Friday, August 21, 2015

Toàn Chân thất tử



Toàn Chân thất tử là 7 hiệp sỹ của phái Toàn Chân (minh hoạ)

Hoa Văn

Trong vũ trụ kiếm hiệp của Kim Dung, bên cạnh những cá nhân kiệt xuất mang tính huyền thoại, Toàn Chân Thất Tửnổi lên như một biểu tượng của tinh thần tập thể, đại diện cho danh môn chính phái và tinh thần trung quân ái quốc. Sự hiện diện của họ kéo dài qua hai tác phẩm lớn là Anh Hùng Xạ Điêu và Thần Điêu Hiệp Lữ, phản ánh rõ rệt sự hưng thịnh và suy tàn của một thế hệ võ học theo dòng chảy thời gian.

Dưới đây là phân giới thiệu về 7 vị đạo sĩ lừng danh này.

Nguồn gốc lịch sử, tên gọi, ngoại hình và môn phái

* Nguồn gốc và Môn phái: 

Toàn Chân Thất Tử là bảy vị đại đệ tử thân truyền của Vương Trùng Dương (Trùng Dương chân nhân) - người sáng lập ra Toàn Chân giáo và là người đứng đầu "Thiên hạ ngũ tuyệt" tại lần Hoa Sơn luận kiếm thứ nhất. Phái Toàn Chân được giang hồ công nhận là võ học chính tông trong thiên hạ.

* Danh tính, Ngoại hình và Tính cách từng người: 

Người sáng lập phái có 7 đệ tử, người võ lâm hơi có kiến thức không ai không biết:

- Mã Ngọc (Đan Dương Tử): Đại đệ tử, người kế nhiệm chức chưởng môn sau khi Vương Trùng Dương qua đời. Ông có tính tình khoan hòa, đôn hậu, tu hành kìm thúc tính nết, mang đậm phong thái thanh tịnh vô vi của Đạo gia.

- Đàm Xử Đoan (Trường Chân Tử): Nhị đệ tử. Trước khi xuất gia từng làm thợ rèn, ngoại hình cao lớn, mày rậm mắt to, da thịt trên mặt hay giật giật, thanh âm thô hào.

- Lưu Xử Huyền (Trường Sinh Tử): Tam đệ tử. Thân hình gầy nhỏ, mặt mũi choắt như con khỉ. Ông là người vô cùng kín đáo, các đệ tử khó đoán biết tâm ý.

- Khưu Xứ Cơ (Trường Xuân Tử): Tứ đệ tử. Là người kiệt xuất và có võ công cao cường nhất trong bảy người. Tính tình nóng như lửa, bướng bỉnh, thích tranh hơn thua, nhưng vô cùng trung nghĩa, hành hiệp trượng nghĩa, cực kỳ căm ghét giặc Kim xâm lược.

- Vương Xứ Nhất (Ngọc Dương Tử): Ngũ đệ tử. Ngoại hình mi dài mắt sáng, dưới cằm có ba chòm râu thưa, đi tất trắng giày xám trông như một người tu hành coi trọng y phục. Tiếng tăm chỉ sau Khưu Xứ Cơ, có ngoại hiệu là "Thiết cước tiên" do từng co một chân đứng trên đỉnh núi cao muôn trượng.

- Hách Đại Thông (Quảng Ninh Tử): Lục đệ tử.

- Tôn Bất Nhị (Thanh Tịnh Tản Nhân): Thất đệ tử. Là đệ tử nữ duy nhất và là vợ của Mã Ngọc trước khi xuất gia.

* Võ công đặc trưng: 

Võ công của họ thuộc nội gia Đạo phái, chú trọng "chính đại quang minh" và nội công thâm hậu. 

Tuyệt kỹ trấn phái uy chấn giang hồ của họ là Thiên Cang Bắc Đẩu trận. Bảy người ngồi theo hình chòm sao Bắc Đẩu, một người bị tấn công thì các người khác cứu viện, tạo thành một khối liên kết hoàn hảo đủ sức chống lại cả những đại tông sư như Hoàng Dược Sư. Ngoài ra, họ còn có Đồng qui kiếm pháp, một lộ kiếm pháp liều mạng, chiêu nào cũng ác nhằm đồng qui vu tận với cường địch (được sáng tạo để phòng hờ Âu Dương Phong).

Giai đoạn 1: Uy chấn giang hồ trong Anh Hùng Xạ Điêu

Trong Anh Hùng Xạ Điêu, Toàn Chân Thất Tử đang ở độ tuổi tráng niên cường lực, là trụ cột của võ lâm Trung Nguyên.

* Danh tiếng giang hồ: 

Họ được tôn sùng tuyệt đối. Các nhân vật giang hồ nhận định: "Toàn Chân thất tử đồ đệ Vương Trùng Dương oai chấn thiên hạ, ai không khâm phục?". Ngay cả những đại đạo giết người không chớp mắt như Bành Liên Hổ hay Sa Thông Thiên khi nghe đến danh xưng của họ cũng phải giật mình úy kỵ và xưng hô một tiếng "đạo trưởng", "chân nhân".

* Những tình tiết nổi bật:

- Sự can thiệp mạnh mẽ vào thế cuộc: 

Khưu Xứ Cơ một mình cầm chiếc vạc đồng nặng nề ác đấu với Giang Nam Thất Quái tại chùa Pháp Hoa, tạo nên mối duyên kỳ ngộ và định ra một cuộc cá cược 18 năm dạy dỗ Quách Tĩnh và Dương Khang.

- Đại chiến trên đỉnh Ngưu Gia thôn: 

Trận chiến kinh điển nhất chứng minh sức mạnh của Toàn Chân Thất Tử là khi họ bày Thiên Cang Bắc Đẩu trận để kịch chiến với Đông Tà Hoàng Dược Sư suốt từ đêm đến sáng mà vẫn bất phân thắng bại.

- Bi kịch đầu tiên: 

Trận chiến trên đã bị phá vỡ khi Tây Độc Âu Dương Phong dùng tà tâm đánh lén, giết chết nhị sư huynh Đàm Xử Đoan, mở đầu cho sự khuyết thiếu vĩnh viễn của Thất Tử.

Giai đoạn 2: Khó khăn và chuyển giao trong Thần Điêu Hiệp Lữ

Chuyển sang Thần Điêu Hiệp Lữ, thời thế biến đổi. Vương Trùng Dương mất đã lâu, Mã Ngọc cũng qua đời, Toàn Chân Thất Tử giờ chỉ còn lại Toàn Chân Ngũ Tử. Bọn họ tuổi đều đã cao, tinh lực suy yếu.

* Cuộc khủng hoảng võ học và danh tiếng: 

Nếu ở phần trước họ oai phong bao nhiêu, thì ở phần này họ trở nên bảo thủ và chật vật bấy nhiêu. Sự trỗi dậy của các cao thủ Mông Cổ Tây Tạng như Kim Luân Pháp Vương, Hoắc Đô, Đạt Nhĩ Ba, và đặc biệt là võ công khắc chế của phái Cổ Mộ (Dương Quá, Tiểu Long Nữ, Lý Mạc Sầu) đã làm lung lay uy danh của phái Toàn Chân.Vì sợ hãi việc Hách Đại Thông lỡ tay giết Tôn bà bà sẽ khiến Tiểu Long Nữ và Dương Quá đến báo thù, Toàn Chân Ngũ Tử phải lùi vào động Ngọc Hư bế quan tịnh tu rèn luyện chiêu thức Thất tinh tụ hội để đối phó.

Họ chứng kiến thảm cảnh bị vây đánh và cảm thấy đau xót thầm hổ thẹn rằng đời sau không bằng đời trước, không kế thừa được sự nghiệp của tiên sư. Cuối cùng, họ bị kiếm chiêu song kiếm hợp bích của Dương Quá và Tiểu Long Nữ đánh bại (Tôn Bất Nhị, Hách Đại Thông, Lưu Xứ Huyền đều trúng kiếm).

* Sự kiên định về Khí tiết: 

Dẫu võ công đã chững lại, nhưng nhân cách của họ vẫn tỏa sáng rực rỡ. Khi đại quân Mông Cổ uy hiếp, nội bộ lục đục (Triệu Chí Kính làm Hán gian), tinh thần cốt lõi của họ vẫn được đệ tử Lý Chí Thường nhắc lại đầy hào sảng: "Tổ sư gia và các vị sư phụ... đều là các bậc đại trượng phu đội trời đạp đất, ái quốc ưu dân, người nào cũng từng vào sinh ra tử huyết chiến với quân Kim. [...] Dù phái Toàn Chân có gặp đại họa, chúng ta cũng không sợ. Đầu có thể rơi, chí không thể nhụt.". Dẫu đối diện với kiếm kề cổ, họ kiên quyết khước từ sắc phong của triều đình Mông Cổ.

Bình luận và đánh giá

* Về Võ học: 

Toàn Chân Thất Tử là nạn nhân của chính sự vĩ đại của sư phụ họ. Vương Trùng Dương là một thiên tài ngàn năm có một, võ công của ông tự nhiên nhi nhiên mà hiểu được. Thất tử tuy cần cù khổ luyện nhưng tư chất có hạn, họ mạnh ở sự "chính tông" và "tập thể" (nhờ Trận pháp) chứ không có ai đủ đột phá để đạt đến cảnh giới "Ngũ Tuyệt". Sự suy tàn võ học của họ ở Thần Điêu Hiệp Lữ là qui luật tất yếu của giang hồ: Võ công là vật sống, cứ khư khư giữ lề thói cũ ắt sẽ bị thế hệ sau vượt mặt.

* Về Nhân cách: 

Kim Dung đã xây dựng họ rất "con người". Họ không hoàn hảo: Khưu Xứ Cơ quá nóng nảy lỗ mãng dẫn đến hàm oan, Hách Đại Thông lỡ tay giết người, Vương Xứ Nhất đôi lúc quá bảo thủ. Tuy nhiên, họ vĩ đại ở chỗ chưa từng đi lệch khỏi Đại Đạo. Họ dùng võ công để bảo cảnh an dân, ghét cái ác như kẻ thù. Khưu Xứ Cơ từng nói một câu đúc kết trọn vẹn triết lý của phái Toàn Chân: "Chỉ cần ngươi dốc lòng làm thiện thì võ công càng cao cường càng tốt, cần gì phải quên đi?".

Kết luận: 

Toàn Chân Thất Tử không phải là những kẻ mạnh nhất vũ trụ Kim Dung, nhưng họ là những người "chính" nhất. Họ là bức tường thành đạo đức, là bộ khung giữ cho võ lâm Trung Nguyên không bị sụp đổ trước những làn sóng tà phái và ngoại bang. Qua hai bộ tiểu thuyết, hành trình của họ từ những trung niên hăng hái nhiệt huyết đến những lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ chống gậy bảo vệ đạo quán đã để lại cho người đọc một niềm cảm khái sâu sắc về sự hữu hạn của đời người và sự bất diệt của tinh thần hiệp nghĩa chốn giang hồ.
.....
Bài liên quan:

No comments: