoái) tấn công hạ bàn cực nhanh,.

Đa tài và kết hợp nhiều loại hình nghệ thuật (So với Tây Độc và Nam Đế)

Khác với Âu Dương Phong (chuyên về độc và mô phỏng loài vật như Cáp Mô Công, Linh Xà Quyền) hay Nam Đế (chuyên sâu về chỉ pháp), võ công Đào Hoa Đảo là sự kết hợp của cầm, kỳ, thi, họa và y lý.

- Đàn Chỉ Thần Thông: Đây là môn chỉ pháp dùng ngón tay búng vật nhỏ (như viên đá) hoặc búng trực tiếp vào binh khí/huyệt đạo đối phương. Nó được đánh giá là ngang ngửa với Nhất Dương Chỉ của Nam Đế và Cáp Mô Công của Tây Độc về uy lực,. Điểm khác biệt là sự tiêu sái, dùng vật nhỏ để đả thương người từ xa với tiếng rít gió kinh người.

- Dùng âm luật làm vũ khí: Hoàng Dược Sư sử dụng tiếng tiêu (Bích Hải Triều Sinh Khúc) để tấn công nội lực và tâm trí đối thủ. Tiếng tiêu mô phỏng sóng biển, có ma lực làm rối loạn tâm thần, khiến đối phương không đánh mà tự bại hoặc tẩu hỏa nhập ma. Đây là hình thức đấu nội công thượng thừa ngụy trang dưới vẻ ngoài phong nhã,.

- Kỳ Môn Ngũ Hành: Một đặc điểm độc nhất vô nhị của Đào Hoa Đảo là việc vận dụng trận pháp, toán học và địa lý vào chiến đấu. Hoàng Dược Sư có thể không cần động thủ mà dùng cách bố trí cây cối, đá tảng theo Bát Quái để vây khốn kẻ địch mạnh hơn hoặc đông hơn mình,,.

Phòng thủ bằng "Nhuyễn Vị Giáp"

Đào Hoa Đảo sở hữu bảo vật trấn sơn là Nhuyễn Vị Giáp (áo giáp lông nhím). Đây là tấm giáp mềm, đao thương bất nhập và đầy gai nhọn. Nó không chỉ bảo vệ người mặc khỏi sát thương vật lý mà còn gây sát thương ngược lại cho đối thủ nếu họ dùng chưởng lực đánh vào (như trường hợp Âu Dương Khắc và Âu Dương Phong bị gai đâm trúng khi tấn công Hoàng Dung),,. Đây là lợi thế về trang bị mà các phái khác không có.

Tóm lại

Võ công Đảo Đào Hoa khác biệt ở chỗ nó không dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy mà dùng trí tuệ, kỹ thuật và nghệ thuật. Nó biến hóa khôn lường (hư thực), đẹp mắt nhưng tàn độc, và đòi hỏi người luyện phải có tư chất thông minh, tài hoa mới lĩnh hội được (như Hoàng Dung), trái ngược với sự cần cù bù thông minh của Quách Tĩnh.
.....



Sơ đồ gia phả Hoàng Dược Sư
--------------------------------

Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment