
Ảnh: Núi hành sơn
Bạch Y Ngũ Bút
Trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung, Ngũ Nhạc Kiếm Phái là một liên minh võ lâm gồm năm môn phái kiếm thuật đóng trên năm ngọn núi danh tiếng (Ngũ Nhạc) tại Trung Nguyên. Trong võ lâm chính phái, thanh thế của liên minh này rất lớn, chỉ đứng sau hai phái Thiếu Lâm và Võ Đương.
Nguồn gốc và Lịch sử hình thành
Lý do hình thành: Ngũ Nhạc Kiếm Phái được thành lập với mục đích ban đầu là liên kết sức mạnh để đối phó với Triêu Dương Thần Giáo (Ma giáo). Do võ công Ma giáo tà dị và mạnh mẽ, các phái kiếm lẻ tẻ không thể chống đỡ, nên họ phải kết minh theo tôn chỉ "Đồng khí liên chi" (cùng khí phách, liền cành cây) để hỗ trợ nhau lúc nguy nan.
Biến cố lịch sử quan trọng: Cách thời điểm trong truyện vài chục năm, Mười trưởng lão của Ma giáo đã hai lần tấn công núi Hoa Sơn để cướp Qùy Hoa Bảo Điển.Lần đầu, họ bị Ngũ Nhạc kiếm phái đánh bại dưới chân núi.
Lần hai, Mười trưởng lão đã nghĩ ra cách phá giải toàn bộ tinh hoa kiếm pháp của năm phái và quay lại tấn công. Ngũ Nhạc kiếm phái thua thảm hại, nhưng nhờ mưu kế, họ dụ được Mười trưởng lão vào một hang động (hậu động ngọn Sám Hối), dùng đá lấp cửa hang vây chết kẻ thù. Tuy nhiên, cái giá phải trả là rất nhiều cao thủ tiền bối của năm phái cũng bỏ mạng, khiến nhiều tuyệt kỹ kiếm thuật bị thất truyền từ đó.
Tổ chức và Minh chủ
Liên minh này không có một chưởng môn thống nhất (cho đến giai đoạn cuối truyện) mà tôn vinh một Minh chủ để điều phối các hành động chung. Các phái vẫn giữ độc lập về nội bộ.Minh chủ: Ban đầu, chức minh chủ thuộc về phái Hoa Sơn, nhưng sau cuộc nội chiến "Kiếm - Khí", phái Hoa Sơn suy yếu, chức minh chủ rơi vào tay Tả Lãnh Thiền của phái Tung Sơn.
Liên minh này không có một chưởng môn thống nhất (cho đến giai đoạn cuối truyện) mà tôn vinh một Minh chủ để điều phối các hành động chung. Các phái vẫn giữ độc lập về nội bộ.Minh chủ: Ban đầu, chức minh chủ thuộc về phái Hoa Sơn, nhưng sau cuộc nội chiến "Kiếm - Khí", phái Hoa Sơn suy yếu, chức minh chủ rơi vào tay Tả Lãnh Thiền của phái Tung Sơn.
Cờ lệnh: Minh chủ giữ "Ngũ Nhạc lệnh kỳ", lá cờ ngũ sắc có đính hạt châu. Thấy cờ như thấy Minh chủ, các phái phải tuân lệnh.
Các môn phái thành viên
* Phái Tung Sơn (Trung Nhạc)Địa điểm: Núi Tung Sơn (tỉnh Hà Nam).
Chưởng môn: Tả Lãnh Thiền. Đây là nhân vật có võ công cao cường, tâm cơ thâm sâu và dã tâm rất lớn.
Võ công: Kiếm pháp Tung Sơn khí thế hùng hồn, như thiên binh vạn mã. Tả Lãnh Thiền còn sáng tạo ra Hàn Băng Thần Chưởng và Đại Tung Dương Thần Chưởng.
Võ công: Kiếm pháp Tung Sơn khí thế hùng hồn, như thiên binh vạn mã. Tả Lãnh Thiền còn sáng tạo ra Hàn Băng Thần Chưởng và Đại Tung Dương Thần Chưởng.
Đặc điểm: Phái này đông nhân lực nhất, hành động bá đạo, thường cài gián điệp (như Lao Đức Nặc) và dùng vũ lực để thâu tóm các phái khác.
* Phái Hoa Sơn (Tây Nhạc)Địa điểm: Núi Hoa Sơn (tỉnh Thiểm Tây).
Chưởng môn: Nhạc Bất Quần (biệt hiệu Quân Tử Kiếm).
Lịch sử: Từng chia rẽ thành hai phe Kiếm tông (coi trọng chiêu thức) và Khí tông (coi trọng nội công). Phe Khí tông thắng nhưng phái bị tổn thất nặng nề nhân lực.
Võ công: Nổi tiếng với Tử Hà Thần Công (nội công thượng thừa) và các kiếm pháp biến ảo như Ngọc Nữ kiếm thập cửu thức, Thương tùng nghênh khách.
Đặc điểm: Bề ngoài khiêm cung nhưng bên trong chưởng môn Nhạc Bất Quần đầy toan tính, được gọi ngầm là "Ngụy quân tử".
* Phái Hằng Sơn (Bắc Nhạc)Địa điểm: Núi Hằng Sơn (tỉnh Sơn Tây).
Chưởng môn: Định Nhàn sư thái. Sau khi bà viên tịch, Lệnh Hồ Xung tiếp nhiệm chức chưởng môn.
Võ công: Kiếm pháp Vạn Hoa kiếm pháp, sở trường phòng thủ kín kẽ ("Miên lý tàng trâm" - trong bông giấu kim) và các kiếm trận bảy người.
Đặc điểm: Toàn là nữ tu (ni cô) và nữ đệ tử tục gia. Phái này giữ gìn đạo đức, từ bi nhưng cương trực, kiên quyết chống lại sự thôn tính của Tả Lãnh Thiền.
* Phái Hành Sơn (Nam Nhạc)Địa điểm: Núi Hành Sơn (tỉnh Hồ Nam).
Chưởng môn: Mạc Đại tiên sinh (biệt hiệu Tiêu Tương Dạ Vũ). Nhân vật số hai là Lưu Chính Phong.
Võ công: Hồi phong lạc nhạn kiếm, Bách biến thiên ảo Hành Sơn vân vụ thập tam thức. Kiếm pháp thường ảo diệu, nhanh như mây khói, có thể giấu kiếm trong đàn hồ cầm.
Đặc điểm: Các cao thủ thường đam mê âm luật. Nội bộ có mâu thuẫn giữa Mạc Đại và Lưu Chính Phong (dù thực tế Mạc Đại vẫn bảo vệ sư đệ).
* Phái Thái Sơn (Đông Nhạc)Địa điểm: Núi Thái Sơn (tỉnh Sơn Đông).
Chưởng môn: Thiên Môn đạo nhân. Sau bị nội phản lật đổ.
Võ công: Thất tinh lạc trường không, Đại tôn như hà. Kiếm pháp cổ kính, nghiêm cẩn.
Đặc điểm: Phái đạo gia. Nội bộ lục đục do nhóm "Ngọc" (Ngọc Cơ Tử, Ngọc Khánh Tử...) bị Tả Lãnh Thiền mua chuộc để phản lại chưởng môn.
Vai trò và Ý nghĩa trên giang hồ
Vị thế: Là thế lực "Chính đạo" lớn mạnh, tạo thế chân vạc cùng Thiếu Lâm và Võ Đương.
Thực tế: Dù mang danh nghĩa hiệp trừ ma diệt tà, nội bộ Ngũ Nhạc đầy rẫy mâu thuẫn và tranh đoạt quyền lực:Tả Lãnh Thiền muốn hợp nhất 5 phái thành một "Ngũ Nhạc Phái" duy nhất để làm bàn đạp thâu tóm toàn võ lâm. Hắn không từ thủ đoạn tàn độc như giết cả nhà Lưu Chính Phong, ám toán các sư thái phái Hằng Sơn.
Nhạc Bất Quần âm thầm luyện Tịch Tà Kiếm Pháp, dùng vẻ ngoài đạo mạo để che giấu dã tâm tranh chức Minh chủ.
Đánh giá và Bình luận
Sự sụp đổ của lý tưởng: Ngũ Nhạc Kiếm Phái là bức tranh thu nhỏ của chính trị và quyền lực. Danh xưng "Đồng khí liên chi" chỉ là vỏ bọc. Thực tế, họ tàn sát nhau (Tung Sơn giết Hành Sơn, Hằng Sơn; Hoa Sơn đấu đá nội bộ) còn khốc liệt hơn cả chiến tranh với Ma giáo.
Bi kịch của tham vọng: Tả Lãnh Thiền tốn bao tâm cơ, gài gián điệp, giết người để tổ chức đại hội hợp nhất trên Phong Thiền Đài. Tuy nhiên, hắn lại "làm cỗ cho người khác ăn" khi bị Nhạc Bất Quần (người đã luyện Tịch Tà Kiếm Pháp thật) đánh bại và đâm mù mắt, cướp ngôi chưởng môn.
Kết cục thảm khốc: Cuối cùng, phần lớn tinh hoa của Ngũ Nhạc Kiếm Phái (bao gồm Tả Lãnh Thiền, Nhạc Bất Quần, Mạc Đại và các cao thủ Thái Sơn) đều bỏ mạng tại hang động trên núi Hoa Sơn do lòng tham xem trộm bí kíp võ công và sự tàn sát lẫn nhau. Chỉ còn phái Hằng Sơn dưới sự dẫn dắt của Lệnh Hồ Xung (sau trao lại cho Nghi Thanh) là bảo toàn được lực lượng.
Kết luận
Ngũ Nhạc Kiếm Phái khởi đầu là một liên minh tự vệ chính nghĩa, nhưng lòng tham và dục vọng quyền lực của những người lãnh đạo (Tả Lãnh Thiền, Nhạc Bất Quần) đã biến nó thành một "đấu trường" đẫm máu. Sự sụp đổ của liên minh này là minh chứng cho việc danh môn chính phái nếu không tu dưỡng đạo đức thực sự thì cũng tàn độc chẳng kém gì ma giáo.
Ngũ Nhạc Kiếm Phái khởi đầu là một liên minh tự vệ chính nghĩa, nhưng lòng tham và dục vọng quyền lực của những người lãnh đạo (Tả Lãnh Thiền, Nhạc Bất Quần) đã biến nó thành một "đấu trường" đẫm máu. Sự sụp đổ của liên minh này là minh chứng cho việc danh môn chính phái nếu không tu dưỡng đạo đức thực sự thì cũng tàn độc chẳng kém gì ma giáo.
....
Đại hội trên đỉnh Tung Sơn vào ngày rằm tháng ba là một trong những cao trào kịch tính nhất của "Tiếu ngạo giang hồ". Đây không chỉ là nơi Tả Lãnh Thiền hy vọng hiện thực hóa giấc mộng bá chủ, mà còn là sân khấu để Nhạc Bất Quần lột bỏ lớp mặt nạ quân tử, lộ diện là một kẻ kiêu hùng tàn độc bậc nhất.
Bối cảnh và Mục đích
Tả Lãnh Thiền, chưởng môn phái Tung Sơn, nuôi tham vọng hợp nhất năm phái (Tung Sơn, Hoa Sơn, Thái Sơn, Hằng Sơn, Hành Sơn) thành một "Ngũ Nhạc Phái" duy nhất để sánh ngang với Thiếu Lâm và Võ Đương. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng: cài gián điệp, mua chuộc phản đồ, và mời đông đảo quần hùng thiên hạ đến chứng kiến lễ đăng quang của mình.
Tả Lãnh Thiền, chưởng môn phái Tung Sơn, nuôi tham vọng hợp nhất năm phái (Tung Sơn, Hoa Sơn, Thái Sơn, Hằng Sơn, Hành Sơn) thành một "Ngũ Nhạc Phái" duy nhất để sánh ngang với Thiếu Lâm và Võ Đương. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng: cài gián điệp, mua chuộc phản đồ, và mời đông đảo quần hùng thiên hạ đến chứng kiến lễ đăng quang của mình.
Những trận chiến nổi bật và Diễn biến chính
Cuộc tranh đoạt không diễn ra hỗn loạn mà đi theo từng nấc thang toan tính, với những trận đấu mang tính quyết định:
Cuộc tranh đoạt không diễn ra hỗn loạn mà đi theo từng nấc thang toan tính, với những trận đấu mang tính quyết định:
* Màn thanh trừng nội bộ phái Thái Sơn
Trước khi đại hội chính thức bắt đầu tỷ võ, Tả Lãnh Thiền đã dùng Ngọc Cơ Tử (một trưởng lão bị mua chuộc) để lật đổ chưởng môn Thiên Môn đạo nhân.
Trước khi đại hội chính thức bắt đầu tỷ võ, Tả Lãnh Thiền đã dùng Ngọc Cơ Tử (một trưởng lão bị mua chuộc) để lật đổ chưởng môn Thiên Môn đạo nhân.
Diễn biến: Ngọc Cơ Tử dùng "Thiết kiếm lệnh" của tổ sư để ép Thiên Môn thoái vị. Thiên Môn đạo nhân, tính tình cương trực và nóng nảy, đã bị chọc tức đến mức liều mạng. Ông lao vào ôm chặt kẻ phản đồ Ngọc Cơ Tử và đánh đòn đồng quy ư tận, khiến cả hai cùng bị trọng thương và Thiên Môn tử vong ngay sau đó.
Kết quả: Phái Thái Sơn rắn mất đầu, rơi vào tay nhóm phản đồ thân Tả Lãnh Thiền.
* Nhạc Linh San – Con cờ thí và Sự bất ngờ
Đây là biến số lớn nhất mà quần hùng không lường trước. Nhạc Bất Quần đã ngấm ngầm dạy cho con gái những chiêu thức khắc chế các phái (học từ vách đá sám hối) để dọn đường cho mình.
Đây là biến số lớn nhất mà quần hùng không lường trước. Nhạc Bất Quần đã ngấm ngầm dạy cho con gái những chiêu thức khắc chế các phái (học từ vách đá sám hối) để dọn đường cho mình.
Đả bại phái Thái Sơn: Nhạc Linh San dùng kiếm pháp thất truyền của Thái Sơn đánh bại hai cao thủ Ngọc Khánh và Ngọc Âm trong chớp mắt.
Thắng Mạc Đại Tiên Sinh (Hành Sơn): Nàng dùng kiếm pháp ảo diệu của Hành Sơn để đối đầu. Mạc Đại tiên sinh vì nể tình tiền bối và bất ngờ trước những chiêu thức thất truyền nên đã bị nàng đâm bị thương và chịu thua.
Đấu với Lệnh Hồ Xung: Đây là trận đấu bi kịch nhất. Lệnh Hồ Xung vì tình xưa nghĩa cũ, muốn làm vui lòng tiểu sư muội nên đã cố tình nhường nhịn. Hai người cùng sử dụng "Xung Linh kiếm pháp" (kiếm pháp tình yêu thời thanh mai trúc mã). Trong lúc tâm thần bấn loạn vì hồi ức, Lệnh Hồ Xung định giả thua nhưng Nhạc Linh San đã thẳng tay đâm chàng trọng thương.
* Trận quyết đấu đỉnh cao: Nhạc Bất Quần vs. Tả Lãnh Thiền
Đây là màn chung kết để định đoạt ngôi vị Chưởng môn Ngũ Nhạc phái.Tương quan lực lượng: Tả Lãnh Thiền tự tin vì đã luyện thành Hàn Băng Chân Khí và ngỡ rằng mình nắm rõ đường lối kiếm thuật của Nhạc Bất Quần (do Lao Đức Nặc đánh cắp Tịch Tà Kiếm Phổ giả về). Nhạc Bất Quần thì thâm sâu khó lường, đã luyện thành Tịch Tà Kiếm Pháp thật (sau khi tự cung).
Đây là màn chung kết để định đoạt ngôi vị Chưởng môn Ngũ Nhạc phái.Tương quan lực lượng: Tả Lãnh Thiền tự tin vì đã luyện thành Hàn Băng Chân Khí và ngỡ rằng mình nắm rõ đường lối kiếm thuật của Nhạc Bất Quần (do Lao Đức Nặc đánh cắp Tịch Tà Kiếm Phổ giả về). Nhạc Bất Quần thì thâm sâu khó lường, đã luyện thành Tịch Tà Kiếm Pháp thật (sau khi tự cung).
Diễn biến:Ban đầu, Tả Lãnh Thiền chiếm ưu thế nhờ chưởng lực hàn băng.
Bất ngờ, Nhạc Bất Quần sử dụng kim châm (giống Đông Phương Bất Bại) và thi triển Tịch Tà Kiếm Pháp với tốc độ quỷ khốc thần sầu.
Tả Lãnh Thiền ngỡ ngàng vì chiêu thức của Nhạc Bất Quần giống hệt bí kíp hắn có nhưng lại biến ảo và nhanh hơn nhiều.
Kết cục: Nhạc Bất Quần dùng kim châm đâm mù đôi mắt Tả Lãnh Thiền, giành chiến thắng tuyệt đối và đoạt ngôi Minh chủ.
Phân tích Võ công và Tâm lý
* Tả Lãnh Thiền - "Gậy ông đập lưng ông":
* Tả Lãnh Thiền - "Gậy ông đập lưng ông":
Võ công: Hắn kết hợp kiếm pháp Tung Sơn hùng hậu với Hàn Băng Chân Khí âm độc. Hắn còn học Tịch Tà Kiếm Phổ (bản giả/thiếu khuyết) mà Lao Đức Nặc mang về.
Sai lầm: Hắn quá tự tin vào bản giả mạo, không ngờ rằng Nhạc Bất Quần đã sửa đổi bí kíp đó để lừa hắn. Sự thất bại của hắn là cái giá của sự đa nghi nhưng thiếu sự tàn nhẫn với chính bản thân (không dám tự cung để luyện đồ thật).
* Nhạc Bất Quần - "Tàn nhẫn và Giả trá":
* Nhạc Bất Quần - "Tàn nhẫn và Giả trá":
Võ công: Lão đã luyện thành công Tịch Tà Kiếm Pháp chân chính. Đặc điểm là thân pháp nhanh như ma quỷ, chiêu thức kỳ dị, dùng kim châm làm ám khí.
Tâm lý: Lão là đỉnh cao của sự "Ngụy quân tử". Lão nhẫn nhịn hàng chục năm, hy sinh cả nam tính, lợi dụng con gái và đệ tử để đạt mục đích. Chiến thắng của lão là chiến thắng của sự tàn độc tuyệt đối.
* Lệnh Hồ Xung - "Kẻ si tình bất lực":
* Lệnh Hồ Xung - "Kẻ si tình bất lực":
Dù sở hữu Độc Cô Cửu Kiếm vô địch, chàng lại thua bởi chính trái tim mình. Chàng không thua về võ công trước Nhạc Linh San, mà thua vì tình cảm. Chàng là nhân chứng đau khổ nhất của bi kịch này, nhìn thấy sư phụ hóa thành ác quỷ và người yêu cũ bị lợi dụng.
Ý nghĩa và Ảnh hưởng sau đại hội
Sự sụp đổ của trật tự cũ: Ngũ Nhạc Kiếm Phái danh tiếng lẫy lừng thực chất đã tan rã. Tả Lãnh Thiền tàn phế, các cao thủ tiền bối chết hoặc bị thương. Quyền lực tập trung vào tay một kẻ "bán nam bán nữ" đầy dã tâm là Nhạc Bất Quần.
Mầm mống diệt vong: Việc hợp nhất không mang lại sức mạnh mà mang lại sự hủy diệt. Nhạc Bất Quần sau khi đắc thắng đã lộ rõ bộ mặt thật, dẫn đến việc các phái khác (như Hằng Sơn của Lệnh Hồ Xung) ly khai và chống đối.
Bài học về tham vọng: Trận chiến Tung Sơn là minh chứng cho việc quyền lực có thể tha hóa con người đến mức độ nào. Cả Tả Lãnh Thiền và Nhạc Bất Quần đều đánh đổi tất cả (đạo đức, gia đình, thân thể) để lấy hư danh "Minh chủ", để rồi cuối cùng đều nhận lấy kết cục bi thảm.
Kết luận
Trận chiến trên đỉnh Tung Sơn là một màn bi hài kịch vĩ đại. Tả Lãnh Thiền "làm cỗ cho người khác ăn", tốn bao tâm cơ để Nhạc Bất Quần hưởng lợi. Nhạc Bất Quần từ đỉnh cao danh vọng rơi xuống hố sâu của sự tha hóa nhân cách. Qua sự kiện này, bản chất thật của "Danh môn chính phái" bị bóc trần trụi: đằng sau những lời lẽ nhân nghĩa là những âm mưu tàn độc còn hơn cả Ma giáo. Đây là bước ngoặt đẩy các nhân vật chính (đặc biệt là Lệnh Hồ Xung) đến sự vỡ mộng hoàn toàn với chốn giang hồ tranh đoạt.
Trận chiến trên đỉnh Tung Sơn là một màn bi hài kịch vĩ đại. Tả Lãnh Thiền "làm cỗ cho người khác ăn", tốn bao tâm cơ để Nhạc Bất Quần hưởng lợi. Nhạc Bất Quần từ đỉnh cao danh vọng rơi xuống hố sâu của sự tha hóa nhân cách. Qua sự kiện này, bản chất thật của "Danh môn chính phái" bị bóc trần trụi: đằng sau những lời lẽ nhân nghĩa là những âm mưu tàn độc còn hơn cả Ma giáo. Đây là bước ngoặt đẩy các nhân vật chính (đặc biệt là Lệnh Hồ Xung) đến sự vỡ mộng hoàn toàn với chốn giang hồ tranh đoạt.

No comments:
Post a Comment