Monday, March 3, 2014

Thạch Phá Thiên



Cuộc đời Thạch Phá Thiên là một chuỗi những hiểu lầm trớ trêu, những kỳ duyên võ học khó tin 

Bạch y Ngũ Bút

Thạch Phá Thiên là nhân vật chính trong bộ tiểu thuyết Hiệp khách hành của nhà văn Kim Dung. Thạch Phá Thiên (thường được gọi là Cẩu Tạp Chủng trong phần đầu truyện) là nhân vật chính của tiểu thuyết Hiệp Khách Hành. Câu chuyện của chàng là một chuỗi những hiểu lầm trớ trêu, những kỳ duyên võ học khó tin và sự chiến thắng của bản tính thiện lương chất phác trước những mưu mô xảo quyệt của giang hồ.


Nguồn gốc và Thân thế

Tên gọi: Ban đầu, chàng không có tên họ chính thức, sống cùng mẹ nuôi là Mai Phương Cô trên núi, bị bà gọi bằng cái tên miệt thị là Cẩu Tạp Chủng (chó lộn giống). Sau này khi bị lầm tưởng là Bang chúa bang Trường Lạc, chàng được gọi là Thạch Phá Thiên. Khi bái Sử bà bà làm sư phụ, chàng được đặt tên là Sử Ức Đao.

Thân thế thực sự: Đây là bí ẩn lớn nhất của tác phẩm. Chàng có ngoại hình giống hệt Thạch Trung Ngọc - con trai của Hắc Bạch Song Kiếm (Thạch Thanh và Mẫn Nhu). Cuối truyện, Mai Phương Cô tự sát và nghiệm thân cho thấy bà vẫn là xử nữ, chứng tỏ Thạch Phá Thiên không phải con ruột của bà. Các tình tiết ám chỉ mạnh mẽ chàng chính là Thạch Trung Kiên - người con thứ của vợ chồng Thạch Thanh bị Mai Phương Cô bắt đi từ nhỏ để trả thù tình, nhưng câu chuyện kết thúc khi bí ẩn này chưa được xác nhận chính thức bằng lời nói.

Ngoại hình

Thạch Phá Thiên có thân hình cao lớn, mày thô mắt to, mặt mũi vuông vức.

Khi được ăn vận sạch sẽ, chàng là một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, phong tư tuấn nhã, giống hệt Thạch Trung Ngọc như hai giọt nước.

Trên cơ thể chàng có những vết sẹo trùng hợp ngẫu nhiên với Thạch Trung Ngọc, khiến sự nhầm lẫn càng thêm trầm trọng: vết răng cắn trên vai do Đinh Đang cắn, và vết sẹo trên đùi (do bị chó cắn hoặc tự gây thương tích hồi nhỏ) trông giống vết kiếm hoa mai của phái Tuyết Sơn.

Tính cách

Thạch Phá Thiên là hiện thân của sự chân thật, đôn hậu và chất phác đến mức ngây ngô.Thành thật tuyệt đối: 

Chàng không biết nói dối, luôn miệng phủ nhận mình là Thạch Phá Thiên hay Thạch Trung Ngọc dù không ai tin,.

Không biết chữ: Chàng hoàn toàn mù chữ và chưa từng được giáo dục về lề lối xã hội. Chính sự "dốt nát" này lại là chìa khóa giúp chàng luyện thành thần công mà những kẻ trí thức không thể hiểu nổi.

Nhân hậu và hiếu thuận: Dù bị nhận lầm, chàng vẫn đối xử với vợ chồng Thạch Thanh như cha mẹ ruột vì cảm động trước tình cảm của họ. Chàng có lòng trắc ẩn, không muốn giết người, thậm chí muốn tha thứ cho kẻ thù.

Ngây thơ: Chàng không hiểu thế sự, không biết phân biệt nam nữ thụ thụ bất thân, dẫn đến nhiều tình huống dở khóc dở cười với Đinh Đang và A Tú,.

Võ công và Môn phái

Thạch Phá Thiên sở hữu một quá trình thăng tiến võ công kỳ lạ nhất trong các nhân vật của Kim Dung, từ con số không trở thành đệ nhất thiên hạ.

Nội công:

- Âm Dương hòa hợp: Ban đầu chàng luyện Viêm Viêm Công (thuần dương) do Tạ Yên Khách dạy với mục đích xấu để xung khắc với nội công âm hàn chàng đã có, nhằm khiến chàng tẩu hỏa nhập ma mà chết. Tuy nhiên, nhờ rượu thuốc của Đinh Đang, cú đánh của Triển Phi và sự giúp đỡ của Bối Hải Thạch, hai luồng khí này hòa hợp, tạo nên nội lực thâm hậu vô tiền khoáng hậu,.

- La Hán Phục Ma Thần Công: Chàng luyện thành công môn nội công thượng thừa của Thiếu Lâm từ bộ tượng gỗ, giúp nội lực đạt đến cảnh giới tối cao.

Chiêu thức:

- Cầm nã thủ: Học từ Đinh Đang.

- Tuyết Sơn kiếm pháp: Học lỏm khi xem Bạch Vạn Kiếm dạy đệ tử và được vợ chồng Thạch Thanh chỉ điểm, nhưng chàng dùng nội lực thâm hậu để bù đắp sự thiếu hụt về chiêu thức,.

- Kim Ô đao pháp: Được Sử bà bà (vợ Bạch Tự Tại) truyền dạy để khắc chế kiếm pháp phái Tuyết Sơn,.
Thái Huyền Kinh (Đỉnh cao): Tại đảo Long Mộc, nhờ không biết chữ, chàng nhìn các bài thơ trên vách đá dưới dạng đồ hình dòng khí (như nòng nọc bay múa). Chàng là người duy nhất luyện thành toàn bộ Thái Huyền Kinh, đạt đến cảnh giới "vô chiêu thắng hữu chiêu", chấn động cả hai đảo chúa,.

Môn phái:

Danh nghĩa: Bang chúa bang Trường Lạc (bị ép buộc).

Sư môn: Đệ tử khai sơn phái Kim Ô (của Sử bà bà).

Kết nghĩa: Em kết nghĩa của hai sứ giả Thưởng Thiện Phạt Ác (Trương Tam, Lý Tứ).

Tình cảm nam nữ

* Đinh Đang (Đinh Đinh Đang Đang): Nàng yêu chàng vì tưởng nhầm là tình lang Thạch Trung Ngọc. Mối quan hệ này đầy rẫy sự lợi dụng; Đinh Đang thậm chí định giết chàng hoặc lừa chàng đi chết thay cho Thạch Trung Ngọc,. Thạch Phá Thiên có cảm tình với sự tinh nghịch của nàng nhưng luôn bối rối trước sự thay đổi thất thường của cô.

* A Tú: Đây là tri kỷ thực sự của chàng. A Tú là người duy nhất nhận ra chàng không phải là Thạch Trung Ngọc nhờ vào bản tính lương thiện. Nàng dịu dàng, kiên nhẫn, dạy chàng đạo lý làm người và võ công. Tình cảm giữa họ phát triển dựa trên sự thấu hiểu và chân thành.

Danh tiếng trên giang hồ

Ban đầu, Thạch Phá Thiên gánh chịu tiếng xấu tàn tệ nhất võ lâm do bị nhầm là Thạch Trung Ngọc - kẻ dâm tà, phản sư diệt tổ, hèn hạ vô sỉ,. Tuy nhiên, qua các hành động thực tế (cứu người, tha mạng cho kẻ thù, uống rượu độc vì nghĩa khí), chàng dần khiến quần hùng từ kinh ngạc đến khâm phục, được tôn xưng là "Thiếu hiệp" hay "Tiểu anh hùng" dù tung tích và danh tính vẫn gây tranh cãi.

Những tình huống, sự kiện nổi bật

Nhặt được Huyền Thiết Lệnh: Mở đầu cho cơ duyên gặp Tạ Yên Khách và bước chân vào giang hồ.

Lên làm Bang chúa: Bị bang Trường Lạc bắt về làm vật thế mạng, nhưng nhờ đó học được võ công cái thế và được chữa trị sự xung khắc âm dương.

Tỷ đấu tại Miếu Thổ Địa: Học lỏm kiếm pháp Tuyết Sơn và lần đầu thể hiện nội lực kinh người trước vợ chồng Thạch Thanh và Bạch Vạn Kiếm.

Gặp gỡ Sử bà bà và A Tú: Cứu hai bà cháu, được đặt tên Sử Ức Đao và học Kim Ô đao pháp để đánh bại Bạch Vạn Kiếm.

Kết nghĩa với Sứ giả Thiện Ác: Uống rượu độc cùng Trương Tam, Lý Tứ mà không chết, trở thành huynh đệ và nhận lời đến đảo Long Mộc,.

Đại ngộ tại đảo Long Mộc: Vô tình luyện thành Thái Huyền Kinh, phá sập vách đá, giải mã bí mật võ học khiến hai đảo chúa mãn nguyện qua đời.

Cứu người trên biển: Dùng khinh công tuyệt đỉnh cứu Sử bà bà và A Tú khi họ nhảy xuống biển tự vẫn.

Đánh giá và Phân tích

Triết lý "Vô cầu nhi đắc": Thạch Phá Thiên không ham muốn danh lợi, không cầu võ công, nhưng lại đạt được tất cả. Sự "ngu dốt" về chữ nghĩa lại giúp chàng không bị "tri kiến chướng" (sự cản trở của kiến thức) làm mê muội, từ đó nhìn thấy bản chất của võ học Thái Huyền Kinh.

Sự tương phản: Kim Dung xây dựng sự đối lập gay gắt giữa Thạch Phá Thiên (chân thật, tài năng thực sự) và Thạch Trung Ngọc (giả dối, thùng rỗng kêu to). Qua đó, tác giả phê phán thói đạo đức giả và sự mù quáng của người đời khi chỉ nhìn vẻ bề ngoài.

Bi kịch của sự hiểu lầm: Cả cuộc đời chàng là một chuỗi hiểu lầm. Chàng gánh tội thay người khác nhưng không oán thán. Điều này làm nổi bật tấm lòng bao dung và thiện lương hiếm có.

Kết luận

Thạch Phá Thiên là một trong những nhân vật có nội công thâm hậu nhất trong vũ trụ Kim Dung, nhưng sức mạnh lớn nhất của chàng nằm ở nhân cách. Chàng là minh chứng cho việc "người hiền tự có thiên tướng". Dù kết thúc truyện vẫn để ngỏ câu hỏi "Ta là ai?", nhưng với người đọc, chàng đã khẳng định được danh tính của mình không phải qua cái tên hay dòng máu, mà qua hành động trượng nghĩa và tấm lòng vàng đá giữa chốn giang hồ hiểm ác.

....

Bí mật về thân thế thực sự của Thạch Phá Thiên

Đây là một trong những nút thắt lớn nhất và kết thúc trong sự bỏ ngỏ đầy ám ảnh của tác phẩm Hiệp Khách Hành. 

Sự nhầm lẫn về danh tính:

Ban đầu, chàng xuất hiện như một đứa trẻ ăn xin không tên không họ, sống với một người đàn bà (Mai Phương Cô) và bị bà ta gọi bằng cái tên miệt thị là Cẩu Tạp Chủng (chó lộn giống),.

Do ngoại hình giống hệt Thạch Trung Ngọc (con trai của Hắc Bạch Song Kiếm - Thạch Thanh và Mẫn Nhu), chàng liên tục bị người trong giang hồ, bao gồm cả cha mẹ của Thạch Trung Ngọc, bang Trường Lạc và phái Tuyết Sơn nhận lầm,.

Manh mối về nguồn gốc thật sự:

Vợ chồng Thạch Thanh và Mẫn Nhu từng có một người con trai thứ tên là Thạch Trung Kiên. Đứa trẻ này bị Mai Phương Cô bắt đi khi còn nhỏ để trả thù tình vì Thạch Thanh đã chọn Mẫn Nhu thay vì bà ta,,.

Mai Phương Cô từng gửi trả một xác chết đứa trẻ không rõ mặt mũi để vợ chồng Thạch Thanh tin rằng con mình đã chết, nhưng bà ta vẫn nuôi dưỡng một đứa trẻ (chính là Cẩu Tạp Chủng) và đối xử với nó vừa khắc nghiệt vừa kỳ lạ.

Sự thật hé lộ ở cuối tác phẩm:

Tại hồi kết, khi đối mặt với vợ chồng Thạch Thanh, Mai Phương Cô đã tự sát. Trước khi chết, bà ta để lộ dấu vết (thủ cung sa) chứng minh mình vẫn còn là xử nữ, điều này khẳng định Thạch Phá Thiên không phải là con ruộtcủa bà ta,.

Sự thật này, kết hợp với ngoại hình giống hệt Thạch Trung Ngọc, dẫn đến suy luận mạnh mẽ rằng Thạch Phá Thiên chính là Thạch Trung Kiên - đứa con thất lạc năm xưa của Thạch Thanh và Mẫn Nhu mà Mai Phương Cô đã bắt đi nhưng không nỡ giết,.

Kết luận: 

Mặc dù mọi manh mối đều chỉ ra chàng là Thạch Trung Kiên, nhưng tác phẩm kết thúc khi Mai Phương Cô đã chết mà không kịp xác nhận bằng lời nói. Thạch Phá Thiên đứng giữa sự hoang mang tột độ, tự hỏi "Ta là ai? Cha mẹ ta là ai?", khiến thân thế của chàng mãi mãi là một ẩn số đối với chính nhân vật, dù độc giả gần như đã có câu trả lời,.

-------------------------

No comments:

Post a Comment