"Cô cô giấu mặt" Nhậm Doanh Doanh rất giỏi chơi đàn, thổi tiêu, đã tấu khúc Tiếu ngạo giang hồ, sợi tơ kết nối tình yêu với chàng lãng tử Lệnh Hồ Xung (minh hoạ)
Dưới đây là tên những nhân vật trong tác phẩm, mà quý hữu có thể rà soát soát lại, nếu lỡ quên.
5. Phái Hành Sơn (Nam Nhạc)
- Bất Giới hòa thượng & Điền Bá Quang: Bất Giới là một vị sư phá giới, cha của Nghi Lâm. Ông thu phục tên dâm tặc Điền Bá Quang (Vạn lý độc hành), ép cạo đầu đi tu lấy pháp danh Bất Khả Bất Giới.
Hoa Văn
Trong Tiếu ngạo giang hồ, Kim Dung đã xây dựng một hệ thống nhân vật rất phong phú, đa dạng Chính - Tà. Thế giới võ lâm ấy không chỉ là nơi tranh đoạt bí kíp, mà còn là sân khấu lột trần những góc khuất thẳm sâu nhất của lòng người, thể hiện có những kẻ mang danh Chính mà phẩm cách hèn hạ, lại có những người thuộc nhóm Tà mà hành xử cao thượng, trung nghĩa.
Dưới đây là tên những nhân vật trong tác phẩm, mà quý hữu có thể rà soát soát lại, nếu lỡ quên.
I. CÁC NHÂN VẬT CHÍNH
* Lệnh Hồ Xung:
Đại đệ tử phái Hoa Sơn, bản tính lãng tử, thích uống rượu, khoáng đạt và trọng tình nghĩa. Chàng được Phong Thanh Dương truyền thụ Độc Cô Cửu Kiếm. Dù bị sư phụ ruồng rẫy, mang tiếng là "khí đồ", chàng vẫn một lòng tôn sư trọng đạo. Lệnh Hồ Xung từng làm chưởng môn phái Hằng Sơn, sau cùng lùi bước giang hồ, cầm tiêu hợp tấu cùng Nhậm Doanh Doanh.
* Nhậm Doanh Doanh:
Thánh cô của Triêu Dương thần giáo (Ma giáo), con gái Nhậm Ngã Hành. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, mưu trí, tàn nhẫn với kẻ thù nhưng lại vô cùng e lệ và chung tình với Lệnh Hồ Xung. Nàng từng lên ngôi giáo chủ nhưng sau đó nhường ngôi cho Hướng Vấn Thiên để kết duyên cùng Lệnh Hồ Xung.
* Nhạc Linh San:
Con gái Nhạc Bất Quần, thanh mai trúc mã của Lệnh Hồ Xung nhưng sau đem lòng yêu và lấy Lâm Bình Chi. Nàng là cô gái si tình đến mù quáng, dù bị chồng tàn nhẫn sát hại để lập công với Tả Lãnh Thiền, nàng đến chết vẫn không oán hận (như đã phân tích ở đoạn hội thoại trước).
* Lâm Bình Chi:
Thiếu tiêu đầu của Phước Oai tiêu cục. Gia đình bị phái Thanh Thành tàn sát để cướp Tịch tà kiếm phổ. Chàng gia nhập Hoa Sơn, lấy Nhạc Linh San nhưng sau nhận ra dã tâm của Nhạc Bất Quần. Mờ mắt vì thù hận, gã tự thiến để luyện kiếm, giết vợ, đâm mù mắt Mộc Cao Phong và Dư Thương Hải. Cuối cùng bị đui mù và bị giam vĩnh viễn dưới hắc lao Tây Hồ.
II. CÁC MÔN PHÁI VÀ TỔ CHỨC
1. Phái Hoa Sơn (Tây Nhạc)
- Nhạc Bất Quần (Quân tử kiếm): Chưởng môn phái Hoa Sơn, đại diện phe Khí tông. Mang vỏ bọc đạo mạo, nhân nghĩa nhưng thực chất là kẻ "ngụy quân tử" thâm hiểm. Lão âm mưu cướp Tịch tà kiếm phổ, tự thiến để luyện kiếm, ám sát hai vị sư thái phái Hằng Sơn và đâm mù mắt Tả Lãnh Thiền để đoạt chức chưởng môn Ngũ Nhạc phái. Cuối cùng chết trong hậu động núi Hoa Sơn.
- Ninh Trung Tắc (Nhạc phu nhân): Vợ Nhạc Bất Quần, nữ hiệp hào sảng, sáng tạo ra "Vô song vô đối Ninh thị nhất kiếm". Quá thất vọng vì sự tàn ác và vô sỉ của chồng, bà đã tự sát.
- Phong Thanh Dương: Bậc tiền bối tối cao của phe Kiếm tông, ẩn cư tại ngọn Sám Hối. Lão có kiếm thuật thông thần, là người đã chỉ điểm và truyền thụ Độc Cô Cửu Kiếm cho Lệnh Hồ Xung.
- Lao Đức Nặc: Nhị đồ đệ của Nhạc Bất Quần, nhưng thực chất là gián điệp do Tả Lãnh Thiền gài vào. Lão giết Lục Đại Hữu để trộm bí kíp, cuối cùng mất hết võ công, bị Doanh Doanh phạt trói chung với hai con khỉ lớn.
- Lục Đại Hữu (Lục Hầu Nhi): Lục đệ tử, thân thiết với Lệnh Hồ Xung, bị Lao Đức Nặc ám hại.
* Phe Kiếm tông:
Gồm Phong Bất Bình, Thành Bất Ưu (bị Đào Cốc lục tiên xé xác), Bảo Bất Khí. Bọn họ dựa hơi phái Tung Sơn để lên Hoa Sơn đòi đoạt chức chưởng môn.
2. Triêu Dương Thần Giáo (Nhật Nguyền thần giáo, Ma Giáo)
- Đông Phương Bất Bại: Cướp ngôi Nhậm Ngã Hành, võ công đệ nhất thiên hạ nhờ luyện Quỳ Hoa bảo điển. Vì tự hoạn nên thay đổi tính tình, thích thêu thùa, sủng ái nam sủng Dương Liên Đình, bỏ bê giáo vụ. Bị Lệnh Hồ Xung và Nhậm Ngã Hành hợp lực giết chết.
- Nhậm Ngã Hành: Cựu giáo chủ, sở hữu Hấp tinh đại pháp. Lão là kẻ kiêu hùng, ngạo mạn, cuồng vọng "nhất thống giang hồ". Dù mưu trí trác tuyệt, lão đột ngột qua đời do chân khí phản phệ trước thềm cuộc chiến tiêu diệt Thiếu Lâm, Võ Đương.
- Hướng Vấn Thiên (Thiên vương lão tử): Quang minh tả sứ, huynh đệ kết nghĩa với Lệnh Hồ Xung, một lòng trung thành với Nhậm Ngã Hành. Về sau y tiếp nhận chức Giáo chủ từ Doanh Doanh, giữ cho giang hồ thái bình.
- Khúc Dương: Trưởng lão Ma giáo, tri âm của Lưu Chính Phong, cùng hợp tấu Tiếu ngạo giang hồ trước khi qua đời.
* Giang Nam Tứ Hữu:
Bốn người cai ngục đáy Tây Hồ (Hoàng Chung Công, Hắc Bạch Tử, Ngốc Bút Ông, Đan Thanh tiên sinh). Say mê Cầm - Kỳ - Thi - Họa nhưng rốt cuộc bị mắc bẫy nghệ thuật của Hướng Vấn Thiên.
* Các Trưởng lão và thuộc hạ khác:
Dương Liên Đình (nam sủng của Đông Phương Bất Bại), Thượng Quan Vân (Điêu hiệp), Giả Bố (Huỳnh diện tôn giả), Đổng Bách Hùng, Bảo Đại Sở.
3. Phái Tung Sơn (Trung Nhạc)
- Tả Lãnh Thiền: Chưởng môn Tung Sơn, minh chủ Ngũ Nhạc kiếm phái. Nuôi dã tâm hợp nhất năm phái để thâu tóm giang hồ. Là kẻ tàn độc, "ném đá giấu tay". Hắn bị Nhạc Bất Quần đâm mù mắt, sau đó bị Lệnh Hồ Xung cùng quần hùng tiêu diệt trong hang tối Hoa Sơn.
- Thập tam thái bảo Tung Sơn: Gồm Phí Bân (Đại tung dương thủ, bị Mạc Đại giết), Đinh Trọng, Lục Bách, Thang Anh Ngạc, Chung Trấn, Đặng Bát Công, Cao Khắc Tân.
4. Phái Hằng Sơn (Bắc Nhạc)
- Định Nhàn sư thái: Chưởng môn, người có đại trí đại bi, thấu hiểu nhân tâm. Bị Nhạc Bất Quần dùng kim thêu đâm chết, trước khi mất truyền ngôi cho Lệnh Hồ Xung.
- Định Dật sư thái: Sư muội của Định Nhàn, tính tình nóng nảy nhưng cương trực. Tử nạn cùng Định Nhàn.
- Định Tĩnh sư thái: Bị bọn Tung Sơn giả danh Ma giáo phục kích bức tử tại Phúc Kiến.
* Quần đệ tử:
- Nghi Lâm (tiểu ni cô hiền lành), yêu đơn phương Lệnh Hồ Xung.
- Nghi Thanh (người kế nhiệm chưởng môn sau Lệnh Hồ Xung),
- Nghi Hòa (nóng nảy), Trịnh Ngạc, Tần Quyên.
5. Phái Hành Sơn (Nam Nhạc)
- Mạc Đại tiên sinh (Tiêu tương dạ vũ): Chưởng môn Hành Sơn, gầy gò như ăn mày, luôn mang hồ cầm giấu kiếm sắc bén. Ngoại mặt hờ hững nhưng nội tâm trượng nghĩa. Đã bỏ mạng trong thạch động trên đỉnh Hoa Sơn.
- Lưu Chính Phong: Sư đệ của Mạc Đại. Vì tình tri kỷ âm nhạc với Khúc Dương, ông định "rửa tay gác kiếm" nhưng bị phái Tung Sơn ép đến bước đường cùng, chết ruột gan đứt đoạn.
6. Phái Thái Sơn (Đông Nhạc)
- Thiên Môn đạo nhân: Chưởng môn, tính tình nóng nảy, ngay thẳng. Bị bọn sư thúc tạo phản và phái Tung Sơn ép uổng, phẫn uất mà đồng quy ư tận với kẻ thù.
* Nhóm trưởng lão tạo phản:
Ngọc Cơ Tử, Ngọc Âm Tử, Ngọc Khánh Tử.
7. Phái Thanh Thành
- Dư Thương Hải: Chưởng môn, hình vóc lùn tịt nhưng cực kỳ thâm độc. Tàn sát nhà họ Lâm để đoạt kiếm phổ. Bị Lâm Bình Chi trả thù, cắn đứt má đối phương rồi chết thảm.
* Thanh Thành tứ tú (tứ thú):
Hầu Nhân Anh, Hồng Nhân Hùng, Vu Nhân Hào, La Nhân Kiệt (bị Lệnh Hồ Xung giết).
8. Phái Thiếu Lâm
- Phương Chứng đại sư: Là phương trượng chùa Thiếu Lâm, đứng đầu tự viện và được tôn xưng là Thái sơn Bắc đẩu trong võ lâm. Ông có võ công uyên thâm, tinh thông thần công nội gia vô thượng Dịch Cân Kinh cùng tuyệt kỹ Kim cương thiền sư tử hống có uy lực chấn động màng nhĩ đối phương. Phương Chứng mang tấm lòng đại từ đại bi, nhìn xa trông rộng, luôn tìm cách hóa giải ân oán giang hồ và từng có thiện ý muốn thu nhận Lệnh Hồ Xung làm đệ tử để truyền Dịch Cân Kinh cứu mạng chàng.
- Phương Sinh đại sư: Là sư đệ của Phương Chứng đại sư. Ông là một vị cao tăng hiền từ nhưng khi lâm trận cũng vô cùng dũng mãnh, nội lực thâm hậu. Phương Sinh từng giao đấu với Nhậm Doanh Doanh, nhưng khi thấy Lệnh Hồ Xung sử dụng Độc cô cửu kiếm, ông đã dừng tay, tặng linh dược trị thương và nỗ lực khuyên giải chàng lên chùa Thiếu Lâm chữa trị.
* Các đệ tử đời thứ hai (Bao gồm xuất gia và tục gia):
* Các đệ tử đời thứ hai (Bao gồm xuất gia và tục gia):
- Tân Quốc Lương: Là tục gia đệ tử phái Thiếu Lâm. Hắn là một tay hảo thủ về ngoại công của bản phái, có thân hình không quá cao lớn nhưng bụng phình to như cái trống, phát ra thanh âm oang oang rất lớn.
- Dịch Quốc Tử: Cũng là một tục gia đệ tử Thiếu Lâm, sư đệ của Tân Quốc Lương. Hắn bị nhận xét là một tên vô lại, hành xử kiêu ngạo và tàn độc. Dịch Quốc Tử từng phóng chưởng đánh lén và dùng kiếm tấn công Lệnh Hồ Xung (khi đó đang mất hết nội lực), nhưng bị Lệnh Hồ Xung dùng kiếm pháp tinh diệu đâm thủng bàn tay và đả thương cổ tay phải.
- Giác Nguyệt thiền sư: Là một vị đệ tử xuất gia (tiểu tăng) đi cùng nhóm Tân Quốc Lương.
- Hoàng Quốc Bách: Là một tục gia đệ tử khác trong nhóm bốn người này.
* Các nhân vật tiền bối Thiếu Lâm ở Nam Tông (Bồ Điền, Phúc Kiến):
* Các nhân vật tiền bối Thiếu Lâm ở Nam Tông (Bồ Điền, Phúc Kiến):
- Hồng Diệp thiền sư: Là phương trượng chùa Thiếu Lâm ở Bồ Điền trong quá khứ. Lão nhân gia là người nắm giữ pho bí lục Quỳ Hoa bảo điển nhưng vì biết môn võ học này vô cùng hung hiểm, sâu xa nên đã cất giấu không tu luyện.
- Độ Nguyên thiền sư (sau là Lâm Viễn Đồ): Vốn là đệ tử đắc ý nhất của Hồng Diệp thiền sư. Khi được phái lên núi Hoa Sơn để khuyên giải Mẫn Túc và Chu Tử Phong, Độ Nguyên thiền sư đã dùng trí nhớ siêu phàm ngấm ngầm học lỏm và ghi chép lại các khẩu quyết của Quỳ Hoa bảo điển vào chiếc áo cà sa. Sau đó, thiền sư không trở về chùa Thiếu Lâm Bồ Điền mà hoàn tục, lấy lại họ cũ, dùng pháp danh đảo ngược lại thành Lâm Viễn Đồ. Ông đã dựa vào võ công học lỏm này sáng tạo ra 72 đường Tịch tà kiếm pháp, mở Phước Oai tiêu cục và trở thành một nhân vật vô địch thiên hạ.
* Các vị Sư tổ sáng lập (Nhân vật truyền thuyết/lịch sử được nhắc đến):
* Các vị Sư tổ sáng lập (Nhân vật truyền thuyết/lịch sử được nhắc đến):
- Đạt Ma lão tổ: Thủy tổ võ học Trung Nguyên và của chùa Thiếu Lâm, người đã diện bích chín năm và để lại pho bí kíp Dịch Cân Kinh viết bằng chữ Phạn.
- Tuệ Khả (Thần Quang đại sư): Thiền tông Nhị tổ của Thiếu Lâm. Tác phẩm nhắc đến ngài qua điển tích đứng hầu trong tuyết và tự chặt đứt cánh tay trái để cầu đạo với Đạt Ma lão tổ, sau ngài cũng là người nhặt được và cùng nghiên cứu Dịch Cân Kinh.
9. Phái Võ Đang
- Xung Hư đạo trưởng (Võ Đương): Chưởng môn, kiếm pháp Thái Cực uyên thâm, cùng Phương Chứng liên minh để duy trì nền hòa bình võ lâm trước sóng gió của Tả Lãnh Thiền và Nhậm Ngã Hành.
9. Phái Võ Đang
- Xung Hư đạo trưởng (Võ Đương): Chưởng môn, kiếm pháp Thái Cực uyên thâm, cùng Phương Chứng liên minh để duy trì nền hòa bình võ lâm trước sóng gió của Tả Lãnh Thiền và Nhậm Ngã Hành.
10. Các nhân vật bàng môn tả đạo / Kỳ nhân giang hồ
- Đào Cốc lục tiên: 6 anh em họ Đào (Căn, Cán, Chi, Diệp, Hoa, Thực). Ngây ngô, dở điên dở khùng, hay cãi vã, có sở thích xé xác người.
- Bất Giới hòa thượng & Điền Bá Quang: Bất Giới là một vị sư phá giới, cha của Nghi Lâm. Ông thu phục tên dâm tặc Điền Bá Quang (Vạn lý độc hành), ép cạo đầu đi tu lấy pháp danh Bất Khả Bất Giới.
- Mộc Cao Phong (Tái Bắc minh đà): Ác nhân gù lưng, nham hiểm, muốn đoạt kiếm phổ, chết dưới tay Lâm Bình Chi.
- Quần hào dưới trướng Thánh cô: Lão Đầu Tử, Tổ Thiên Thu (Hoàng Hà Lão Tổ), Kế Vô Thi (Dạ miêu tử), Lam Phượng Hoàng (Giáo chủ Ngũ Độc giáo).
III. BÌNH LUẬN VÀ ĐÁNH GIÁ
Thông qua hệ thống nhân vật đồ sộ này, tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ mang đến những triết lý nhân sinh vô cùng sâu sắc:
1. Sự xóa nhòa ranh giới Chính - Tà:
Thông qua hệ thống nhân vật đồ sộ này, tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ mang đến những triết lý nhân sinh vô cùng sâu sắc:
1. Sự xóa nhòa ranh giới Chính - Tà:
Kim Dung đã tài tình dùng các nhân vật để bóc trần sự giả dối của định kiến "Chính - Tà". Những kẻ tự xưng là "danh môn chính phái" (Nhạc Bất Quần, Tả Lãnh Thiền, Dư Thương Hải) thực chất lại tàn độc, hèn hạ và đầy cuồng vọng bá quyền. Ngược lại, những người bị liệt vào "bàng môn tả đạo" hay "Ma giáo" (Khúc Dương, Doanh Doanh, Hướng Vấn Thiên, Lam Phượng Hoàng, quần hào Ngũ Bá Cương) lại hành xử cực kỳ quang minh, trọng tình trọng nghĩa, thà chết không phản bội bạn bè.
2. Bi kịch của lòng tham và cuồng vọng quyền lực:
2. Bi kịch của lòng tham và cuồng vọng quyền lực:
Tuyệt kỹ võ công (Tịch tà kiếm phổ, Quỳ Hoa bảo điển) và ghế minh chủ võ lâm chính là hai chiếc bẫy chuột khổng lồ. Đông Phương Bất Bại, Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi vì thèm khát sức mạnh mà chấp nhận đánh đổi cả nhân tính và thể xác (tự thiến), để rồi trở thành những kẻ ái nam ái nữ quái gở, tàn nhẫn giết hại người thân. Tả Lãnh Thiền và Nhậm Ngã Hành mang mộng "Nhất thống giang hồ", dùng mọi âm mưu hiểm độc, cuối cùng kẻ bị đui mù chết thảm, kẻ bạo bệnh bỏ mạng trước thềm chiến thắng.
3. Khúc ca tôn vinh sự tự do (Tiếu Ngạo):
3. Khúc ca tôn vinh sự tự do (Tiếu Ngạo):
Đối lập với vòng xoáy danh lợi đó, hình tượng Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh nổi lên như biểu tượng của khát vọng tự do thực sự. Dù có cơ hội nắm giữ quyền lực tột đỉnh (chưởng môn Ngũ Nhạc, Phó giáo chủ Thần giáo), họ vẫn chọn buông bỏ để giữ trọn lương tri và bản ngã. Khúc nhạc Tiếu ngạo giang hồ do Lưu Chính Phong và Khúc Dương để lại, cuối cùng được Lệnh Hồ Xung và Doanh Doanh cầm tiêu hợp tấu, chính là bản vĩ thanh đẹp nhất, khẳng định rằng: Chỉ khi buông bỏ được tham sân si, con người mới có thể tìm thấy chân lý bình yên, hiên ngang "tiếu ngạo" giữa giang hồ.
......
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment