Sunday, March 30, 2014

Hoa Sơn



Ảnh: Núi Hoa Sơn, nơi có môn phái Hoa Sơn (minh hoạ)

Bạch Y Ngũ Bút 

Trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung, Hoa Sơn là một trong những môn phái danh tiếng nhất võ lâm, thuộc liên minh Ngũ Nhạc Kiếm Phái (Tây Nhạc). Nằm trên đỉnh Hoa Sơn hiểm trở thuộc tỉnh Thiểm Tây, môn phái này đóng vai trò trung tâm trong cốt truyện, là nơi khởi nguồn của những mâu thuẫn lớn nhất về bí kíp võ công và đạo đức con người.

* Môn phái Hoa sơn trong Ỷ thiên đồ long ký


Nguồn gốc và Lịch sử hình thành

Nguồn gốc: Phái Hoa Sơn có lịch sử lâu đời, được liệt vào hàng danh môn chính phái. Tuy nhiên, biến cố lớn nhất định hình nên bản sắc và bi kịch của phái bắt nguồn từ sự kiện hai vị tiền bối Mẫn Túc và Chu Tử Phong lén xem trộm "Quỳ Hoa Bảo Điển" tại chùa Thiếu Lâm ở Bồ Điền cách đây hơn trăm năm,.

Sự phân tranh Kiếm Tông - Khí Tông: 

Do thời gian gấp rút, Mẫn Túc và Chu Tử Phong mỗi người chỉ đọc được một nửa bộ sách (người đọc Càn kinh, người đọc Khôn kinh). Khi trở về đối chiếu, họ thấy mâu thuẫn, ai cũng cho mình đúng. Từ đó phái Hoa Sơn chia làm hai phe:

- Khí tông (phe Mẫn Túc): Chủ trương lấy "Khí" (nội công) làm chủ, kiếm thuật là phụ. Luyện khí thành công thì kiếm thuật tự nhiên sẽ mạnh,.

- Kiếm tông (phe Chu Tử Phong): Chủ trương lấy "Kiếm" làm chủ, cho rằng kiếm thuật tinh diệu thì có thể thắng mọi đối thủ, nội công chỉ là phụ,.

Cuộc nội chiến đẫm máu: Khoảng 25 năm trước thời điểm trong truyện, hai phe đã quyết chiến tại Ngọc Nữ Phong. Phe Khí tông (do sư phụ của Nhạc Bất Quần dẫn đầu) đã chiến thắng nhờ dùng Tử Hà Thần Công. Các cao thủ Kiếm tông người chết, người bỏ đi ẩn cư (như Phong Bất Bình, Thành Bất Ưu), số còn lại bị buộc phải tự sát,. Từ đó, Khí tông nắm quyền chưởng môn.

Chiến tích chống Ma giáo: Phái Hoa Sơn từng là lực lượng nòng cốt chống lại Thập đại trưởng lão của Ma giáo. Các trưởng lão Ma giáo đã hai lần tấn công Hoa Sơn để cướp Quỳ Hoa Bảo Điển. Lần thứ hai, họ bị Ngũ Nhạc kiếm phái dùng kế dụ vào hậu động núi Sám Hối và lấp cửa hang vây chết. Tuy nhiên, nhiều cao thủ tiền bối của Hoa Sơn cũng bỏ mạng tại đây, khiến nhiều tuyệt kỹ kiếm thuật bị thất truyền.

Vị trí trên giang hồ

Uy tín: Phái Hoa Sơn dưới thời Nhạc Bất Quần rất có uy tín, được coi là một trong những cột trụ của chính giáo. Nhạc Bất Quần được tôn xưng là "Quân Tử Kiếm", nổi tiếng khiêm cung, hành hiệp trượng nghĩa,.

Thực lực: Tuy danh tiếng lớn, nhưng thực lực phái Hoa Sơn đã suy yếu nhiều sau cuộc nội chiến Kiếm-Khí và trận chiến với Ma giáo. Nhân lực mỏng (chưa đến 30 đệ tử), nhiều tuyệt kỹ thất truyền,.

Chưởng môn và Những nhân vật nổi bật

* Nhạc Bất Quần (Chưởng môn): Biệt hiệu "Quân Tử Kiếm". Bề ngoài nho nhã, đạo mạo nhưng bên trong thâm hiểm, ngụy quân tử. Lão âm thầm mưu tính đoạt Tịch Tà Kiếm Phổ để thống nhất Ngũ Nhạc,.

* Ninh Trung Tắc (Nhạc Phu nhân): Sư muội và là vợ của Nhạc Bất Quần. Bà là một nữ hiệp hào sảng, chính trực, thương yêu đệ tử như con, được gọi là "Thái thượng chưởng môn". Bà cũng là người sáng tạo ra chiêu "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm".

* Lệnh Hồ Xung (Đại đệ tử): Nhân vật chính, tính tình phóng khoáng, ham rượu, trọng tình nghĩa. Chàng là người duy nhất học được Độc Cô Cửu Kiếm từ Phong Thanh Dương nhưng sau bị trục xuất khỏi sư môn,.

* Phong Thanh Dương: Thái sư thúc của Nhạc Bất Quần, thuộc phe Kiếm tông. Là đệ nhất cao thủ kiếm thuật ẩn cư trên núi Sám Hối, người truyền thụ Độc Cô Cửu Kiếm cho Lệnh Hồ Xung.

* Lâm Bình Chi: Thiếu chủ Phước Oai tiêu cục, nhập môn Hoa Sơn để báo thù. Sau này cưới Nhạc Linh San nhưng lại là một nhân vật bi kịch đầy hận thù.

*Nhạc Linh San: Con gái độc nhất của Nhạc Bất Quần, ngây thơ nhưng bị cuốn vào bi kịch của cha và chồng.

* Lao Đức Nặc: Đệ tử thứ hai, thực chất là gián điệp do Tả Lãnh Thiền (phái Tung Sơn) cài vào.

Võ công 

Phái Hoa Sơn nổi tiếng với sự kết hợp (và mâu thuẫn) giữa Khí và Kiếm:

- Tử Hà Thần Công (Violet Mist Divine Skill): Môn nội công trấn sơn chi bảo, được coi là "Vương giả công". Khi vận công mặt nổi sắc tía, nội lực dồi dào, có thể dùng để hóa giải nội thương hoặc cường hóa kiếm chiêu.

- Hoa Sơn Kiếm Pháp: Gồm nhiều chiêu thức nổi tiếng như Bạch vân xuất trục (Mây trắng bay ra khỏi núi), Hữu phụng lai nghi, Thương tùng nghênh khách, Bạch hồng quán nhật. Đặc điểm là kiếm ý thanh thoát, kỳ ảo.

- Ngọc Nữ Kiếm Thập Cửu Thức: Bộ kiếm pháp do Ninh Trung Tắc truyền dạy cho nữ đệ tử, biến hóa phức tạp, chủ yếu dùng để khắc chế kiếm chiêu của các phái khác.

- Độc Cô Cửu Kiếm: Không phải võ công bản môn nhưng được Phong Thanh Dương (tiền bối Hoa Sơn) truyền lại. Nguyên lý là "Vô chiêu thắng hữu chiêu", chuyên tìm sơ hở của địch để phá giải mọi loại binh khí.

- Tịch Tà Kiếm Pháp (Bản giả/thiếu): Nhạc Bất Quần sau khi đoạt được kiếm phổ của nhà họ Lâm đã tự cung để luyện tập. Kiếm pháp này cực nhanh, quỷ dị, dùng kim châm làm vũ khí, giúp lão đánh bại Tả Lãnh Thiền.

Những sự kiện quan trọng và nổi bật

* Lệnh Hồ Xung bị phạt trên núi Sám Hối: Tại đây, chàng phát hiện bí mật về các chiêu thức phá giải Ngũ Nhạc kiếm phái khắc trên vách đá hậu động và được Phong Thanh Dương truyền Độc Cô Cửu Kiếm,.

* Phe Kiếm tông trở lại: Phong Bất Bình và Thành Bất Ưu (được Tả Lãnh Thiền hậu thuẫn) lên núi Hoa Sơn đòi quyền chưởng môn, dẫn đến cuộc tranh luận gay gắt và sự kiện Đào Cốc Lục Tiên xé xác Thành Bất Ưu.

* Bị tập kích tại miếu Dược Vương: Toàn bộ phái Hoa Sơn bị 15 cao thủ bịt mặt (do Tung Sơn phái đến) vây đánh và khống chế. Lệnh Hồ Xung dùng Độc Cô Cửu Kiếm đâm mù mắt 15 người để cứu cả phái,.

* Nhạc Bất Quần đoạt Tịch Tà Kiếm Phổ: Lão âm thầm theo dõi, để Lâm Bình Chi tìm ra kiếm phổ rồi đánh ngất Lệnh Hồ Xung để chiếm đoạt, sau đó đổ tội cho Lệnh Hồ Xung,.

* Trục xuất Lệnh Hồ Xung: Nhạc Bất Quần công bố thiên hạ trục xuất đại đệ tử vì lý do "kết giao tà ma", nhưng thực chất là để che giấu dã tâm và sự nghi ngờ về kiếm phổ.

* Hợp nhất Ngũ Nhạc và cái chết của Nhạc Bất Quần: Tại đại hội Tung Sơn, Nhạc Bất Quần dùng Tịch Tà kiếm pháp đánh mù mắt Tả Lãnh Thiền, đoạt chức chưởng môn Ngũ Nhạc phái,. Cuối cùng, lão bị Nghi Lâm giết chết trong loạn chiến tại Hoa Sơn.

Bình luận và Đánh giá

Sự sụp đổ của biểu tượng "Quân Tử": Phái Hoa Sơn dưới thời Nhạc Bất Quần là minh chứng rõ nhất cho sự giả trá trong giang hồ. Danh xưng "Quân Tử Kiếm" chỉ là lớp vỏ bọc cho những âm mưu tàn độc (lợi dụng con gái, giết đệ tử, trộm bí kíp). Sự tha hóa của Nhạc Bất Quần từ một chưởng môn đạo mạo thành kẻ "bán nam bán nữ" tàn ác là bi kịch lớn nhất của phái.

Mâu thuẫn nội bộ: Sự tranh chấp giữa Kiếm tông và Khí tông phản ánh sự giáo điều và bảo thủ. Thay vì dung hòa để phát triển, họ lại tàn sát lẫn nhau, dẫn đến suy vong.

Số phận bi thảm: Hầu hết các nhân vật của Hoa Sơn đều có kết cục bi thảm. Nhạc Bất Quần chết, Ninh Trung Tắc tự sát vì quá đau khổ trước bộ mặt thật của chồng, Nhạc Linh San bị chồng giết, Lâm Bình Chi hóa điên và tàn phế. Chỉ còn Lệnh Hồ Xung sống sót nhưng đã thuộc về phái Hằng Sơn và quy ẩn giang hồ.

Kết luận

Phái Hoa Sơn trong Tiếu ngạo giang hồ không chỉ là một môn phái võ thuật mà là một sân khấu thu nhỏ của lòng tham, quyền lực và sự giả trá. Từ một danh môn chính phái với những kiếm chiêu thanh thoát, nó biến thành lò luyện của những bi kịch nhân luân đau đớn nhất, để lại bài học sâu sắc về cái giá phải trả cho dã tâm thống nhất giang hồ bằng con đường bất chính.
.....

Vợ chồng Nhạc Bất Quần - Ninh Trung Tắc và đại đệ tử Lệnh Hồ Xung

Đây là một trong những bi kịch cốt lõi và đau đớn nhất trong "Tiếu Ngạo Giang Hồ". Nó không chỉ là quan hệ sư - đồ, mà thực chất là quan hệ cha mẹ - con cái, để rồi kết thúc trong sự phản bội, máu và nước mắt.

Giai đoạn đầu: Tình thâm như cốt nhục

Thân thế: Lệnh Hồ Xung mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được vợ chồng Nhạc Bất Quần thu nhận và nuôi dưỡng hơn mười mấy năm. Họ coi chàng như con ruột.

Sự kỳ vọng: Lệnh Hồ Xung là đại đệ tử (thủ đồ), được kỳ vọng sẽ kế thừa chức chưởng môn phái Hoa Sơn. Nhạc Bất Quần và Ninh Trung Tắc cũng có ý định gả con gái độc nhất là Nhạc Linh San cho chàng,.

Tình cảm:

- Với Nhạc Bất Quần: Lệnh Hồ Xung kính trọng sư phụ như cha, sợ uy nghiêm của ông nhưng luôn một lòng hiếu kính,.

- Với Ninh Trung Tắc (Sư nương): Bà yêu thương Lệnh Hồ Xung vô điều kiện, thường xuyên bênh vực, chăm sóc chàng khi chàng bị phạt hay bị thương. Bà hiểu tính cách phóng khoáng nhưng lương thiện của chàng.

Giai đoạn rạn nứt: Sự nghi kỵ và hiểu lầm

Mối quan hệ bắt đầu rạn nứt khi Lệnh Hồ Xung gặp các biến cố giang hồ và Nhạc Bất Quần bắt đầu lộ rõ dã tâm:

Sự xuất hiện của Độc Cô Cửu Kiếm: Lệnh Hồ Xung được Phong Thanh Dương truyền kiếm pháp nhưng phải giữ bí mật. Sự tiến bộ đột ngột của chàng khiến Nhạc Bất Quần nghi ngờ chàng đã ăn trộm "Tịch Tà Kiếm Phổ" của nhà họ Lâm,.

Kết giao "bạn xấu": Tính cách phóng khoáng khiến Lệnh Hồ Xung kết giao với Điền Bá Quang, Khúc Dương (Ma giáo), Hướng Vấn Thiên. Nhạc Bất Quần - người luôn giữ vẻ "Quân Tử Kiếm" - coi đây là cái gai trong mắt và là cớ để trừng phạt chàng,.

Mất "Tử Hà Bí Lục": Khi Lục Đại Hữu bị giết và bí kíp trấn phái bị mất (thực ra do Lao Đức Nặc lấy), mọi nghi ngờ đổ dồn lên Lệnh Hồ Xung. Nhạc Bất Quần càng có cớ để xa lánh và buộc tội đệ tử,.

Giai đoạn đổ vỡ: Trục xuất và Hãm hại

Đây là giai đoạn bi kịch nhất, khi Nhạc Bất Quần lột bỏ mặt nạ:Trục xuất khỏi sư môn: Nhạc Bất Quần gửi thư cho phái Thiếu Lâm và công bố toàn võ lâm việc trục xuất Lệnh Hồ Xung với tội danh kết giao yêu nhân, thực chất là để rũ bỏ trách nhiệm và che giấu dã tâm chiếm đoạt kiếm phổ của mình.

Sự hãm hại của Nhạc Bất Quần:Tại chùa Thiếu Lâm, Nhạc Bất Quần dùng kiếm pháp đoạt mệnh để giết Lệnh Hồ Xung nhằm diệt khẩu và lấy lòng Tả Lãnh Thiền, bất chấp Lệnh Hồ Xung cố ý nhường nhịn.
Nhạc Bất Quần vu oan cho Lệnh Hồ Xung giết Nhạc Linh San để che giấu tội ác của Lâm Bình Chi (người mà lão muốn lợi dụng).

Ninh Trung Tắc đau khổ: Bà là người duy nhất vẫn tin tưởng nhân phẩm của Lệnh Hồ Xung. Bà nhận ra chồng mình đã lấy cắp áo cà sa (kiếm phổ) và đổ tội cho đệ tử. Bà cố gắng bảo vệ Lệnh Hồ Xung trước những đòn sát thủ của chồng,.

Kết cục cuối cùng: Bi kịch và Cái chết

Cái bẫy trong sơn động: Nhạc Bất Quần lừa Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh vào bẫy, dùng lưới bắt trói. Lão hiện nguyên hình là kẻ tiểu nhân bỉ ổi, tra tấn và định giết đệ tử cũ,. Lệnh Hồ Xung buộc phải dùng Hấp Tinh Đại Pháp để tự vệ, hút hết nội lực của sư phụ.

Cái chết của Ninh Trung Tắc: Khi nhận ra bộ mặt thật của chồng (giả làm quân tử, thiến mình luyện tà công, hãm hại đệ tử, bỏ mặc con gái), bà tuyệt vọng tột cùng. Bà băng bó vết thương cho Lệnh Hồ Xung lần cuối, khẳng định vẫn coi chàng là con, rồi dùng dao tự sát.

Lệnh Hồ Xung cô độc: Sư phụ trở thành kẻ thù không đội trời chung, sư nương (người thương chàng nhất) tự sát, tiểu sư muội bị giết. Lệnh Hồ Xung dù chiến thắng về võ công nhưng hoàn toàn tan nát về tình cảm gia đình.

Phân tích nguyên nhân và Ý nghĩa

Nguyên nhân từ Nhạc Bất Quần: Lão là kẻ "Ngụy Quân Tử". Tình cảm cha con với Lệnh Hồ Xung mỏng manh hơn tham vọng bá chủ võ lâm. Lão nuôi Lệnh Hồ Xung có thể có tình cảm ban đầu, nhưng khi Lệnh Hồ Xung trở thành chướng ngại vật (hoặc con tốt thí) cho việc đoạt Tịch Tà Kiếm Phổ và sáp nhập Ngũ Nhạc, lão sẵn sàng hy sinh chàng. Sự nghi kỵ của lão xuất phát từ sự hẹp hòi và lòng tham,.

Nguyên nhân từ Lệnh Hồ Xung: Tính cách "lãng tử", không câu nệ tiểu tiết, trọng tình nghĩa giang hồ hơn quy tắc môn phái đã tạo kẽ hở cho sư phụ vin vào đó để buộc tội. Chàng quá ngây thơ tin vào "Sư phụ" mà không nhận ra dã tâm của lão sớm hơn.

Vai trò của Ninh Trung Tắc: Bà là hiện thân của lương tri và tình mẫu tử. Bi kịch của bà là sự giằng xé giữa bổn phận người vợ và đạo lý làm người. Cái chết của bà là sự thức tỉnh muộn màng và là đòn trừng phạt tinh thần lớn nhất đối với Nhạc Bất Quần (dù lão đã mất hết nhân tính).

Đánh giá và Kết luận

Mối quan hệ này là một minh chứng sắc bén cho chủ đề "Chính - Tà" của tác phẩm:Nhạc Bất Quần: Danh môn chính phái, sư phụ tôn kính nhưng tâm địa rắn rết, tàn độc hơn cả Ma giáo.

Lệnh Hồ Xung: Mang danh cấu kết tà ma, bị ruồng bỏ nhưng lại là người giữ trọn đạo hiếu, nhân nghĩa và tình cảm đến phút cuối cùng (không nỡ giết sư phụ dù bị dồn vào đường chết),.

Kết luận: 

Câu chuyện giữa thầy trò Nhạc Bất Quần - Lệnh Hồ Xung là một bi kịch của sự sụp đổ niềm tin. Nó bắt đầu bằng ân tình nuôi dưỡng như cha con, đi qua sự lợi dụng, vu oan, và kết thúc bằng máu và sự tuyệt vọng. Qua đó, tác giả khẳng định: Chiếc áo "Quân tử" không làm nên thầy tốt, và danh phận "lãng tử" không che lấp được tấm lòng son. Sự hy sinh của Ninh Trung Tắc và nỗi đau của Lệnh Hồ Xung là cái giá phải trả cho tham vọng điên cuồng của Nhạc Bất Quần.
....

Môn phái Hoa Sơn trong Ỷ thiên đồ long ký

Dưới ngòi bút của Kim Dung, khái niệm "Danh môn chính phái" (chính phái) và "Tà ma ngoại đạo" (tà phái) luôn bị đặt lên bàn cân để thử thách và mỉa mai. Trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, nếu như phái Võ Đương đại diện cho sự quang minh hào hiệp, phái Thiếu Lâm đại diện cho sự bảo thủ uy quyền, phái Nga Mi mang sự tuyệt tình đoan lý, thì phái Hoa Sơn lại là biểu tượng tiêu biểu nhất cho sự ngụy quân tử, đạo đức giả và sự suy đồi nhân cách được che đậy dưới lớp vỏ bọc danh môn.

Điểm lưu ý: Không thấy Kim Dung nói rõ có mối liên hệ nào giữa môn phái Hoa Sơn trong Tiếu ngạo giang hồ và môn phái Hoa Sơn trong Ỷ thiên đồ long ký. Ngoại trừ điểm chung cùng được võ lâm xem là "danh môn chính phái".

Lịch sử nguồn gốc, Địa phương và Danh tiếng

Địa phương: Phái Hoa Sơn tọa lạc tại dãy núi Hoa Sơn hiểm trở thuộc tỉnh Thiểm Tây. Đây là một trong Ngũ Nhạc kiếm phái lừng danh võ lâm Trung Nguyên.

Lịch sử và Danh tiếng: Trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, phái Hoa Sơn được xếp vào hàng "Lục đại môn phái" (cùng Thiếu Lâm, Võ Đương, Nga Mi, Côn Lôn, Không Động), có tư cách tham gia chiến dịch bao vây tiễu trừ Minh Giáo trên đỉnh Quang Minh. 

Tuy mang danh xưng "chính phái", nhưng danh tiếng của Hoa Sơn trong thời kỳ này lại bị bôi đen trầm trọng bởi sự lãnh đạo của chưởng môn Tiên Vu Thông – một kẻ mưu mô, tàn độc và vô liêm sỉ. Khác với một phái Hoa Sơn lãng tử, tiêu dật trong Tiếu Ngạo Giang Hồ sau này, Hoa Sơn thời kỳ này mang đậm màu sắc thực dụng, xảo quyệt và hèn nhát.

Tuyệt học Võ công

Mặc dù nhân phẩm của chưởng môn thối nát, võ công phái Hoa Sơn vẫn có những nét độc đáo và uy lực đáng nể:

* Ưng Xà Sinh Tử Bác (Hổ vồ rắn quấn): 

Đây là tuyệt kỹ truyền trên trăm năm của phái Hoa Sơn. Khi thi triển, hai tay dùng hai chiêu thức hoàn toàn khác nhau: "ưng xà thi triển, trong một thức cùng xuất hiện thế hùng mạnh của chim, thế linh động của rắn, bao gồm vừa nhanh vừa độc". Tuy nhiên, vì lực phân tán, môn võ này khó đương cự với các cao thủ mang nội lực chí dương chí cương.

* Phản Lưỡng Nghi Đao Pháp: 

Môn đao pháp tinh túy từ Hà Đồ, Lạc Thư và Bát Quái. Chu Chỉ Nhược từng giải thích: "Phản Lưỡng Nghi đao pháp của phái Hoa Sơn, đi từ Tốn vị đến Khôn vị là nghịch". Khi đao pháp này kết hợp với Chính Lưỡng Nghi Kiếm Pháp của phái Côn Lôn sẽ tạo ra uy lực kinh hồn: "đao kiếm hợp bích, lưỡng nghi hóa tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái, âm dương đắp đổi lẫn nhau".

* Hổ Trảo Thủ & Tiêu Bích Đoạn Vân: 

Các chiêu thức cầm nã và kiếm pháp sắc bén được nhắc đến trong chiến đấu.

* Ám khí - Kim Tàm Cổ Độc: 

Tuy không phải võ công bản môn, nhưng Tiên Vu Thông đã giấu loại cổ độc cực kỳ tàn ác của Miêu Cương vào trong cán quạt xếp để ám toán kẻ thù.

Những nhân vật nổi bật

* Tiên Vu Thông (Ngoại hiệu Thần Cơ Tử): 

Chưởng môn phái Hoa Sơn, kiêm quân sư của Lục đại môn phái trong chiến dịch đánh Quang Minh Đính. Bề ngoài là một văn sĩ trung niên "mi mục thanh tú, tuấn nhã tiêu dật", nhưng bên trong lại là một con quỷ dữ. Y từng lừa gạt tình cảm, làm cho Hồ Thanh Dương (em gái Điệp Cốc Y Tiên Hồ Thanh Ngưu) có thai rồi ruồng bỏ để lấy con gái chưởng môn phái Hoa Sơn, khiến nàng phải tự vẫn (một xác hai mạng). Y còn nhẫn tâm giết chết chính sư huynh của mình là Bạch Viên để bịt đầu mối đoạt quyền.

* Cao Lão Giả (Ông già cao) và Ái Lão Giả (Ông già lùn): 

Hai vị sư thúc của Tiên Vu Thông. Họ là những kẻ bảo thủ, gàn dở, trọng sĩ diện môn phái hơn cả đạo lý trắng đen. Tuy võ công rất cao (sử dụng Phản Lưỡng Nghi Đao Pháp) nhưng tính tình có phần hài hước, ếch ngồi đáy giếng.

* Tiết Công Viễn: 

Đệ tử của Tiên Vu Thông. Hắn mang bản chất "lấy oán báo ân". Khi bị trúng độc, được Trương Vô Kỵ cứu sống, hắn không những không biết ơn mà lúc đói khát còn rắp tâm muốn giết và ăn thịt luôn cả Vô Kỵ.

Sự kiện quan trọng

Sự kiện lột mặt nạ phái Hoa Sơn kinh điển nhất diễn ra trên đỉnh Quang Minh. Trương Vô Kỵ đã công khai vạch trần tội ác của Tiên Vu Thông trước mặt anh hùng thiên hạ. Khi Tiên Vu Thông dùng vỏ bọc đạo mạo để dò xét lai lịch Trương Vô Kỵ, chàng đã mắng thẳng mặt y:

"Năm xưa ông thân trúng kịch độc, đến mức chín chết một sống, người ta phải ba ngày ba đêm không ngủ, kiệt lực tận tâm cứu ông khỏi, lại cùng ông kết nghĩa kim lan... Vậy mà tại sao ông đang tâm làm chết em gái người ta là thế nào?".

Bị lật tẩy bí mật dơ bẩn, Tiên Vu Thông hoảng loạn tung đòn sát thủ "Ưng Dương Xà Thoán", ấn cán quạt nhắm bắn Kim Tàm Cổ Độc vào Vô Kỵ. Thế nhưng, Vô Kỵ dùng nội lực Cửu Dương Thần Công thổi ngược lại: "Trương Vô Kỵ mỉm cười, thổi một hơi ngay mũi Tiên Vu Thông. Tiên Vu Thông bỗng ngửi thấy một mùi thơm, đầu óc choáng váng, sợ không để đâu cho hết...".

Trúng chính chất độc của mình, Tiên Vu Thông đau đớn quằn quại, trong cơn hoảng loạn đã khai ra nốt tội ác giết sư huynh Bạch Viên. Lúc này, bản chất mù quáng bảo vệ danh ảo của phái Hoa Sơn lộ rõ qua phản ứng của Cao Lão Giả và Ái Lão Giả. 

Mặc dù biết Tiên Vu Thông là kẻ đốn mạt, ông già lùn đá Tiên Vu Thông ra xa để "thanh lý môn hộ", nhưng ngay lập tức lại chĩa đao vào Vô Kỵ: "Tiên trừ ngoại vũ, tái thanh môn hộ. Phái Hoa Sơn hôm nay không thắng được tên tiểu tử này thì còn làm sao đứng trong võ lâm được nữa?".

Hai lão già cậy già cậy thế, không màng đến việc Vô Kỵ vừa vạch trần kẻ ác giúp phái mình, mà lại liên thủ với vợ chồng Hà Thái Xung (phái Côn Lôn) dùng trận pháp Lưỡng Nghi đao kiếm hợp bích, lấy bốn đánh một hòng giết Vô Kỵ chỉ để "giữ thể diện".

Bình luận và Đánh giá

* Sự mỉa mai sâu cay về "Ngụy Quân Tử": 

Phái Hoa Sơn trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký là một công cụ xuất sắc để Kim Dung lột trần sự giả dối của cái gọi là "chính phái". Trong khi Minh Giáo bị gọi là "Ma giáo", những kẻ lãnh đạo Minh Giáo như Dương Tiêu, Ân Thiên Chính đều quang minh lỗi lạc, trọng tình trọng nghĩa. Ngược lại, người đứng đầu Hoa Sơn là Tiên Vu Thông lại sử dụng độc dược, lừa tình, phản bạn, giết sư huynh. Vỏ bọc "tuấn nhã tiêu dật" cầm quạt xếp của y hoàn toàn tương phản với nội tâm thối nát. Kim Dung cho thấy, cái ác đáng sợ nhất không nằm ở những kẻ vỗ ngực xưng ác (như Tạ Tốn), mà nằm ở những kẻ thủ ác nhưng lại khoác lên mình tấm áo nhân nghĩa.

* Bi kịch của tâm lý bầy đàn và bảo thủ môn phái: 

Hành vi của hai lão già cao - lùn phái Hoa Sơn là đỉnh cao của sự bảo thủ. Khẩu hiệu "Tiên trừ ngoại vũ, tái thanh môn hộ" (Trừ kẻ làm nhục mình trước, làm sạch môn hộ sau), chứng tỏ họ đặt danh ảo của phái Hoa Sơn lên trên cả đạo lý thiện ác. Họ không biết ơn người đã vạch mặt kẻ sát nhân trong môn phái mình, mà chỉ hậm hực vì bị bôi tro trát trấu trước mặt thiên hạ. Sự tự ái mù quáng này khiến họ trở nên lố bịch và đáng thương hại.

* Tính triết lý trong võ thuật: 

Võ công của phái Hoa Sơn (Phản Lưỡng Nghi đao pháp) rất tinh vi, bắt nguồn từ Kinh Dịch, Hà Đồ, Lạc Thư. Tuy nhiên, đạo lý Dịch học vốn đòi hỏi tâm thái dung hòa, đại ngộ, thì những kẻ thi triển nó (hai lão già) lại mang tâm tính hẹp hòi, hiếu thắng. Sự lệch pha giữa "Đạo" (triết lý võ học) và "Tâm" (đạo đức người luyện) khiến họ dù liên thủ với Côn Lôn vẫn không thể phát huy hết sức mạnh và cuối cùng bị Trương Vô Kỵ bẻ gãy.

Kết luận

Trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, phái Hoa Sơn không đóng vai trò anh hùng cứu thế, mà đóng vai trò như một "tấm gương chiếu yêu" phản chiếu thói đạo đức giả của giới giang hồ. Cái chết thảm khốc của Tiên Vu Thông bởi chính chất độc Kim Tàm y tạo ra là một đòn chí mạng của quy luật nhân quả: kẻ gieo gió ắt gặt bão. Phái Hoa Sơn ở thời kỳ này là một bài học nhãn tiền sâu sắc của Kim Dung: Danh môn chính phái không nằm ở tấm bình phong chữ "Chính" trước cổng sơn môn, mà nằm ở sự quang minh trong từng hành động và nhân cách của mỗi con người.
------------------------------- 

No comments: