
Trên đỉnh Tung Sơn
Vị thế: Phái Tung Sơn giữ chức Minh chủ Ngũ Nhạc Kiếm Phái. Tả Lãnh Thiền nắm giữ "Ngũ Nhạc lệnh kỳ", lá cờ ngũ sắc có đính hạt châu, hiệu lệnh cho cả bốn phái còn lại (Hoa Sơn, Thái Sơn, Hằng Sơn, Hành Sơn),.
Thực lực: Đây là phái hùng mạnh nhất trong Ngũ Nhạc, nhân lực đông đảo, tổ chức chặt chẽ như quân đội. Họ thường xuyên cài gián điệp, lôi kéo các tay hắc đạo và bàng môn tả đạo để phục vụ mục đích riêng,.
Chưởng môn và Những nhân vật nổi bật
* Tả Lãnh Thiền (Chưởng môn): Một nhân vật kiêu hùng, mưu mô thâm sâu và võ công cái thế. Hắn nuôi tham vọng nhất thống giang hồ, sánh ngang với Thiếu Lâm và Võ Đương.
* Tung Sơn Thập Tam Thái Bảo: Đây là nhóm 13 cao thủ sư huynh đệ hoặc sư thúc bá của Tả Lãnh Thiền, là nòng cốt sức mạnh của phái. Những người nổi bật gồm:Đinh Miễn (Tháp Thác Thiên Vương): Nhị thái bảo, chưởng lực mạnh mẽ.
* Lục Bách (Tiên Hạc Thủ): Tam thái bảo, người gầy gò nhưng nội công thâm hậu.
* Phí Bân (Đại Tung Dương Thủ): Tứ thái bảo, tính tình tàn độc, bị Mạc Đại tiên sinh giết chết tại Hành Sơn,.
* Chung Trấn (Cửu Khúc Kiếm): Mưu mô xảo quyệt, kiếm pháp thâm hiểm,.
* Lao Đức Nặc: Vốn là đệ tử của Tả Lãnh Thiền, được cài vào phái Hoa Sơn làm gián điệp (nhị đệ tử của Nhạc Bất Quần) để đánh cắp bí kíp.
* Các nhân vật khác: Đặng Bát Công (Thần Tiên), Cao Khắc Tân (Cẩm Mao Sư), v.v..
Võ công
Võ công phái Tung Sơn mang phong cách hùng vĩ, uy nghiêm và bá đạo:
- Tung Sơn Kiếm Pháp: Kiếm chiêu mở rộng, khí thế như "thiên binh vạn mã", hùng hồn oai vệ. Các chiêu thức nổi tiếng như Thiên ngoại ngọc long, Khai môn kiến sơn, Độc phách Hoa Sơn,,.
- Hàn Băng Chân Khí: Đây là môn nội công âm độc do Tả Lãnh Thiền tự sáng tạo để khắc chế Hấp Tinh Đại Pháp của Nhậm Ngã Hành. Hắn luyện tập trên đỉnh núi lạnh giá, tích tụ khí lạnh vào cơ thể. Khi đối phương hút nội lực, hắn truyền luồng khí lạnh buốt xương này sang, làm đóng băng kinh mạch đối thủ,.
- Đại Tung Dương Thần Chưởng: Môn chưởng pháp uy lực, từng được dùng để đối phó với Nhậm Ngã Hành.
- Tịch Tà Kiếm Pháp (Bản giả/thiếu): Tả Lãnh Thiền luyện tập dựa trên bản kiếm phổ giả do Lao Đức Nặc đánh cắp từ Nhạc Bất Quần. Tuy kiếm chiêu giống nhưng thiếu khẩu quyết nội công và yếu tố "tự cung", nên uy lực không bằng bản thật.
Âm mưu của Tả Lãnh Thiền: Nhất thống Ngũ Nhạc
Tả Lãnh Thiền thực hiện một kế hoạch dài hơi và tàn độc gồm 4 bước để bá chủ võ lâm: (1) Làm Minh chủ Ngũ Nhạc; (2) Hợp nhất 5 phái thành một phái duy nhất; (3) Thôn tính các phái Côn Luân, Nga Mi...; (4) Tiêu diệt Ma giáo, sánh ngang Thiếu Lâm, Võ Đương.
Các thủ đoạn tàn độc:
- Triệt hạ phái Hành Sơn: Ngăn cản Lưu Chính Phong rửa tay gác kiếm, vu cáo cấu kết Ma giáo và tàn sát cả gia đình ông để làm suy yếu lực lượng Hành Sơn,.
- Chia rẽ phái Thái Sơn: Mua chuộc, kích động nhóm Ngọc Cơ Tử, Ngọc Âm Tử làm phản, bức tử chưởng môn Thiên Môn đạo nhân ngay tại đại hội,.
- Uy hiếp phái Hằng Sơn: Cho người giả dạng Ma giáo tập kích, đốt chùa, bắt cóc đệ tử và vây đánh Định Tĩnh sư thái đến chết hòng ép phái này đồng ý hợp nhất,.
- Gián điệp phái Hoa Sơn: Cài Lao Đức Nặc nằm vùng hàng chục năm để theo dõi và đánh cắp Tử Hà Bí Lục.
- Tập kích bí mật: Phái 15 cao thủ bịt mặt vây đánh Nhạc Bất Quần tại miếu Dược Vương hòng đoạt Tịch Tà Kiếm Phổ.
Sự kiện quan trọng: Đại hội hợp nhất tại Tung Sơn
Sự kiện đỉnh cao của phái Tung Sơn là cuộc đại hội trên Phong Thiền Đài vào ngày 15 tháng 3.
Mục đích: Tả Lãnh Thiền muốn chính thức hợp nhất 5 phái và lên ngôi Chưởng môn Ngũ Nhạc Phái.
Diễn biến: Hắn dùng vũ lực và mưu mẹo áp chế các phái khác. Tuy nhiên, biến số xảy ra khi Nhạc Linh San dùng các chiêu thức thất truyền (học từ vách đá) đánh bại cao thủ các phái.
Kết cục bi thảm: Trong trận quyết đấu cuối cùng, Tả Lãnh Thiền (dùng Tịch Tà kiếm pháp giả) đã bị Nhạc Bất Quần (dùng Tịch Tà kiếm pháp thật) đánh bại. Nhạc Bất Quần dùng kim châm đâm mù đôi mắt Tả Lãnh Thiền, cướp ngôi Minh chủ ngay trên sân nhà của hắn,.
Bình luận và Đánh giá
Bản chất "Bá đạo": Khác với Nhạc Bất Quần là "Ngụy quân tử" (giả nhân giả nghĩa), Tả Lãnh Thiền là "Chân tiểu nhân" hoặc một kẻ "Bá đạo" công khai. Hắn hành động tàn nhẫn, không từ thủ đoạn, sẵn sàng giết cả nhà người khác, nhưng lại có khí phách của một kiêu hùng (thắng làm vua, thua làm giặc). Khi bị mù và thua trận, hắn không van xin mà vẫn giữ phong độ.
Sai lầm chiến lược: Tả Lãnh Thiền quá tự tin vào mưu kế và sức mạnh của mình mà coi thường sự nhẫn nhịn của Nhạc Bất Quần. Việc hắn luyện Tịch Tà Kiếm Phổ giả (do Lao Đức Nặc mang về) là đòn "gậy ông đập lưng ông" đau đớn nhất, biến hắn thành công cụ thử nghiệm cho Nhạc Bất Quần.
Sự sụp đổ: Phái Tung Sơn từ đỉnh cao quyền lực đã sụp đổ hoàn toàn sau khi Tả Lãnh Thiền bị mù và sau đó bị Lệnh Hồ Xung giết chết trong hậu động Hoa Sơn. Các thái bảo tài giỏi đều chết hoặc tàn phế. Tham vọng bá quyền cuối cùng chỉ dẫn đến sự diệt vong.
Kết luận
Phái Tung Sơn dưới thời Tả Lãnh Thiền là một thế lực đáng sợ, đại diện cho mặt trái của danh môn chính phái: tham vọng chính trị lấn át đạo nghĩa võ lâm. Sự trỗi dậy và sụp đổ của Tung Sơn là bài học về quy luật "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", khi kẻ mưu mô (Tả Lãnh Thiền) cuối cùng lại bị một kẻ mưu mô và tàn nhẫn hơn (Nhạc Bất Quần) lật đổ, để lại một kết cục bi thảm cho cả môn phái.
....
Tả Lãnh Thiền ngăn cản và sát hại cả nhà Lưu Chính Phong trong đại lễ "Rửa tay gác kiếm"
Sự kiện Lưu Chính Phong (nhân vật số hai của phái Hành Sơn) tổ chức đại lễ "Rửa tay gác kiếm" nhưng bị phái Tung Sơn tàn sát cả gia đình là một trong những phân đoạn bi thảm và chấn động nhất trong Tiếu ngạo giang hồ. Đây không chỉ là một vụ thanh trừng nội bộ mà còn là phát súng mở màn cho âm mưu độc bá võ lâm của Tả Lãnh Thiền.
Diễn biến sự kiện: Từ đại hỷ biến thành đại tang
Bối cảnh: Lưu Chính Phong là sư đệ của chưởng môn phái Hành Sơn Mạc Đại tiên sinh, là một cao thủ kiếm thuật lừng danh nhưng đam mê âm luật. Ông quyết định tổ chức lễ "Rửa tay gác kiếm" (Kim bồn rửa tay), mời quần hùng thiên hạ đến chứng kiến việc ông rút lui khỏi giang hồ, thậm chí chấp nhận làm một chức quan nhỏ (Tham tướng) của triều đình để có cớ tuyệt giao với võ lâm, mong tìm sự bình yên.
Sự ngăn cản của phái Tung Sơn: Ngay khi Lưu Chính Phong chuẩn bị đưa tay vào chậu vàng, các cao thủ phái Tung Sơn (Sử Đăng Đạt, Phí Bân, Đinh Miễn, Lục Bách...) xuất hiện, cầm Cờ lệnh Ngũ nhạc minh chủ ngăn cản.Họ cáo buộc Lưu Chính Phong cấu kết với Khúc Dương (Trưởng lão Ma giáo), âm mưu hại chính đạo.
Họ đưa ra tối hậu thư: Trong vòng một tháng phải giết Khúc Dương để chứng minh sự trong sạch, nếu không sẽ bị coi là phản đồ và bị thanh trừng.
Cuộc tàn sát đẫm máu: Lưu Chính Phong thừa nhận mối giao tình với Khúc Dương nhưng khẳng định đó chỉ là tình tri kỷ qua âm nhạc (cầm tiêu hợp tấu), không liên quan đến ân oán giang hồ hay âm mưu đen tối. Ông thà chết chứ không chịu bán đứng bạn bè.
Không thuyết phục được Lưu Chính Phong, phái Tung Sơn đã hành động tàn độc:Bắt giữ vợ con và đệ tử của Lưu Chính Phong làm con tin.
Lần lượt giết hại các đệ tử, vợ, và con trai nhỏ của Lưu Chính Phong ngay trước mặt quần hùng để ép ông khuất phục. Đỉnh điểm là khi Phí Bân định giết con gái Lưu Chính Phong (Lưu Tinh) và ép đứa con trai nhỏ phản bội cha.
Kết cục: Khúc Dương xuất hiện cứu Lưu Chính Phong đi. Tuy nhiên, cả hai đều bị trọng thương bởi chưởng lực của các thái bảo Tung Sơn. Sau đó, tại chốn hoang dã, cả hai cùng tấu khúc Tiếu ngạo giang hồ lần cuối trước khi tự đoạn kinh mạch mà chết, để lại bản nhạc tuyệt thế cho Lệnh Hồ Xung.
Phân tích lý do Tả Lãnh Thiền ra tay tàn độc
Tại sao Tả Lãnh Thiền lại huy động lực lượng lớn và dùng thủ đoạn tàn khốc như vậy đối với một người muốn rút lui khỏi giang hồ?
Thứ nhất: Mượn cớ "Trừ Ma Vệ Đạo" để triệt hạ vây cánh đối phương Lý do bề nổi là Lưu Chính Phong kết giao với Ma giáo (Khúc Dương). Trong bối cảnh Chính - Tà bất lưỡng lập, đây là cái cớ hoàn hảo nhất về mặt đạo lý. Tuy nhiên, thực chất đây là bước đi trong kế hoạch thôn tính Ngũ nhạc kiếm phái. Phái Hành Sơn là một trở lực lớn, và Lưu Chính Phong là cao thủ số hai của phái này. Loại bỏ Lưu Chính Phong tức là chặt đứt một cánh tay đắc lực của Mạc Đại tiên sinh, khiến phái Hành Sơn suy yếu.
Thứ hai: Ngăn chặn tiền lệ "Rút lui" Tả Lãnh Thiền đang muốn hợp nhất năm phái. Nếu Lưu Chính Phong "rửa tay gác kiếm" thành công, những cao thủ khác không phục Tả Lãnh Thiền cũng có thể noi gương đó mà rút lui, khiến lực lượng Ngũ nhạc bị phân tán. Hắn cần giữ nhân lực lại để phục vụ cho tham vọng bá chủ của mình, hoặc nếu không dùng được thì phải tiêu diệt chứ không để họ quy ẩn.
Thứ ba: Thị uy và Răn đe (Giết gà dọa khỉ) Vụ tàn sát diễn ra công khai trước mặt quần hùng và các chưởng môn khác (Thiên Môn đạo nhân, Nhạc Bất Quần, Định Dật sư thái). Hành động tàn bạo của Tung Sơn là lời cảnh cáo đanh thép: Bất cứ ai chống lại mệnh lệnh của Minh chủ hoặc có ý định tách rời khỏi quỹ đạo của Tung Sơn sẽ nhận kết cục thảm khốc, tru di tam tộc.
Đánh giá và Bình luận
Sự sụp đổ của mặt nạ "Chính phái": Sự kiện này đã lột trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của cái gọi là "Danh môn chính phái". Phái Tung Sơn nhân danh chính nghĩa nhưng hành động còn tàn ác hơn Ma giáo: bắt cóc phụ nữ trẻ em, giết người không tấc sắt trong tay, bức hại đồng đạo. Trong khi đó, Lưu Chính Phong và Khúc Dương (một Chính, một Tà) lại hiện lên như những bậc quân tử trọng tình trọng nghĩa, vượt qua rào cản thế tục để giữ trọn tình tri kỷ.
Bi kịch của tự do cá nhân: Lưu Chính Phong đại diện cho khát vọng tự do, muốn thoát khỏi vòng xoáy danh lợi và hận thù (Tiếu ngạo giang hồ). Tuy nhiên, trong một xã hội võ lâm bị chi phối bởi quyền lực và giáo điều (do Tả Lãnh Thiền đại diện), tự do cá nhân là điều không được phép tồn tại. Cái chết của ông là minh chứng cho thấy: Một khi đã bước chân vào giang hồ, muốn rút chân ra là điều không thể.
Thái độ của các nhân vật khác:
* Nhạc Bất Quần: Đã lộ rõ bản chất ngụy quân tử khi dùng lời lẽ đạo đức để buộc tội Lưu Chính Phong, hùa theo phái Tung Sơn để giữ mình.
* Định Dật sư thái: Tuy nóng nảy nhưng là người có lương tri, bà đã cố gắng can thiệp và bảo vệ gia quyến họ Lưu nhưng lực bất tòng tâm.
* Mạc Đại tiên sinh: Tuy bề ngoài lạnh nhạt với sư đệ, nhưng ông đã âm thầm theo dõi và ra tay giết chết Phí Bân để báo thù cho sư đệ vào phút chót, thể hiện tình huynh đệ sâu sắc ẩn sau vẻ ngoài khắc khổ.
Kết luận
Vụ án Lưu Chính Phong là một bước ngoặt quan trọng trong cốt truyện. Nó không chỉ giúp Tả Lãnh Thiền khẳng định quyền lực bá đạo của mình mà còn đẩy mâu thuẫn Chính - Tà lên cao trào. Tuy nhiên, sự kiện này cũng gieo mầm cho sự sụp đổ của Tả Lãnh Thiền sau này, khi sự tàn bạo của hắn khiến các phái khác (như Hằng Sơn, Hành Sơn) ngấm ngầm chống đối.
Hơn hết, cái chết bi tráng của Lưu Chính Phong và Khúc Dương đã để lại bản nhạc Tiếu ngạo giang hồ - biểu tượng của sự tự do và tình tri kỷ vĩnh cửu, đối lập hoàn toàn với những tranh đoạt quyền lực bẩn thỉu của Tả Lãnh Thiền.
No comments:
Post a Comment