Wednesday, October 14, 2015

Lý Mạc Sầu - Thiên niên chi hận



Lý Mạc Sầu - Thiên niên chi hận (minh hoạ)

Bạch Y Ngũ Bút

Trong cõi nhân sinh đầy rẫy những biến số của Kim Dung, tình yêu luôn hiện thân như một loại tôn giáo: có kẻ vì nó mà đắc đạo, có kẻ vì nó mà hóa ma. Nếu chúng ta ví tình yêu của Tiểu Long Nữ là một khúc "Thiên Niên Chi Luyến" – mối tình ngàn năm thanh khiết, vượt thoát khỏi dòng thời gian và định kiến; thì tình yêu của Lý Mạc Sầu lại chính là bản hòa tấu hắc ám mang tên "Thiên Niên Chi Hận". Ngàn vạn sợi dây tình hận ấy đã trói buộc nàng vào mê đạo, để rồi đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không thể cởi bỏ, làm liên lụy biết bao kiếp người vô tội.

Thiên Niên Chi Hận: Khi tình yêu hóa thành độc dược

Sự khác biệt giữa tình và hận đôi khi chỉ mong manh như một sợi tóc. Với Lý Mạc Sầu, tình yêu chưa bao giờ là sự bao dung, nó là một dạng sở hữu cực đoan.

Chỉ vì hận Lục Triển Nguyên bội ước, nàng đã trút cơn thịnh nộ lên tất cả những gì liên quan đến kẻ thù. Nàng giết sạch gia đình lão quyền sư mang họ Hà (họ của tình địch Hà Nguyên Quân), phá hủy hơn sáu mươi chiếc thuyền chỉ vì trên mạn thuyền có chữ "Nguyên". Đỉnh điểm là việc nàng đồ sát cả nhà Lục Lập Đỉnh – em trai người yêu cũ – coi mạng người như cỏ rác chỉ để giải tỏa nỗi uất nghẹn trong lòng.

Mê đạo không lối thoát: Lý Mạc Sầu bị giam cầm trong một nhà tù tâm linh do chính nàng dựng lên. Suốt mười mấy năm, nàng không sống cho hiện tại, mà sống để nuôi dưỡng một bóng ma quá khứ. Ngàn vạn sợi dây hận thù trói chặt lấy nàng, khiến nàng không thể nhìn thấy ánh sáng của sự tha thứ hay niềm vui của sự buông bỏ.

Sự liên lụy của những linh hồn vô tội

Bi kịch của "Thiên Niên Chi Hận" không chỉ nằm ở nỗi đau của người trong cuộc, mà còn ở sức công phá tàn bạo của nó đối với thế giới xung quanh.

Những người mang họ Hà, những chủ thuyền trên sông Nguyên, hay gia đình Lục Lập Đỉnh... họ vốn không có ân oán với nàng. Họ chết chỉ vì là "vật tế thần" cho một trái tim tan vỡ.

Lý Mạc Sầu không chỉ giết người, nàng còn gieo rắc nỗi sợ hãi và hận thù vào lòng những đứa trẻ như Trình Anh, Lục Vô Song. Nàng biến tuổi thơ của họ thành một địa ngục trần gian, bắt họ phải chứng kiến cảnh người thân bị sát hại. Đó là tội ác lớn nhất của sự hận thù: nó có tính lây lan và di căn sang các thế hệ sau.

Tại sao lại là "Ngàn năm"?

Tại sao gọi là "Thiên niên"? Bởi vì nỗi hận của Lý Mạc Sầu mang tính chất vĩnh cửu và không thể hóa giải.

Bản chất của tình yêu Cổ Mộ: Xuất thân từ một giáo phái đòi hỏi sự diệt dục, Lý Mạc Sầu khi bước ra đời đã dồn nén toàn bộ bản năng vào duy nhất một người đàn ông. Khi cột trụ ấy sụp đổ, đức tin của nàng sụp đổ theo. Nàng không biết cách tái cấu trúc cuộc đời, nên nàng chọn cách hủy diệt thế giới để chứng minh giá trị của nỗi đau bản thân.

Nếu Tiểu Long Nữ dùng 16 năm để chờ đợi trong sự thanh tịnh (Thiên Niên Chi Luyến), thì Lý Mạc Sầu dùng hơn 10 năm để tàn sát trong sự điên cuồng. Tiểu Long Nữ yêu Dương Quá bằng cách để chàng tự do, còn Lý Mạc Sầu hận Lục Triển Nguyên bằng cách truy cùng diệt tận.

Tiếng hát giữa biển lửa và sự buông bỏ muộn màng

Hình ảnh Lý Mạc Sầu nhảy vào biển lửa tại Tuyệt Tình Cốc, miệng vẫn hát khúc 

"Hỏi thế gian tình ái là chi..."là một trong những phân cảnh ám ảnh nhất lịch sử văn học.

Nguyên văn chữ Há
n: “Vấn thế gian, tình thị hà vật, trực giáo sinh tử tương hứa?”

Câu hát ấy là sự mỉa mai cay đắng cho cả cuộc đời nàng. Đến lúc chết, nàng vẫn không cởi bỏ được sợi dây tình hận. Nàng chết trong lửa, nhưng thực chất tâm hồn nàng đã bị thiêu rụi từ mười năm trước. Hẳn không ít người vừa căm ghét sự độc ác của nàng, nhưng cũng vừa thương xót cho một kiếp hồng nhan lầm lạc. Lý Mạc Sầu chính là một lời cảnh báo: Tình yêu khi thiếu đi sự bao dung sẽ trở thành một loại tà đạo.
....

Lý Mạc Sầu là một "Tiên tử" đọa lạc. Nàng mang nhan sắc của thần tiên nhưng lại mang trái tim của quỷ dữ. "Thiên Niên Chi Hận" của nàng chính là tấm gương phản chiếu cho những ai tôn thờ tình yêu một cách vị kỷ. Tình yêu chân chính phải làm con người ta vĩ đại hơn, chứ không phải biến họ thành con quái vật làm liên lụy đến thế gian.
.............

Lý Mạc Sầu thuộc môn phái Cổ Mộ



.....

Lâm Triều Anh đặt nền móng cho "Thiên Niên Chi Luyến" & "Thiên Niên Chi Hận"

Lâm Triều Anh, sư tổ của Lý Mạc Sầu là một nhân vật kỳ lạ. Bà chưa bao giờ thực sự xuất hiện bằng xương bằng thịt, chỉ hiện hữu qua những dòng hồi ức, những bức họa và di thư trong tòa Cổ Mộ. Thế nhưng, bà chính là "nguyên tội", là người đã đặt những viên gạch đầu tiên xây dựng nên cả thiên đường của Tiểu Long Nữ lẫn địa ngục của Lý Mạc Sầu.

Sự khởi đầu của "Thiên Niên Chi Luyến": Tình yêu vượt trên danh phận

Lâm Triều Anh và Vương Trùng Dương là một cặp đôi "trai anh hùng, gái thuyền quyên" kinh điển nhưng cũng bi thảm nhất.

Sự tương kính và đồng điệu: Cả hai đều là những cao thủ tuyệt đỉnh, cùng mang chí hướng cứu quốc. Tình yêu của họ ban đầu là sự ngưỡng mộ về tài năng và chí hướng.

Cái tôi quá lớn: Bi kịch nằm ở chỗ cả hai đều quá kiêu hãnh. Lâm Triều Anh dùng võ công để "thử" lòng Vương Trùng Dương, còn Vương Trùng Dương vì đại nghiệp cứu nước và sự bảo thủ của một giáo chủ đã không dám thừa nhận tình cảm.

Di sản của sự chung thủy: Dù không thể đến được với nhau, Lâm Triều Anh đã chọn cách ở cạnh người yêu theo một lối riêng: Bà thắng tòa Cổ Mộ từ tay Vương Trùng Dương và sống ngay cạnh phái Toàn Chân. Sự chung thủy đến cực đoan này chính là gốc rễ của "Thiên Niên Chi Luyến". Sau này, Tiểu Long Nữ đã kế thừa trọn vẹn sự thuần khiết và lòng kiên định đó để tạo nên mối tình bất diệt với Dương Quá.

Mầm mống của "Thiên Niên Chi Hận": Sự đè nén và oán hận âm thầm

Ít ai nhận ra rằng, phái Cổ Mộ được lập nên không phải từ sự thanh thản, mà từ nỗi u uất và sự trả thù đầy nữ tính.

Võ công dựa trên sự oán hận: Lâm Triều Anh sáng tạo ra Ngọc Nữ Tâm Kinh với mục đích duy nhất là khắc chế võ công phái Toàn Chân của Vương Trùng Dương. Mỗi chiêu thức đều mang hàm ý: "Anh đánh thế này, tôi sẽ trị thế kia". Đây là một loại võ học khởi nguồn từ sự bất mãn.

Giáo điều diệt dục khắt khe: Vì hận người đàn ông mình yêu không dám bước tới, bà đã đặt ra quy định: Đệ tử phái Cổ Mộ phải thề không bao giờ rời khỏi nhà mồ, phải diệt trừ cảm xúc. Bà muốn bảo vệ đệ tử khỏi nỗi đau giống mình, nhưng vô tình đã tạo ra một "nhà tù tâm linh".

Sự truyền thừa hận thù: Lý Mạc Sầu chính là nạn nhân trực tiếp của sự đè nén này. Khi một tâm hồn trẻ tuổi đầy khao khát như Lý Mạc Sầu bị buộc phải học cách oán hận đàn ông ngay từ trong trứng nước, khi gặp phải nghịch cảnh tình trường, nàng lập tức biến sự oán hận "mang tính kỹ thuật" của tổ sư thành hành động sát nhân thực tế. Đó chính là khởi nguồn của "Thiên Niên Chi Hận".

Hai ngả rẽ từ một người đàn bà vĩ đại

Lâm Triều Anh giống như một lăng kính tách ánh sáng trắng thành hai dải màu đối lập:

Hướng tới Tiểu Long Nữ (Mặt sáng): Đó là sự tinh tế, thanh cao, việc thêu thùa y phục cưới và nằm chờ đợi người thương. Tiểu Long Nữ đã gạn đục khơi trong, chỉ lấy phần Tình trong di sản của tổ sư để yêu Dương Quá.

Hướng tới Lý Mạc Sầu (Mặt tối): Đó là sự cực đoan, sự khắc nghiệt và nỗi lòng u uất khép kín. Lý Mạc Sầu đã hấp thụ phần Hận trong giáo pháp, biến sự tự trọng của tổ sư thành sự tự đại độc hại của bản thân.

Bi kịch của sự "Cố chấp"

Lâm Triều Anh là một người phụ nữ tuyệt vời nhưng lại phạm phải chữ "Chấp". Bà chấp nhất vào thắng thua với Vương Trùng Dương nên mới có Cổ Mộ. Bà chấp nhất vào nỗi đau bị khước từ nên mới có giáo điều diệt dục.

Kim Dung đã rất sâu sắc khi để cho Dương Quá và Tiểu Long Nữ tìm thấy bí mật trong hầm đá: nơi vách đá khắc võ công khắc chế, nhưng bên cạnh lại là bộ áo cưới đỏ thắm mà Lâm Triều Anh tự tay khâu cho mình. Hình ảnh đó cho thấy: Trong lòng người đàn bà hận nhất thế gian, thực chất lại là người khao khát được yêu nhất thế gian.

Kết luận

Nếu Lâm Triều Anh không quá kiêu hãnh, có lẽ đã không có một Lý Mạc Sầu tàn độc, nhưng cũng sẽ không có một Tiểu Long Nữ thoát tục. Bà là người phụ nữ đã dùng cả cuộc đời để minh chứng rằng: Tình yêu và thù hận thực chất là hai mặt của một đồng xu. Khi tình yêu không được dẫn dắt bởi sự buông bỏ, nó sẽ trở thành sợi dây xích trói buộc muôn đời.

Tiểu Long Nữ đã bẻ gãy sợi xích đó bằng sự bao dung, còn Lý Mạc Sầu đã dùng chính sợi xích đó để siết chết chính mình và thiên hạ.
------------

Bài liên quan:

No comments: