Sunday, April 20, 2014

Hướng Vấn Thiên



Hướng Vấn Thiên là hình mẫu của một kẻ sĩ: kiêu hùng, mưu trí, trọng nghĩa khí và tuyệt đối trung thành

Bạch Y Ngũ Bút

Hướng Vấn Thiên, biệt hiệu "Thiên Vương Lão Tử", là một trong những nhân vật phụ đặc sắc và quan trọng nhất trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung. Ông là hình mẫu của một kẻ sĩ trong tà phái: kiêu hùng, mưu trí, trọng nghĩa khí và tuyệt đối trung thành.


Nguồn gốc, Thân thế và Vị trí

Vị trí: Hướng Vấn Thiên là một nhân vật cao cấp của Triêu Dương Thần Giáo (Ma giáo). 

Dưới thời Nhậm Ngã Hành (trước khi bị lật đổ), ông giữ chức Quang Minh Tả Sứ, vị trí dưới một người trên vạn người. Sau khi Đông Phương Bất Bại cướp ngôi, ông vẫn giữ trọng trách lớn (thường được gọi là Hữu sứ trong giai đoạn bị truy đuổi), nhưng thực chất bị nghi kỵ và chèn ép. Sau khi Nhậm Ngã Hành phục vị, ông trở lại làm Quang Minh Tả Sứ.

Danh tiếng: Trong giáo phái cũng như trên giang hồ, ông là một nhân vật lẫy lừng, được cả hai phe Chính - Tà kiêng nể và khiếp sợ.

Ngoại hình và Tính cách

Ngoại hình: Hướng Vấn Thiên xuất hiện là một lão già mặc áo trắng, khí độ oai nghiêm, thần thái quắc thước, lẫm liệt. Khi cần hóa trang để che mắt thiên hạ, ông không ngần ngại cạo trọc đầu, cạo râu, bôi bùn lên mặt để biến thành một lão già béo ú, dung tục.

Tính cách:

Kiêu ngạo và Cương cường: Biệt hiệu "Thiên Vương Lão Tử" (Ông trời con) phần nào nói lên tính cách không sợ trời không sợ đất của ông. Ông thà chết chứ không chịu khuất phục, chiến đấu đến cùng chứ không bao giờ bỏ chạy (trừ lần vì cứu Lệnh Hồ Xung).

Trọng nghĩa khí: Ông đối với Lệnh Hồ Xung cực kỳ trân trọng. Khi thấy chàng thiếu niên xa lạ liều mình cứu giúp, ông đã kết nghĩa anh em và thề sống chết có nhau.

Mưu trí thâm sâu: Ông là người "túc trí đa mưu" bậc nhất trong truyện. Kế hoạch giải cứu Nhậm Ngã Hành tại Mai Trang hoàn toàn do ông sắp đặt, lợi dụng tâm lý và sở thích của Giang Nam Tứ Hữu một cách hoàn hảo.

Trung thành tuyệt đối: Dù biết Nhậm Ngã Hành bị lật đổ và Đông Phương Bất Bại đang cực thịnh, ông vẫn một lòng tìm cách cứu chủ cũ, chịu đựng sự truy sát của cả giáo phái.

Võ công và Tài trí

Võ công: Hướng Vấn Thiên thuộc hàng cao thủ tuyệt đỉnh (siêu nhất lưu).Nội lực thâm hậu: Ông có thể dùng nội lực hất văng binh khí của đối phương, chạy đường dài không mệt mỏi.

Kỹ năng chiến đấu: Trong trận chiến tại Lương đình, dù bị xích tay chân, ông vẫn một mình đấu với hàng trăm cao thủ của cả hai phe Chính - Tà, dùng xích sắt làm vũ khí giết chết nhiều người.

Hấp Công Nhập Địa Tiểu Pháp: Ông sáng tạo ra môn võ công này để lừa đối thủ. Nó không hút nội lực như Hấp Tinh Đại Pháp thật, mà dẫn nội lực đối phương xuống đất, khiến họ kinh hãi tưởng là yêu pháp.

Tài trí: Đây là vũ khí mạnh nhất của Hướng Vấn Thiên.Ông am hiểu cầm, kỳ, thi, họa, dùng kiến thức uyên bác này để đánh vào điểm yếu của Giang Nam Tứ Hữu.

Ông biết cách kích động Tả Lãnh Thiền, dùng lời lẽ sắc bén để xoay chuyển tình thế trong các cuộc đấu khẩu.

Những sự kiện quan trọng và nổi bật

* Cuộc huyết chiến tại Lương đình

Hướng Vấn Thiên bị cả phe Chính giáo (vì thù oán) và Ma giáo (vì lệnh truy nã của Đông Phương Bất Bại) vây đánh. Dù bị xiềng xích, ông vẫn ngồi uống rượu, thần thái ung dung. Lệnh Hồ Xung vì cảm phục khí khái ấy đã lao vào giải cứu. Hai người cùng nhau tử chiến, Hướng Vấn Thiên dùng xích sắt và mưu mẹo (giả chết, dùng người làm bia đỡ đạn) để thoát vòng vây. Đây là khởi đầu cho tình huynh đệ sống chết có nhau giữa họ.

* Giải cứu Nhậm Ngã Hành tại Mai Trang

Đây là màn kịch hay nhất do Hướng Vấn Thiên đạo diễn.Ông đưa Lệnh Hồ Xung đến Mai Trang, mang theo bốn báu vật (bức tranh Khê sơn hành lữ đồ, thư pháp của Trương Húc, cờ vây Ẩu huyết phổ, khúc Quảng Lăng tản) để dụ dỗ Giang Nam Tứ Hữu.

Ông đánh cược rằng không ai trong trang thắng được kiếm pháp của Lệnh Hồ Xung (lúc này giả danh Phong Nhị Trung). Sau khi Tứ Hữu thua, ông khích họ đưa Lệnh Hồ Xung xuống đấu với Nhậm Ngã Hành (bị giam kín). Kết quả, Nhậm Ngã Hành dùng nội lực đánh ngất Lệnh Hồ Xung, tráo đổi y phục và thoát ra ngoài.

* Trận chiến tại Chùa Thiếu Lâm

Ông cùng Nhậm Ngã Hành và Doanh Doanh công khai lên Thiếu Lâm Tự. Tại đây, ông đã dùng mưu trí và lời lẽ sắc bén để gài bẫy Tả Lãnh Thiền và các cao thủ chính giáo vào thế phải tỷ thí ba trận, giúp phe mình có cơ hội xuống núi an toàn. Ông cũng dùng hư chiêu để lừa và chế giễu Tả Lãnh Thiền.

* Tái chiếm Hắc Mộc Nhai

Hướng Vấn Thiên cùng Nhậm Ngã Hành, Lệnh Hồ Xung, Doanh Doanh và Thượng Quan Vân đột nhập Hắc Mộc Nhai. Ông đóng vai trò quan trọng trong việc hạ sát Dương Liên Đình và cùng hợp sức đánh bại Đông Phương Bất Bại. Dù bị kim thêu đâm trúng trọng thương, ông vẫn kiên cường chiến đấu.

Phân tích và Đánh giá

Một "kẻ sĩ" trong Ma giáo: Khác với vẻ tàn độc của Nhậm Ngã Hành hay sự quái đản của Đông Phương Bất Bại, Hướng Vấn Thiên hiện lên với phong thái của một bậc hào kiệt phóng khoáng. Ông tàn nhẫn với kẻ thù (giết người không ghê tay, ăn thịt ngựa sống), nhưng lại cực kỳ ân nghĩa với bạn bè.

Sự đối lập với Chính phái: Kim Dung xây dựng Hướng Vấn Thiên để đối lập với những kẻ "Ngụy quân tử" như Nhạc Bất Quần. Nhạc Bất Quần bề ngoài nho nhã nhưng bên trong bẩn thỉu; Hướng Vấn Thiên bị gọi là "Ma đầu" nhưng hành xử quang minh, trọng tín nghĩa, "đầu đội trời chân đạp đất".

Vai trò cốt truyện: Ông là mắt xích không thể thiếu. Không có ông, Nhậm Ngã Hành chết rục đáy Tây Hồ, Lệnh Hồ Xung không học được Hấp Tinh Đại Pháp, và Đông Phương Bất Bại vẫn thống trị võ lâm. Ông là cánh tay phải đắc lực nhất giúp Nhậm Ngã Hành phục hưng cơ nghiệp.

Kết luận

Hướng Vấn Thiên là một nhân vật thành công rực rỡ của Kim Dung. Ông đại diện cho khí phách "Tiếu ngạo" theo cách riêng: ngang tàng, không sợ cường quyền, sống chết vì lý tưởng và tình huynh đệ. Tuy đứng trong hàng ngũ Ma giáo, nhân cách và tài năng của ông (văn võ song toàn, mưu lược hơn người) khiến bất cứ ai trong giang hồ cũng phải kính nể ba phần. Câu nói "Thiên Vương Lão Tử" không chỉ là biệt danh, mà là sự khẳng định cho cái tôi ngạo nghễ của một bậc hùng tài. 

------------------------------- 

Hướng Vấn Thiên & Lệnh Hồ Xung: Tình bạn chân chính, hào sảng

Mối quan hệ giữa Hướng Vấn Thiên (biệt hiệu Thiên Vương Lão Tử) và Lệnh Hồ Xung là một trong những điểm sáng rực rỡ nhất, phá vỡ ranh giới cứng nhắc giữa "Chính" và "Tà". Đó là tình huynh đệ được xây dựng trên sự đồng điệu về khí phách, lòng gan dạ và sự phóng khoáng, vượt lên trên những toan tính quyền lực.

Cuộc gặp gỡ định mệnh: Huyết chiến tại Lương Đình

Mối duyên của họ bắt đầu trong một hoàn cảnh cực kỳ hung hiểm. Lệnh Hồ Xung, lúc này đang bị trọng thương và mất hết nội lực, tình cờ gặp Hướng Vấn Thiên đang bị hàng trăm cao thủ của cả hai phe Chính giáo (Tung Sơn, Thái Sơn, v.v.) và Ma giáo vây đánh tại một quán lương đình.Sự ngưỡng mộ khí phách: Lệnh Hồ Xung thấy Hướng Vấn Thiên bị xiềng xích, tứ bề thọ địch mà vẫn ung dung ngồi uống rượu, thần thái ngạo nghễ coi thường quần hùng. Cảm phục cái "hào khí ngất trời" đó, Lệnh Hồ Xung dù không quen biết đã bước vào xin "bồi tiếp mấy chung",.

Kề vai sát cánh: Khi quần hùng tấn công, Lệnh Hồ Xung dù không có nội lực nhưng dùng Độc Cô Cửu Kiếm để hỗ trợ Hướng Vấn Thiên. Hướng Vấn Thiên dùng dây xích sắt vừa đánh địch vừa bảo vệ Lệnh Hồ Xung. Hai người, một già một trẻ, một "tà" một "chính", đã cùng nhau đẩy lùi hàng trăm kẻ địch,.

Cùng chung hoạn nạn: Sau khi thoát khỏi vòng vây, Hướng Vấn Thiên cõng Lệnh Hồ Xung chạy trốn. Khi đói khát, Hướng Vấn Thiên giết ngựa, hai người cùng ghé miệng uống máu ngựa sống để lấy sức. Hành động man dại nhưng đầy hào khí này đã gắn kết họ lại với nhau.

Kết nghĩa Kim Lan: Huynh đệ không cần nhang nến

Sau khi thoát hiểm, mối quan hệ của họ nhanh chóng thăng hoa thành tình huynh đệ sống chết có nhau.Sự tin tưởng tuyệt đối: Hướng Vấn Thiên phát hiện Lệnh Hồ Xung hoàn toàn mất nội lực nhưng vẫn liều mình cứu lão. Lão cảm động nói: "Tiểu huynh đệ! Ngươi quả là một người rất trọng nghĩa khí".

Kết bái đơn giản: Không cần hương án, không cần lời thề rườm rà theo thói thường. Hướng Vấn Thiên nói: "Khắp thiên hạ chỉ có mình tiểu huynh đệ là xưng hô anh em với ta thôi". Lệnh Hồ Xung dập đầu lạy, gọi Hướng Vấn Thiên là đại ca. Sự kết giao của họ dựa trên sự tương thông về tâm hồn phóng khoáng.

Mưu trí và Hài hước: Khi bị phái Võ Đương truy đuổi, Hướng Vấn Thiên đã dùng mưu, mượn thân thể Lệnh Hồ Xung để truyền công lực xuống đất, lừa đối thủ rằng Lệnh Hồ Xung biết "Hấp công nhập địa tiểu pháp", khiến kẻ địch kinh hãi rút lui,.

Mưu đồ tại Mai Trang: Sự lợi dụng hay sự tin cậy?

Đây là giai đoạn phức tạp nhất trong mối quan hệ của họ. Hướng Vấn Thiên đưa Lệnh Hồ Xung đến Cô Sơn Mai Trang ở Hàng Châu với danh nghĩa tìm người chữa bệnh, nhưng thực chất là để giải cứu Nhậm Ngã Hành.

Kế hoạch tinh vi: Hướng Vấn Thiên biết rõ Lệnh Hồ Xung tinh thông kiếm pháp nhưng mất nội lực. Lão dàn cảnh, mang theo bốn báu vật (cầm, kỳ, thi, họa) để dụ dỗ Giang Nam Tứ Hữu tỷ thí. Lão đặt Lệnh Hồ Xung vào thế phải đấu kiếm,.

Sự thật phơi bày: Lệnh Hồ Xung bị Hướng Vấn Thiên (và sau đó là Nhậm Ngã Hành) sử dụng như một con tốt để đánh tráo, khiến chàng bị giam dưới đáy Tây Hồ thay cho Nhậm Ngã Hành.

Đánh giá: Tuy đây là một sự lợi dụng, nhưng Hướng Vấn Thiên cũng tin rằng chỉ có Hấp Tinh Đại Pháp của Nhậm Ngã Hành mới cứu được tính mạng Lệnh Hồ Xung. Lão đã để lại manh mối và tin rằng với trí thông minh của Lệnh Hồ Xung và Nhậm Ngã Hành, chàng sẽ không chết. Sau này gặp lại, Hướng Vấn Thiên cũng giải thích và tạ lỗi, và Lệnh Hồ Xung với bản tính khoáng đạt đã không để bụng,.

Giai đoạn sau: Tôn trọng sự khác biệt

Sau khi Nhậm Ngã Hành đoạt lại ngôi giáo chủ, mối quan hệ giữa Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung chuyển sang một giai đoạn mới, mang màu sắc chính trị hơn nhưng vẫn giữ được tình nghĩa cũ.

Nỗ lực lôi kéo: Hướng Vấn Thiên (lúc này là Quang Minh Tả Sứ/Hữu Sứ) nhiều lần thay mặt Nhậm Ngã Hành thuyết phục Lệnh Hồ Xung gia nhập Nhật Nguyệt Thần Giáo, hứa hẹn ngôi vị Phó giáo chủ và người kế vị tương lai.

Tôn trọng sự từ chối: Khi Lệnh Hồ Xung kiên quyết từ chối vì không muốn chung hàng ngũ với kẻ ác và không chịu được những lời tung hô sáo rỗng ("Văn thành võ đức..."), Hướng Vấn Thiên dù tiếc nuối nhưng vẫn tôn trọng quyết định của chàng.

Cùng chung chiến tuyến: Tại trận chiến Thiếu Lâm Tự và sau đó là cuộc chinh phạt Hắc Mộc Nhai đánh Đông Phương Bất Bại, Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung vẫn sát cánh chiến đấu. Hướng Vấn Thiên luôn bênh vực và giải vây cho Lệnh Hồ Xung trước sự nóng nảy của Nhậm Ngã Hành.

Phân tích và Đánh giá

Sự đối lập với Nhạc Bất Quần: Mối quan hệ này là một sự mỉa mai lớn đối với "danh môn chính phái". Nhạc Bất Quần (sư phụ) luôn nghi ngờ và hãm hại Lệnh Hồ Xung. Trong khi đó, Hướng Vấn Thiên (một "ma đầu") lại tin tưởng, bảo vệ và coi trọng Lệnh Hồ Xung như anh em ruột thịt.

Tình cảm chân thành: Hướng Vấn Thiên là người kiêu ngạo ("Thiên Vương Lão Tử"), cả đời không chịu thua ai, nhưng sẵn sàng phá lệ chạy trốn và giả làm người hầu hèn mọn để cứu mạng Lệnh Hồ Xung,. Ngược lại, Lệnh Hồ Xung bất chấp danh dự môn phái, liều mình cứu một người bị cả võ lâm truy sát chỉ vì thấy "bất bình".

Sự đồng điệu: Cả hai đều thích rượu, ghét sự giả tạo, trọng tình nghĩa hơn mạng sống. Họ là tri kỷ thực sự.

Kết luận

Mối quan hệ giữa Hướng Vấn Thiên và Lệnh Hồ Xung là một bản hùng ca đẹp trong Tiếu ngạo giang hồ. Nó chứng minh rằng tình bạn chân chính không phân biệt xuất thân hay môn phái. Hướng Vấn Thiên, với sự từng trải và mưu lược, giống như một người anh lớn dẫn dắt và bảo vệ Lệnh Hồ Xung trong những giai đoạn sóng gió nhất. Đến cuối truyện, khi Lệnh Hồ Xung thành thân với Nhậm Doanh Doanh, Hướng Vấn Thiên (lúc này đã là giáo chủ hoặc nhân vật số hai quyền lực) vẫn đến chúc mừng, khép lại một tình bạn trọn vẹn và đầy nghĩa khí.

.....
Bài liên quan:

No comments:

Post a Comment