Hoa Văn
Trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, cao thủ Trần Hữu Lượng (phái Cái bang) không dùng đao kiếm đả thương mà dùng miệng lưỡi giảo hoạt để giáng những đòn tâm lý chí mạng: vu khống Trương Vô Kỵ là "dâm tặc". Còn chưởng môn Nga Mi là Diệt Tuyệt Sư Thái thì một mực chửi giáo chủ trẻ tuổi là "dâm đồ Ma giáo" khiến Trương Vô Kỵ ... tức phát điên mà không biết làm sao để thanh minh. Mặc dù yêu cùng lúc tới 4 người con gái xinh đẹp là Triệu Mẫn, Chu Chỉ Nhược, Tiểu Chiêu và Ân Ly, nhưng Trương Vô Kỵ không đến mức là "dâm tặc" vì chàng ta rõ ràng chưa "sơ múi" gì với ai. Đúng là quá oan cho anh chàng điển trai sát gái này vậy.
Tuy nhiên, việc Trương Vô Kỵ bị vu khống là "dâm tặc", hay "dâm đồ Ma giáo" hoàn toàn không phải là ghét thì chửi cho sướng miệng theo kiểu bộc phát, mà là một chuỗi mưu đồ thâm độc nhằm thao túng nhân tâm, bôi nhọ danh dự và hợp thức hóa những tội ác, âm mưu thâm hiểm trên chốn giang hồ.
Trần Hữu Lượng chửi Vô Kỵ là "dâm tặc" nhằm mục đích gì?
Lợi dụng lòng ghen tuông của Tống Thanh Thư để thao túng Cái bang
Nguồn cơn của hai chữ "dâm tặc" bắt đầu từ sự ghen tuông điên cuồng của Tống Thanh Thư. Khi thấy Triệu Mẫn (quận chúa Mông Cổ) có tình ý với Vô Kỵ, Tống Thanh Thư đã thêu dệt trước mặt các trưởng lão Cái Bang rằng Trương Vô Kỵ tuy tướng mạo bình thường nhưng "học được tà thuật của ma giáo, giỏi tài mê hoặc đàn bà con gái, không biết bao nhiêu gái tơ đã lọt vào cạm bẫy của y".
Nghe vậy, các trưởng lão Cái Bang lập tức tin sái cổ, hùa nhau chửi rủa Vô Kỵ là "tiểu dâm tặc" và quyết tâm phải truy diệt để tránh việc "đàn bà con gái nhà lương thiện không biết bao nhiêu người bị tên tiểu dâm tặc đó làm cho ô uế".
Trần Hữu Lượng, với bộ óc gian hùng, lập tức chớp lấy làn sóng phẫn nộ đạo đức giả này để đề xuất mưu đồ tàn độc nhất: "Khải bẩm bang chủ: huynh đệ nghe những điều Tống huynh đệ nói bỗng nảy ra một kế, có thể chế phục được tên tiểu dâm tặc đó khiến cho ma giáo phải hoàn toàn nghe lệnh của bản bang.". Kế hoạch đó chính là ép Tống Thanh Thư dùng "Ngũ Độc Thất Tâm Tán" bỏ vào đồ ăn của Trương Tam Phong và các sư bá sư thúc, bắt họ làm con tin để ép "tên dâm tặc" Trương Vô Kỵ phải qui hàng Cái Bang. Việc gắn mác "dâm tặc" cho Vô Kỵ đã giúp Trần Hữu Lượng tẩy trắng âm mưu đê hèn của mình thành một hành động "trừ hại cho võ lâm".
Ngụy tạo "chính nghĩa" để che đậy việc bắt cóc Chu Chỉ Nhược
Thực chất, Cái Bang đã bắt cóc Chu Chỉ Nhược nhằm phục vụ mưu đồ riêng. Nhưng để hợp thức hóa việc này, Trần Hữu Lượng lại dùng cái cớ là đang bảo vệ "vợ hiền" cho Tống Thanh Thư khỏi tay ma đầu háo sắc Trương Vô Kỵ.
Trần Hữu Lượng lớn tiếng vẽ ra một bức tranh đổi trắng thay đen: "Vị Chu cô nương này là chưởng môn phái Nga Mi. Còn Tống Thanh Thư huynh đệ đây là nhân tài đời sau của phái Võ Đương, quả thật môn đương hộ đối. Hai người cùng nhau đi qua đây, Cái Bang mời làm khách đến uống chung chén rượu, có gì mà giáo chủ Minh Giáo phải can thiệp vào?".
Đồng thời, Truyền Công trưởng lão cũng tin rằng Cái Bang đang làm việc trượng nghĩa: "Nếu như Chu Chỉ Nhược cô nương của phái Nga Mi lạc vào tay tên dâm tặc đó, ắt là trinh tiết khó mà giữ cho được. Tống huynh đệ, chuyện này ngươi cũng đừng để tâm làm gì, bọn ta nhất định sẽ giúp ngươi đoạt lại người vợ yêu". Nhờ vu khống Vô Kỵ là dâm tặc, Cái Bang tự phong cho mình vai trò "anh hùng cứu mỹ nhân", che dấu hoàn toàn việc họ điểm huyệt, giam giữ Chu Chỉ Nhược một cách bất hợp pháp.
Đảo lộn thị phi, vu vạ tày trời trong tình huống khẩn cấp
Sự giảo quyệt của Trần Hữu Lượng đạt đến đỉnh cao khi Trương Vô Kỵ xông vào tổng đà Cái Bang cứu Chu Chỉ Nhược. Khi Trương Vô Kỵ vươn tay đỡ lấy Chu Chỉ Nhược đang bị điểm huyệt yếu ớt ngã xuống, Trần Hữu Lượng lập tức dùng miệng lưỡi sắc như đao để vu vạ chàng ngay trước mặt đám đông: "Trương giáo chủ nhảy tới, toan giở trò phi lễ ôm luôn Chu cô nương. Trương giáo chủ, vẫn biết là anh hùng khó qua khỏi cửa mỹ nhân, cái tính hiếu sắc ai mà chẳng có, nhưng ngay chốn đại điện đông người, trăm mắt đổ dồn vào, vậy mà Trương giáo chủ có hành vi ghẹo nguyệt trêu hoa như thế, chẳng quá ư mất thân phận hay sao?".
Chưa dừng lại ở đó, y còn lôi lại chuyện cũ của Kỷ Hiểu Phù để nhục mạ Vô Kỵ: "Quang Minh sứ giả Dương Tiêu của quí giáo năm xưa gian sát Kỷ Hiểu Phù nữ hiệp... Nếu ngươi tự thị võ công cao cường, lại giở trò đê tiện đó ra thì ắt không thoát khỏi công đạo đâu.".
Hậu quả của đòn tâm lý này cực kỳ khủng khiếp. Khi Chu Chỉ Nhược kích động quá mức mà ngất xỉu, bọn ăn mày lập tức bị thao túng, hò la rầm rĩ: "Trương Vô Kỵ bức gian không được, giết chết chưởng môn phái Nga Mi! Giết chết dâm tặc Trương Vô Kỵ để trừ hại cho thiên hạ!".
Từ vị thế một người hùng xông vào sào huyệt địch để cứu người, Trương Vô Kỵ tức tưởi biến thành một gã dâm tặc bức gian giết người. Lời vu khống của Trần Hữu Lượng đã biến Vô Kỵ thành mục tiêu cho toàn bộ Cái Bang vây đánh bằng Sát Cẩu Trận.
"Giết người không dùng đao"
Hành động vu khống Trương Vô Kỵ tội dâm tặc của Trần Hữu Lượng là một minh chứng cho triết lý "giết người không dùng đao" trong tiểu thuyết Kim Dung.
* Đối với Trần Hữu Lượng:
Y không quan tâm sự thật là gì, y chỉ cần một lý do đủ bẩn thỉu để hạ bệ vị giáo chủ Minh Giáo đang vang danh thiên hạ. Vu khống Vô Kỵ là dâm tặc chính là đòn bẩy để y hợp pháp hóa việc sử dụng Tống Thanh Thư, xúi giục Cái Bang, và biến Minh Giáo thành kẻ thù đạo đức của toàn võ lâm.
* Đối với Trương Vô Kỵ:
Đây là bài học thê thảm về sự tàn nhẫn của nhân tâm. Trương Vô Kỵ võ công vô địch, có Càn Khôn Đại Na Di chuyển rời được đao kiếm, nhưng lại bất lực toàn tập trước sức mạnh của sự dối trá và miệng lưỡi lươn lẹo. Sự oan ức đến mức "mặt xanh xám, quát lên" của chàng cho thấy trong chốn giang hồ, đôi khi một lời nói điêu ngoa còn có uy lực hủy diệt nhân phẩm con người khủng khiếp hơn ngàn vạn quyền cước.
......
Diệt Tuyệt Sư Thái chửi Vô Kỵ là "dâm đồ Ma giáo" nhằm mục đích gì?
......
Diệt Tuyệt Sư Thái chửi Vô Kỵ là "dâm đồ Ma giáo" nhằm mục đích gì?
Trong tháp Vạn An, trước khi viên tịch, Diệt Tuyệt Sư Thái đã có một cuộc nói chuyện mang tính bước ngoặt và định hình toàn bộ bi kịch cuộc đời Chu Chỉ Nhược. Cách bà mắng chửi Trương Vô Kỵ và ngay sau đó ép Chu Chỉ Nhược dùng mỹ nhân kế là đỉnh cao của sự mâu thuẫn, phơi bày bản chất cực đoan và đạo đức giả của vị chưởng môn tự xưng là "chính phái" này.
Lời chửi rủa cay độc và lời thề nghiệt ngã
Khi nghe Chu Chỉ Nhược kể chuyện Trương Vô Kỵ trượng nghĩa ra tay cứu giúp mình, Diệt Tuyệt Sư Thái không hề cảm kích mà lập tức xuyên tạc hành động đó thành một âm mưu đê hèn. Bà ta chửi rủa Trương Vô Kỵ bằng những lời lẽ tàn tệ nhất: "Tên tiểu tử đó cực kỳ âm hiểm ác độc, y là đại ma đầu của ma giáo, làm gì có lòng tốt bao giờ".
Dưới con mắt của bà, việc Vô Kỵ cứu Chỉ Nhược chỉ là vì thèm khát sắc dục: "Tên ma đầu họ Trương kia hẳn là thích con, muốn con bị sa vào vòng tay y, giả vờ cứu con ra, để con từ nay hết lòng hết dạ nhớ ơn y". Bà gọi thẳng Trương Vô Kỵ là "dâm đồ của ma giáo" và lo sợ Chỉ Nhược sẽ đi vào vết xe đổ của Kỷ Hiểu Phù.
Để triệt tiêu hoàn toàn tình cảm của đồ đệ, bà ta đã ép Chu Chỉ Nhược quỳ xuống lập một lời thề độc địa nhất thế gian: Nếu yêu và lấy "tên dâm đồ Trương Vô Kỵ", thì cha mẹ dưới suối vàng không yên, sư phụ sẽ thành ma quỷ quấy phá, và dã man nhất là "nếu như con sau này sinh con đẻ cái với y, con trai thì đời đời làm đầy tớ, con gái thì đời đời làm gái lầu xanh".
Sự trơ trẽn của yêu cầu "Mỹ nhân kế"
Sự mâu thuẫn đến rợn người xuất hiện ngay sau đó. Vừa ép đồ đệ thề độc đoạn tuyệt tình cảm với "tên dâm tặc", Diệt Tuyệt Sư Thái lại lạnh lùng vẽ ra một di kế bắt Chu Chỉ Nhược phải lợi dụng chính sự si tình của Trương Vô Kỵ để trục lợi cho phái Nga Mi.
Bà ta dặn Chỉ Nhược: "Tên dâm đồ họ Trương kia có tà ý, ắt sẽ không hại tính mạng con, con có thể giả vờ khứng chịu, thừa cơ đoạt lại thanh Ỷ Thiên kiếm". Thậm chí, bà ta nói thẳng ra mệnh lệnh trái khoáy: "Ta muốn con dùng sắc đẹp dụ y lấy được bảo đao bảo kiếm, việc đó quả không phải là đường lối của người hiệp nghĩa".
Để ép một cô gái vâng lời làm chuyện vô sỉ này, vị chưởng môn cao ngạo đã dùng đến đòn thao túng tâm lý tột cùng: quỳ gối lạy chính đồ đệ của mình, lấy đại nghĩa "đuổi bọn Thát tử" và tham vọng "làm cho phái Nga Mi võ công đứng đầu thiên hạ" ra để khống chế.
Mâu thuẫn và khiên cưỡng tột độ
Quyết định này của Diệt Tuyệt Sư Thái chứa đựng những mâu thuẫn nực cười và sự khiên cưỡng đến mức phi lý, bộc lộ một tâm lý cuồng tín đáng sợ:
* Sự đạo đức giả của "Danh môn chính phái":
Diệt Tuyệt Sư Thái là người coi trọng trinh tiết và danh tiết của phụ nữ Nga Mi đến mức cực đoan (duy trì vết thủ cung sa và từng một chưởng đánh chết Kỷ Hiểu Phù chỉ vì lỡ thất thân với Dương Tiêu). Thế nhưng, bà ta lại nhẫn tâm đẩy đứa đồ đệ cưng nhất, ngoan hiền nhất của mình đi làm cái việc của một kỹ nữ: "dùng sắc đẹp dụ dỗ một tên dâm đồ". Bà ta thừa nhận việc này không phải là hành vi hiệp nghĩa, nhưng lại dùng "đại cuộc" để biện minh. Đây là sự tha hóa đạo đức khủng khiếp nhất: Nhân danh cái thiện để ép người khác làm điều ác và vô sỉ.
* Mâu thuẫn trong logic hành động:
Bà ta chửi Trương Vô Kỵ là "dâm tặc", tức là một kẻ thèm khát thể xác đàn bà, nhưng lại bắt một cô gái trẻ trong trắng, yếu đuối tiếp cận hắn. Sự khiên cưỡng nằm ở chỗ: Làm sao một cô gái có thể "dụ dỗ" một kẻ dâm dật mà vẫn giữ được sự "băng thanh ngọc khiết" bắt buộc của chưởng môn Nga Mi? Bà ta đẩy Chỉ Nhược vào hang cọp nhưng lại bắt nàng tuyệt đối không được yêu cọp.
* Sự bạo hành tâm lý tàn nhẫn:
Chu Chỉ Nhược lúc đó chỉ là một cô gái tuổi đời còn nhỏ, tính tình nhu thuận, yếu đuối, lại mang nặng tình cảm với Trương Vô Kỵ. Việc bắt nàng một mặt phải thề rủa xả cha mẹ, con cái mình, một mặt phải lợi dụng người mình yêu thương nhất, là một sự bức tử về mặt tâm hồn. Sự khiên cưỡng ép uộc này lớn đến mức khiến Chu Chỉ Nhược suýt ngất lịm đi.
Lòng cố chấp và thù hận mù quáng
Màn chửi rủa và giao di mệnh của Diệt Tuyệt Sư Thái là một trong những phân đoạn ám ảnh minh chứng cho triết lý của Kim Dung: Cái ác đáng sợ nhất không phải đến từ kẻ xấu, mà đến từ những kẻ nhân danh chính nghĩa nhưng lại mang một trái tim cố chấp và thù hận mù quáng.
Không có sự mâu thuẫn nào lớn hơn việc một ni cô tu Phật lại mang sát tâm ngùn ngụt, một chưởng môn đề cao trinh tiết lại ép học trò dùng mỹ nhân kế. Sự khiên cưỡng và độc đoán quá đáng của Diệt Tuyệt Sư Thái đã bóp nghẹt phần thiên lương của Chu Chỉ Nhược, trực tiếp biến một cô gái hiền lành nơi sông Hán Thủy trở thành một ma nữ xảo quyệt, hai tay nhúng máu trên hoang đảo sau này. Bà ta muốn dùng Chỉ Nhược để tiêu diệt Ma giáo, nhưng thực chất chính bà ta đã gieo mầm "ma đạo" vào tận sâu trong nội tâm của tân chưởng môn Nga Mi.
.....
Trương Vô Kỵ đến mức muốn tự sát khi bị gán oan
Màn chửi rủa và giao di mệnh của Diệt Tuyệt Sư Thái là một trong những phân đoạn ám ảnh minh chứng cho triết lý của Kim Dung: Cái ác đáng sợ nhất không phải đến từ kẻ xấu, mà đến từ những kẻ nhân danh chính nghĩa nhưng lại mang một trái tim cố chấp và thù hận mù quáng.
Không có sự mâu thuẫn nào lớn hơn việc một ni cô tu Phật lại mang sát tâm ngùn ngụt, một chưởng môn đề cao trinh tiết lại ép học trò dùng mỹ nhân kế. Sự khiên cưỡng và độc đoán quá đáng của Diệt Tuyệt Sư Thái đã bóp nghẹt phần thiên lương của Chu Chỉ Nhược, trực tiếp biến một cô gái hiền lành nơi sông Hán Thủy trở thành một ma nữ xảo quyệt, hai tay nhúng máu trên hoang đảo sau này. Bà ta muốn dùng Chỉ Nhược để tiêu diệt Ma giáo, nhưng thực chất chính bà ta đã gieo mầm "ma đạo" vào tận sâu trong nội tâm của tân chưởng môn Nga Mi.
.....
Trương Vô Kỵ đến mức muốn tự sát khi bị gán oan
Trương Vô Kỵ sở hữu Cửu Dương Thần Công và Càn Khôn Đại Na Di vô địch thiên hạ, nhưng nội tâm lại vô cùng thuần phác, yếu đuối và nặng tình cảm. Do đó, khi phải đối mặt với những lời vu khống oan uổng, diễn biến tâm lý của chàng bộc lộ rõ sự bất lực về mặt ngôn từ, sự sụp đổ về mặt niềm tin và thái độ phản ứng hoàn toàn khác biệt tùy thuộc vào việc ai là người đang vu khống mình.
Tuyệt vọng, đánh mất lý trí và muốn tự sát khi bị người thân hiểu lầm
Điểm yếu tâm lý lớn nhất của Trương Vô Kỵ là tình thân. Khi bị chính những người ruột thịt, những người từng cưu mang mình hàm oan, hệ thống phòng ngự tâm lý của chàng lập tức sụp đổ hoàn toàn.
Đỉnh điểm là sự kiện chàng bị Võ Đang tứ hiệp bắt gặp khi đang ôm xác Mạc Thanh Cốc và bị hiểu lầm là hung thủ giết sư thúc. Khi Trương Tùng Khê giật mặt nạ, nhận ra Vô Kỵ và khóc hận mắng chửi, phản ứng của Trương Vô Kỵ là sự hoảng loạn tột độ: "Lúc này so với bị lăng nhục còn khổ hơn nhiều, mất cả hồn vía, quýnh quáng không biết làm sao, chỉ ấp úng: - Tứ sư bá, không phải cháu, không phải cháu… thất sư thúc không phải cháu… không phải do cháu giết đâu…".
Thay vì dùng lý lẽ sắc bén để phân tích tình huống hay vận dụng võ công để khống chế cục diện, nỗi oan khiên từ tình thân khiến chàng bế tắc đến mức tìm đến cái chết để tạ tội: "Trương Vô Kỵ thần trí mê loạn, đang định nhặt thanh kiếm dưới đất lên cứa ngang cổ mình". Nếu không có sự tỉnh táo và tiếng quát đánh thức lý trí của Triệu Mẫn, Trương Vô Kỵ đã chết trong sự oan uổng chỉ vì không chịu nổi cú sốc tâm lý khi bị các sư bá chối bỏ.
Phẫn nộ, run rẩy và bất lực ngôn từ trước miệng lưỡi của kẻ tiểu nhân
Đối với kẻ thù, Trương Vô Kỵ không có ý định tự sát, nhưng chàng lại mắc phải nhược điểm là thiếu kỹ năng biện bác, dễ bị kích động thể xác (run rẩy, tím mặt) trước sự xảo trá.
Khi trốn trong trống da tại miếu Di Lặc và nghe Tống Thanh Thư cùng các trưởng lão Cái Bang vu khống mình là dùng "tà thuật hái hoa" để làm ô uế phụ nữ, tâm lý của Vô Kỵ là sự uất ức tột cùng: "Trương Vô Kỵ tức đến toàn thân run rẩy. Quả thật oan mà không cách nào biện bạch".
Sự bất lực ngôn từ này thể hiện rõ nhất khi đối mặt trực tiếp với Trần Hữu Lượng tại tổng đà Cái Bang. Khi Trần Hữu Lượng đổi trắng thay đen, vu vạ Trương Vô Kỵ giở trò phi lễ, định ôm Chu Chỉ Nhược giữa chốn đông người, phản ứng tâm lý của chàng là sự nghẹn họng: "Mồm miệng Trương Vô Kỵ vốn không sao bì được với Trần Hữu Lượng, bị y nói ngang nói ngược như thế, tuy tức lắm nhưng không sao giãi bày được, mặt xanh xám, quát lên". Chàng chỉ biết dùng sự phẫn nộ bột phát để chống lại những lý lẽ bóp méo sự thật, chứng tỏ sự non nớt kinh nghiệm giang hồ trước những bộ óc gian hùng.
Nhẫn nhịn, ngượng ngập và dở khóc dở cười khi bị hồng nhan trách oan
Ngược lại với sự tuyệt vọng trước sư bá hay sự tức giận trước kẻ thù, tâm lý của Trương Vô Kỵ khi bị các nữ nhân vu khống lại mang đậm sự bao dung, dễ dãi và có phần... "cam chịu".
Khi Ân Ly tỉnh lại, vu khống Trương Vô Kỵ vì chê nàng mặt mũi sưng húp xấu xí nên chưa đợi nàng tắt thở đã đem chôn sống, chàng không hề thấy oan ức hay tức giận. Dù bị nàng đấm liên tiếp vào ngực, tâm lý của chàng chỉ là sự dung túng, vui mừng vì người yêu còn sống: "Trương Vô Kỵ chỉ cười hì hì đứng nghe, gãi đầu nói: - Em cứ chửi đi, càng nhiều càng tốt. Lúc đó anh quả là hồ đồ...".
Tương tự, khi Triệu Mẫn cố tình dùng lý lẽ ép uổng, mắng chàng là "kẻ vô lương tâm", Trương Vô Kỵ thường rơi vào trạng thái bẽn lẽn, đỏ mặt và trả lời một cách ngắc ngứ. Chàng dễ dàng hạ mình xin lỗi hoặc để mặc cho các cô gái trút giận.
Một anh hùng "mềm yếu"?!
Diễn biến tâm lý khi bị vu khống đã khắc họa một Trương Vô Kỵ rất đỗi "con người". Võ công của chàng có thể chống lại đao kiếm thiên hạ, nhưng nội tâm của chàng lại hoàn toàn không có sức đề kháng trước những nhát dao vô hình của ngôn từ và định kiến. Chàng thà chịu ngàn đao đâm vào da thịt còn hơn phải chịu nỗi hàm oan từ người thân; thà bị hàm oan còn hơn dùng thủ đoạn đê hèn để phản biện.
Chính sự nhu nhược, mềm yếu và khuyết thiếu mưu mô chính trị, nhưng lại tràn đầy lòng bao dung và trọng tình nghĩa này đã định hình nên một vị Giáo chủ Minh Giáo đặc biệt nhất trong ngòi bút Kim Dung.
....
....
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment