Thuỷ Tiên
Giả sử võ lâm giang hồ trong Ỷ thiên đồ long ký mở một đại hội "Tứ Đại Mỹ Nhân Ỷ Thiên" để chấm điểm bốn bóng hồng quan trọng nhất trong cuộc đời của Giáo chủ Minh Giáo Trương Vô Kỵ là Chu Chỉ Nhược, Triệu Mẫn, Ân Ly và Tiểu Chiêu. Với 4 hạng mục thi đấu cực kỳ "bá đạo" gồm: Kiếm pháp, Làm thơ, Uống rượu và Nói xấu nhau, cục diện chắc chắn sẽ vô cùng hỗn loạn và không kém phần thú vị. Ai sẽ là người chiến thắng?
Thử luận bàn, bình luận diễn biến và dự đoán kết quả của cuộc thi "ngàn năm có một" này:
Vòng 1: Kiếm Pháp - "Bạch Liên Hoa" hóa "Dạ Xoa"
Nếu thi kiếm pháp, kết quả gần như đã ngã ngũ ngay từ lúc rút kiếm.
Nếu thi kiếm pháp, kết quả gần như đã ngã ngũ ngay từ lúc rút kiếm.
* Tiểu Chiêu:
Xin tự động rút lui vì vũ khí quen thuộc của nàng là... xích sắt và tài dịch thuật tiếng Ba Tư. Tiểu Chiêu xưa nay toàn dùng thân pháp lách qua lách lại bảo vệ Vô Kỵ, kiếm pháp gần như bằng không.
* Ân Ly (Châu Nhi):
Nàng chuyên hệ "cào cấu" tà môn với tuyệt kỹ Thiên Châu Vạn Độc Thủ. Dùng tay độc đâm người thì rành, chứ cầm kiếm thì Ân Ly đành chịu thua.
* Triệu Mẫn:
Nàng có Ỷ Thiên kiếm trong tay, lại học lỏm được hàng đống tuyệt chiêu của lục đại phái tại chùa Vạn An. Tuy nhiên, trí tuệ tuy cao nhưng nội lực Mẫn Mẫn lại có hạn, chiêu số thì tạp nham. Trương Vô Kỵ từng nhận xét Triệu Mẫn vì nội lực không đủ nên đành lấy chiêu số tinh vi để bù đắp.
* Chu Chỉ Nhược:
Đích thực là "Trùm cuối" của vòng này. Từ một cô gái liễu yếu đào tơ, sau khi lén luyện Cửu Âm Chân Kinh trong Ỷ Thiên kiếm, kiếm pháp của nàng trở nên phiêu hốt, tàn độc, huyễn ảo vô cùng, khiến cả những cao thủ như Du Liên Châu, Ân Lê Đình cũng phải điêu đứng.
=> Kết quả Vòng 1:
Chu Chỉ Nhược ẵm trọn huy chương vàng nhờ combo Cửu Âm Chân Kinh + Kiếm pháp Nga Mi. Triệu Mẫn ngậm ngùi về nhì.
Vòng 2: Làm thơ - "Nữ Vương Mông Cổ" gánh trọn hào quang
* Ân Ly:
Suốt ngày chỉ lẩm bẩm chửi "tên xú bát quái lang tâm đoản mệnh", bảo nàng làm thơ thà bảo nàng bắt nhện độc còn hơn.
* Tiểu Chiêu:
Rất có năng khiếu âm nhạc, biết hát những bài triết lý sâu xa như "Đến như nước chảy xuôi khe / Đi như gió cuốn biết về nơi nao", nhưng thiên về hát dân ca Ba Tư hơn là sáng tác thơ Hán tự.
* Chu Chỉ Nhược:
Con nhà thuyền chài, được bồi dưỡng trong môi trường sư sãi phái Nga Mi. Nàng tụng kinh thì giỏi chứ làm thơ lãng mạn tung hoành thì không đúng phong cách.
* Triệu Mẫn: "Áp đảo" hoàn toàn! Nàng từng giả trai, lưu lại bức bút thiếp "Thuyết Kiếm" tại Lục Liễu Sơn Trang với khẩu khí ngút trời: "Kiếm phá phục yêu ma / Kiếm cắt đầu gian nịnh". Nét bút "tung hoành nhưng vẫn có nét ủy mị" khiến Trương Vô Kỵ phải thốt lên ca ngợi: "Triệu cô nương văn võ toàn tài, thật là bội phục".
=> Kết quả Vòng 2:
Triệu Mẫn chiến thắng tuyệt đối với phong thái "tổng tài văn hay chữ tốt".
Vòng 3: Uống rượu - Đỉnh cao "Tửu lượng Thát Đát"
* Tiểu Chiêu & Chu Chỉ Nhược:
Hai nàng thuộc tuýp gái ngoan, tửu lượng chắc chỉ dừng ở mức nhấp môi trà Long Tỉnh.
* Ân Ly:
Bôn ba giang hồ cùng Kim Hoa bà bà, có thể uống được chút đỉnh nhưng không phải bợm nhậu.
* Triệu Mẫn:
Lại một lần nữa "out trình". Nàng mang dòng máu Mông Cổ trên thảo nguyên, tửu lượng cực kỳ đáng nể. Tại Lục Liễu Sơn Trang, nàng tự rót tự uống cạn chén Nữ Trinh Thiệu Hưng trần tửu cất 118 năm trước mặt quần hùng Minh Giáo mà không chớp mắt. Ở quán rượu nhỏ tại Đại Đô, nàng cũng điềm nhiên uống cạn 3 chén rượu để chứng minh không có độc. Uống rượu vào, má nàng chỉ hây hây đỏ càng thêm kiều diễm.
=> Kết quả Vòng 3:
Triệu Mẫn bất bại trên bàn nhậu.
Vòng 4: Nói xấu nhau (Combat mồm) - "Sự lươn lẹo đụng độ sự cục súc"
Đây chắc chắn là vòng thi hấp dẫn nhất vì hội tụ tinh hoa tâm lý học của phụ nữ.
Đây chắc chắn là vòng thi hấp dẫn nhất vì hội tụ tinh hoa tâm lý học của phụ nữ.
* Tiểu Chiêu:
Bị loại từ vòng gửi xe vì tính tình quá hiền lành, nhu thuận, lúc nào cũng "Công tử, công tử".
* Chu Chỉ Nhược:
Bậc thầy "Nói mỉa mai passive-aggressive". Khi Triệu Mẫn hỏi kháy xem phái Nga Mi có ai biết Cửu Âm Chân Kinh không, Chỉ Nhược lập tức mang cái chết của ân sư ra xát muối vào mặt tình địch: "Nếu phái Nga Mi có được thần công đó, tiên sư đã không táng mạng tại chùa Vạn An". Thâm nho, cay độc nhưng vẫn giữ vững hình tượng "bạch liên hoa".
* Ân Ly:
Bậc thầy "Chửi thẳng mặt - Cục súc môn". Khi sống lại, nàng bắt chước y chang giọng ỉ ôi của Trương Vô Kỵ và sự nũng nịu của Chu Chỉ Nhược để trêu tức cả hai: "Nếu như em có làm điều gì sai lầm, đắc tội với anh, anh có đánh em, mắng em, giết em không?". Nàng chửi thẳng Vô Kỵ là "xú bát quái", mắng Chu Chỉ Nhược là "xấu xa lắm". Tính sát thương vật lý cực cao!
* Triệu Mẫn:
Bậc thầy "Sát thương tâm lý". Nàng vỗ thẳng mặt chưởng môn Nga Mi: "Muốn rạch mặt ngươi nát như tổ ong... Chỉ cần mấy miếng mèo quào của ta thôi, để xem có biến ngươi thành xấu như ma được không?". Triệu Mẫn nói xấu công khai, kiêu ngạo, bức ép kẻ khác đến phát khóc.
=> Kết quả Vòng 4:
Xét về độ thâm sâu và cay cú, Chu Chỉ Nhược và Triệu Mẫn ngang tài ngang sức. Nhưng Ân Ly mới là người mang lại tiếng cười sảng khoái nhất vì sự châm biếm thô nhưng thật. Vòng này Hòa cho cả 3 chị em!
Tổng kết và Đánh giá
Nếu đại hội này thực sự diễn ra, kết quả chung cuộc: Triệu Mẫn chiến thắng với điểm số áp đảo!
Điều này cũng giải thích một cách vô cùng hợp lý và dí dỏm tại sao cuối cùng Trương Vô Kỵ lại chọn Triệu Mẫn bỏ đi vẽ lông mày đến cuối đời.
Nếu đại hội này thực sự diễn ra, kết quả chung cuộc: Triệu Mẫn chiến thắng với điểm số áp đảo!
Điều này cũng giải thích một cách vô cùng hợp lý và dí dỏm tại sao cuối cùng Trương Vô Kỵ lại chọn Triệu Mẫn bỏ đi vẽ lông mày đến cuối đời.
Chu Chỉ Nhược đánh nhau rất giỏi, rất ác, nhưng ở bên nàng thì quá áp lực, nhỡ làm phật ý là nàng "Cửu Âm Bạch Cốt Trảo" cho lủng sọ.
Ân Ly thì quá cục súc, động tí là đòi cào cắn, đánh đập vỡ đầu.
Tiểu Chiêu thì quá ngoan ngoãn, vâng lời, dễ đem lại cảm giác bình yên nhưng lại thiếu sự kích thích, thú vị.
Chỉ có Triệu Mẫn - một cô gái vừa biết làm thơ lãng mạn, vừa biết uống rượu giải sầu, vừa biết cãi nhau (combat mồm) nhưng lại cãi rất thông minh, rất đáng yêu. Nàng khi giận khi thẹn, lúc vui lúc buồn, mưu kế đa đoan nhưng lại ném bỏ cả vinh hoa phú quí vì tình yêu. Một người con gái thú vị, toàn năng và "mặn mòi" như Triệu Mẫn, Trương Vô Kỵ dẫu có mười cái mạng cũng không thể nào thoát khỏi lưới tình!
Chỉ có Triệu Mẫn - một cô gái vừa biết làm thơ lãng mạn, vừa biết uống rượu giải sầu, vừa biết cãi nhau (combat mồm) nhưng lại cãi rất thông minh, rất đáng yêu. Nàng khi giận khi thẹn, lúc vui lúc buồn, mưu kế đa đoan nhưng lại ném bỏ cả vinh hoa phú quí vì tình yêu. Một người con gái thú vị, toàn năng và "mặn mòi" như Triệu Mẫn, Trương Vô Kỵ dẫu có mười cái mạng cũng không thể nào thoát khỏi lưới tình!
.....
Tiểu Chiêu và ý trung nhân Trương Vô Kỵ
BỐN NGÃ RẼ CỦA CHỮ "TÌNH
Trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, Kim Dung không chỉ vẽ nên một bức tranh võ lâm hoành tráng mà còn khắc họa một tứ giác tình yêu đầy ám ảnh xung quanh nhân vật nam chính Trương Vô Kỵ. Đã có lúc lênh đênh trên biển cả, vị giáo chủ trẻ tuổi từng si tâm vọng tưởng được kết duyên cùng cả bốn người con gái: Chu Chỉ Nhược, Triệu Mẫn, Ân Ly và Tiểu Chiêu. Thế nhưng, cuộc đời không phải là giấc mộng. Bốn người con gái mang bốn thân phận, tính cách khác nhau đã yêu Trương Vô Kỵ theo những cách hoàn toàn riêng biệt, để rồi tự chọn cho mình những ngã rẽ số phận đầy day dứt.
1. Ân Ly (Châu Nhi): Tình yêu là một ảo ảnh cố chấp
Ân Ly là đại diện cho một thứ tình yêu nguyên thủy, cuồng nhiệt nhưng cũng đầy mù quáng. Mang trong mình nỗi hận gia đình vì cha ruột tệ bạc với mẹ, nàng luyện môn tà công Thiên Châu Vạn Độc Thủ khiến dung nhan xinh đẹp bị hủy hoại, sưng vù xấu xí,.
Tình yêu của nàng bắt đầu từ một vết cắn rớm máu tại Hồ Điệp Cốc. Nàng đem lòng yêu thương tên tiểu tử Trương Vô Kỵ ngang bướng, tàn nhẫn và bạo tợn năm xưa, đến mức mang hình bóng ấy khắc sâu vào tâm khảm. Khi gặp lại một Trương Vô Kỵ đã trưởng thành (dưới cái tên Tăng A Ngưu) nhân hậu, dịu dàng và sẵn sàng thề thốt bảo vệ nàng suốt đời, Ân Ly lại nhất mực cự tuyệt.
Bi kịch và cũng là sự thức tỉnh tuyệt đẹp của Ân Ly nằm ở cuối tác phẩm. Khi từ cõi chết trở về, nàng nhận ra người mình yêu chỉ là một "Trương Vô Kỵ tưởng tượng trong tim". Nàng nhẹ nhàng từ chối bến đỗ bình yên bên Vô Kỵ, quay lưng bước đi để tiếp tục tìm kiếm một ảo ảnh không bao giờ có thực: "A Ngưu ca ca, anh trước sau đối với em thật tốt, em thật là cảm kích. Thế nhưng lòng em đã sớm trao cho tên lang tâm hung ác tiểu Trương Vô Kỵ kia rồi. Anh không phải là y, không, không phải là y...". Ân Ly chọn cách buông tay hiện tại để chung thủy với ký ức, một sự cố chấp đến đáng thương nhưng cũng đầy kiêu hãnh.
2. Tiểu Chiêu: Tình yêu là sự dâng hiến và hi sinh vô ngã
Trái ngược với sự cố chấp của Ân Ly, tình yêu của Tiểu Chiêu mang vẻ đẹp của sự hi sinh thuần khiết nhất. Mang thân phận con gái của Tử Sam Long Vương, nàng trà trộn vào Quang Minh Đính với vẻ ngoài xấu xí, mang xiềng xích, nhưng bên trong lại là một mỹ nhân Ba Tư thiên kiều bách mị, túc trí đa mưu,.
Tiểu Chiêu chưa từng đòi hỏi Trương Vô Kỵ một danh phận. Ước nguyện lớn nhất đời nàng chỉ là: "chẳng màng chức vụ giáo chủ... ngay cả làm nữ hoàng toàn thế giới em cũng chẳng màng", chỉ mong được làm một tì nữ suốt đời bưng trà rót nước hầu hạ bên cạnh người thương,.
Thế nhưng, số phận trớ trêu ép nàng phải lựa chọn. Để cứu mạng Trương Vô Kỵ và mẹ ruột khỏi vòng vây của tổng giáo Ba Tư, Tiểu Chiêu gạt nước mắt bước lên con thuyền, vĩnh viễn khóa mình trong ngôi vị Giáo chủ xử nữ cô độc. Hình ảnh nàng tỉ mỉ chải tóc, thay áo cho Vô Kỵ lần cuối, nụ hôn đầu tiên ướt đẫm nước mắt và bóng dáng nàng đứng đầu thuyền nhìn theo Vô Kỵ cho đến khi khuất dạng giữa biển khơi là khúc vĩ thanh bi tráng nhất về một người con gái lấy hạnh phúc của người mình yêu làm lẽ sống.
3. Chu Chỉ Nhược: Tình yêu bị bóp nghẹt bởi luân lý và tham vọng
Nếu Tiểu Chiêu hi sinh bản thân vì tình yêu, thì Chu Chỉ Nhược lại hi sinh tình yêu vì sức ép của sư môn và quyền lực. Xuất thân là một cô gái hiền lành, thanh thú trên bến Hán Thủy, Chu Chỉ Nhược bước vào phái Nga Mi và bị cuốn vào vòng xoáy ân oán chính tà.
Bi kịch của Chu Chỉ Nhược bắt nguồn từ lời thề độc địa mà Diệt Tuyệt sư thái ép nàng phải thốt lên trước khi viên tịch: Nếu lấy Vô Kỵ, cha mẹ dưới suối vàng không yên, sinh con trai làm nô tì, con gái làm xướng kỹ,. Chữ "Hiếu" và áp lực phải chấn hưng môn phái đã bóp méo nhân cách của nàng. Nàng rạch mặt Ân Ly, hạ độc Triệu Mẫn, đánh cắp Ỷ Thiên kiếm và Đồ Long đao trên hoang đảo,.
Trong đám cưới tại Hào Châu, khi Trương Vô Kỵ chạy theo Triệu Mẫn, chút tình cảm cuối cùng trong Chu Chỉ Nhược sụp đổ. Nàng bóp nát ngọc trai, xé rách áo cưới, thề ân đoạn nghĩa tuyệt,. Tình yêu của nàng với Vô Kỵ luôn đi kèm với sự toan tính, dằn vặt và thiếu an toàn. Nàng muốn Trương Vô Kỵ, nhưng nàng cũng muốn ngôi vị võ lâm chí tôn, muốn hoàn thành di mệnh của sư phụ. Sự dùng dằng giữa tình ái và tham vọng đã đẩy nàng vào bóng tối tà đạo, để rồi cuối cùng trắng tay.
Nếu Tiểu Chiêu hi sinh bản thân vì tình yêu, thì Chu Chỉ Nhược lại hi sinh tình yêu vì sức ép của sư môn và quyền lực. Xuất thân là một cô gái hiền lành, thanh thú trên bến Hán Thủy, Chu Chỉ Nhược bước vào phái Nga Mi và bị cuốn vào vòng xoáy ân oán chính tà.
Bi kịch của Chu Chỉ Nhược bắt nguồn từ lời thề độc địa mà Diệt Tuyệt sư thái ép nàng phải thốt lên trước khi viên tịch: Nếu lấy Vô Kỵ, cha mẹ dưới suối vàng không yên, sinh con trai làm nô tì, con gái làm xướng kỹ,. Chữ "Hiếu" và áp lực phải chấn hưng môn phái đã bóp méo nhân cách của nàng. Nàng rạch mặt Ân Ly, hạ độc Triệu Mẫn, đánh cắp Ỷ Thiên kiếm và Đồ Long đao trên hoang đảo,.
Trong đám cưới tại Hào Châu, khi Trương Vô Kỵ chạy theo Triệu Mẫn, chút tình cảm cuối cùng trong Chu Chỉ Nhược sụp đổ. Nàng bóp nát ngọc trai, xé rách áo cưới, thề ân đoạn nghĩa tuyệt,. Tình yêu của nàng với Vô Kỵ luôn đi kèm với sự toan tính, dằn vặt và thiếu an toàn. Nàng muốn Trương Vô Kỵ, nhưng nàng cũng muốn ngôi vị võ lâm chí tôn, muốn hoàn thành di mệnh của sư phụ. Sự dùng dằng giữa tình ái và tham vọng đã đẩy nàng vào bóng tối tà đạo, để rồi cuối cùng trắng tay.
4. Triệu Mẫn: Tình yêu rực lửa của kẻ chiến thắng số phận
Trong cuộc chiến giành giật trái tim Trương Vô Kỵ, Triệu Mẫn là kẻ chiến thắng tuyệt đối, bởi nàng là người duy nhất dám đánh đổi mọi thứ vì tình yêu.
Triệu Mẫn xuất hiện với tư cách là kẻ thù không đội trời chung: Quận chúa Mông Cổ, mưu mô xảo quyệt, tàn độc bắt giam sáu đại môn phái,. Thế nhưng, khi đã yêu Trương Vô Kỵ, vị quận chúa kiêu ngạo ấy dám vứt bỏ vinh hoa phú quý, phản lại quốc gia, ruồng bỏ cha anh. Nàng dám kề dao vào ngực ép cha đẻ để bảo vệ Vô Kỵ, dõng dạc tuyên bố: "Thuyền theo lái, gái theo chồng, dù sống dù chết, con cũng chỉ theo Trương công tử".
Sự chủ động, thông minh và mãnh liệt của Triệu Mẫn chính là liều thuốc giải cho bản tính nhu nhược, ba phải của Trương Vô Kỵ. Nàng dám dùng ba điều kiện để ép chàng,, dám đến giữa đám cưới để "cướp rể". Triệu Mẫn không chờ đợi định mệnh, nàng tự tay giành lấy nó.
Chính sự mãnh liệt ấy đã khiến Trương Vô Kỵ phải cay đắng và ngọt ngào thừa nhận tấm chân tình của mình: Đối với Chỉ Nhược là kính trọng, đối với Ân Ly là cảm kích, đối với Tiểu Chiêu là thương xót, nhưng đối với Triệu Mẫn là "ghi xương tạc dạ hết bụng yêu thương", và thà chết chứ không thể không gặp lại nàng.
Trong cuộc chiến giành giật trái tim Trương Vô Kỵ, Triệu Mẫn là kẻ chiến thắng tuyệt đối, bởi nàng là người duy nhất dám đánh đổi mọi thứ vì tình yêu.
Triệu Mẫn xuất hiện với tư cách là kẻ thù không đội trời chung: Quận chúa Mông Cổ, mưu mô xảo quyệt, tàn độc bắt giam sáu đại môn phái,. Thế nhưng, khi đã yêu Trương Vô Kỵ, vị quận chúa kiêu ngạo ấy dám vứt bỏ vinh hoa phú quý, phản lại quốc gia, ruồng bỏ cha anh. Nàng dám kề dao vào ngực ép cha đẻ để bảo vệ Vô Kỵ, dõng dạc tuyên bố: "Thuyền theo lái, gái theo chồng, dù sống dù chết, con cũng chỉ theo Trương công tử".
Sự chủ động, thông minh và mãnh liệt của Triệu Mẫn chính là liều thuốc giải cho bản tính nhu nhược, ba phải của Trương Vô Kỵ. Nàng dám dùng ba điều kiện để ép chàng,, dám đến giữa đám cưới để "cướp rể". Triệu Mẫn không chờ đợi định mệnh, nàng tự tay giành lấy nó.
Chính sự mãnh liệt ấy đã khiến Trương Vô Kỵ phải cay đắng và ngọt ngào thừa nhận tấm chân tình của mình: Đối với Chỉ Nhược là kính trọng, đối với Ân Ly là cảm kích, đối với Tiểu Chiêu là thương xót, nhưng đối với Triệu Mẫn là "ghi xương tạc dạ hết bụng yêu thương", và thà chết chứ không thể không gặp lại nàng.
Kết luận
Bốn người con gái, bốn mảnh ghép hoàn hảo tạo nên sự trưởng thành của Trương Vô Kỵ. Ân Ly là cơn say nắng của tuổi trẻ, Tiểu Chiêu là tri kỷ ân cần, Chu Chỉ Nhược là chấp niệm đầy ân oán, và Triệu Mẫn là bến đỗ vĩnh cửu của trái tim.
Tác phẩm khép lại bằng một chi tiết đầy dư vị: Trương Vô Kỵ từ bỏ giang sơn để ngày ngày vẽ lông mày cho Triệu Mẫn, nhưng ngoài cửa sổ, Chu Chỉ Nhược lại xuất hiện mang theo một lời hứa hẹn dang dở chưa thành hình. Bằng cách đó, Kim Dung tiên sinh đã để lại một kết thúc trào phúng, mỉa mai nhưng vô cùng chân thực: Cái giá của chữ "Tình" là sự ràng buộc, và trong lưới tình của thế gian, dẫu là một võ lâm chí tôn hay đại anh hùng, cũng mãi mãi mang trong mình những món nợ ân tình không thể nào vay trả cho sòng phẳng.
.....
Bài liên quan:
- Triệu Mẫn & Chu Chỉ Nhược: cuộc chiến hoa hồng có ta không có mi
- Tống Thanh Thư mất hết liêm sỉ vì si tình!
- Tống Thanh Thư hạ độc thái sư phụ Trương Tam Phong vì mê gái đẹp
- Vì sao Trương Vô Kỵ bị chửi là "dâm tặc", "dâm đồ ma giáo"?
- Ly kỳ nỗi oan của Trương Vô Kỵ trong cái chết của Mạc Thanh Cốc
- Những giọt nước mắt tình yêu của mỹ nhân kiếm hiệp
No comments:
Post a Comment