Mộc Miên
Trong Bích Huyết Kiếm của Kim Dung, mối tình giữa Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh không bắt đầu bằng sự lãng mạn, mà nảy mầm từ những giọt nước mắt uất ức và những hành động thất thường, kỳ quái của một tâm hồn đầy thương tích. Tại gia trang họ Ôn ở Thạch Lương, dưới ánh trăng khuya, qua hai đêm gặp gỡ mang tính định mệnh, vỏ bọc nam nhi ngạo mạn của Ôn Thanh đã vỡ vụn, để lộ ra một Hạ Thanh Thanh yếu đuối, cô độc và khao khát được yêu thương. Có thể thấy tình yêu giữa Thừa Chí và Thanh Thanh thiếu vắng sự tự do và thanh thản. Nếu quyết đoán hơn, phải chăng chàng sẽ chọn công chúa xinh đẹp A Cửu?
Khúc tiêu gãy và tiếng khóc tủi hờn của đứa "con hoang"
Trước khi chính thức nhận mình là nữ giới, Hạ Thanh Thanh (dưới vỏ bọc Ôn Thanh) đã có một đêm mời Viên Thừa Chí ra ngắm trăng, uống rượu và thổi tiêu cho chàng nghe tại khu vườn trồng đầy hoa hồng. Nhờ khúc tiêu uyển chuyển, êm ái tựa cõi tiên, Thừa Chí đã hết lời khen ngợi.
Ngờ đâu, sự khen ngợi chân thành ấy lại chạm vào cõi lòng đầy mặc cảm của nàng. Nàng bỗng nhiên bẻ gãy ống tiêu làm đôi. Khi Thừa Chí ngạc nhiên hỏi lý do, nàng cúi đầu khẽ đáp những lời chứa đầy sự tự ti và phòng thủ: "Từ xưa tới nay đệ không hề thổi tiêu cho ai nghe hết vì họ có biết nghe đâu, họ chỉ thích múa đao múa kiếm thôi.". Và ngay sau đó, tâm lý thất thường, nhạy cảm của nàng bộc lộ trọn vẹn qua lời tự bạch đẫm nước mắt: "Tính nết của đệ rất xấu, đệ tự biết lắm nhưng khốn nỗi đệ không sao tự kìm chế nổi. Đệ biết huynh ghét đệ lắm và còn khinh khi đệ là khác.".
Sự "thất thường" ấy bắt nguồn từ bi kịch xuất thân mà nàng phải gánh chịu. Nàng cay đắng thú nhận với Thừa Chí: "Đệ là một kẻ không cha cũng là một đứa con hoang…". Nàng sống trong gia đình ông ngoại nhưng lại bị chính những người thân ruột thịt khinh khi, hắt hủi, ngày đêm chửi rủa sau lưng mẹ con nàng.
Hoàn cảnh sống khắc nghiệt, không có tình thương từ những người nam giới trong gia tộc họ Ôn đã rèn cho Thanh Thanh một cơ chế tự vệ cực đoan: Nàng xù lông nhím, tỏ ra ngang ngược, tàn nhẫn và bướng bỉnh để không ai dám bắt nạt mình. Khi người anh họ Ôn Chính xuất hiện phá đám và chọc tức, sự uất ức dồn nén khiến Thanh Thanh hành động một cách điên cuồng. Nàng xông lại hai tay nhổ và vò nát hai mươi mấy cụm hoa hồng do chính tay mình trồng, ném bừa bãi và khóc lớn: "Được, anh bắt nạt tôi, tôi nhổ hết những khóm hoa này đi như vậy không ai được ngắm nữa, anh đã bằng lòng thích thú chưa?".
Thanh Thanh thẳng thắn thừa nhận sự cực đoan trong tính cách của mình với Thừa Chí: "Hừ, tôi không như Viên huynh, tôi không chịu nghe lời của người khác, dù đối với tôi tử tế, tôi… tôi sẽ ưa người đó và bất cứ người ấy nói như thế nào, tôi cũng nghe hết, còn người mà đã bị tôi ghét thì dù người đó có nói phải lý đến đâu, tôi cũng không thích nghe.".
Lột bỏ nam trang, nữ nhi kiều diễm
Sau những biến cố giao chiến, Thừa Chí quay lại Ôn gia trang vào ban đêm. Lần này, theo tiếng tiêu gọi, chàng lại đi đến ngôi đình trên sườn núi, và khoảng khắc vỡ òa của tình yêu đã chính thức xuất hiện.
Khi người thổi tiêu đặt ống xuống và chạy ra đón, Thừa Chí mới bàng hoàng nhận ra đó là Ôn Thanh, nhưng trong một hình hài hoàn toàn khác: "Nhìn kỹ bộ mặt, chàng mới hay người thiếu nữ đó chính là Ôn Thanh, ngẩn người trong giây phút, chàng mới ú ớ nói: - Em… em là…".
Lúc này, rũ bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc ngạo nghễ, Thanh Thanh mỉm cười dịu dàng, e ấp thừa nhận thân phận thật của mình: "Vâng, thân em chính phận gái. Cứ giấu đại ca mãi, xin đại ca thứ lỗi cho nhé?". Nàng cũng đính chính lại cái tên đã gắn bó với mình: "Tên thật của em là Ôn Thanh Thanh đấy ạ.".
Đứng trước vẻ kiều diễm của nàng, Thừa Chí ngạc nhiên vô cùng: "Thấy nàng ăn mặc nữ trang sắc đẹp vô song, chàng trách mình quá hồ đồ và quá thật thà, nên mới bị nàng đánh lừa được.".
Khởi nguồn của một tình yêu sâu sắc
* Sự bù trừ của hai tâm hồn mồ côi:
Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh thực chất là hai thái cực bù trừ cho nhau. Cả hai đều mất cha từ nhỏ, đều mang nỗi đau cô độc. Nhưng nếu Thừa Chí được lớn lên trên núi Hoa Sơn với những bậc đại hiệp quang minh chính đại, rèn giũa nên tính cách trung hậu, bao dung; thì Thanh Thanh lại lớn lên giữa bầy sói lang họ Ôn tàn ác, đê hèn.
Những hành động ném vàng xuống sông, bẻ gãy ống tiêu, hay vò nát hoa hồng của Thanh Thanh không phải là sự điên rồ vô cớ, mà là tiếng thét bi thương của một kẻ luôn nơm nớp lo sợ bị bỏ rơi. Nàng đập vỡ những thứ quý giá nhất trước khi người khác kịp tước đoạt chúng khỏi tay nàng. Nàng mặc nam trang hành tẩu giang hồ vì nàng không tin tưởng bất kỳ nam nhân nào có thể bảo vệ mẹ con nàng.
* Tình cảm nảy nở từ sự che chở chân thành:
Những hành động ném vàng xuống sông, bẻ gãy ống tiêu, hay vò nát hoa hồng của Thanh Thanh không phải là sự điên rồ vô cớ, mà là tiếng thét bi thương của một kẻ luôn nơm nớp lo sợ bị bỏ rơi. Nàng đập vỡ những thứ quý giá nhất trước khi người khác kịp tước đoạt chúng khỏi tay nàng. Nàng mặc nam trang hành tẩu giang hồ vì nàng không tin tưởng bất kỳ nam nhân nào có thể bảo vệ mẹ con nàng.
* Tình cảm nảy nở từ sự che chở chân thành:
Bước ngoặt khiến Thanh Thanh gỡ bỏ lớp phòng bị chính là sự ấm áp, thật thà của Viên Thừa Chí. Khi nghe nàng kể về việc bị khinh khi là "con hoang", Thừa Chí không một chút do dự mà lên tiếng bảo vệ: "Ai dám nói huynh như thế bảo cho đệ biết, đệ sẽ giúp huynh đánh cho tên đó một trận. Bây giờ đệ không ghét huynh đâu, nếu huynh bằng lòng kết bạn với đệ thì đệ sẽ tới đây thăm huynh luôn luôn.". Câu nói chân thành ấy đã đánh trúng vào điểm yếu nhất trong trái tim băng giá của Thanh Thanh, khiến nàng "mừng rỡ nhảy bắn người lên".
Quyết định mặc lại nữ trang và tự xưng "thân em chính phận gái" không chỉ là sự tiết lộ về giới tính, mà là sự phó thác trọn vẹn cuộc đời và trái tim. Bằng cách thừa nhận mình là con gái, nàng đã ngầm giao quyền che chở bản thân mình cho Viên Thừa Chí.
Quyết định mặc lại nữ trang và tự xưng "thân em chính phận gái" không chỉ là sự tiết lộ về giới tính, mà là sự phó thác trọn vẹn cuộc đời và trái tim. Bằng cách thừa nhận mình là con gái, nàng đã ngầm giao quyền che chở bản thân mình cho Viên Thừa Chí.
Đánh giá và Cảm nhận
Cảnh Hạ Thanh Thanh bộc bạch nội tâm và sau đó lộ diện mạo nữ nhi dưới trăng là một trong những phân đoạn tinh tế và đậm chất nhân văn nhất của Bích Huyết Kiếm. Kim Dung đã rất tinh tế khi khắc họa một nữ chính không hoàn hảo. Nàng đầy rẫy khuyết điểm: ích kỷ, nhỏ nhen, ghen tuông, độc ác và thất thường. Nhưng đằng sau cái vỏ bọc gai góc như loài xương rồng ấy lại là một bông hoa khát khao được bung nở, được tưới tắm bởi tình yêu thương.
Tình cảm của họ bắt đầu không phải vì Thanh Thanh sắc nước khuynh thành, mà bắt đầu từ lúc Thừa Chí xót thương cho giọt nước mắt của một "thiếu niên" mang phận con hoang. Và Thanh Thanh yêu Thừa Chí vì chàng là nam nhân duy nhất trên đời (ngoài người cha mà nàng chưa từng biết mặt) không nhìn nàng bằng ánh mắt vụ lợi hay khinh miệt.
Đêm trăng tại Thạch Lương đã vĩnh viễn gắn kết hai con người cô độc, mở ra một chương mới cho cuộc đời Hạ Thanh Thanh: Từ đây, nàng không còn phải gồng mình làm một Ôn công tử lạnh lùng, mà được quyền sống, quyền yêu và quyền nũng nịu như một cô gái mang tên Thanh Thanh bên cạnh người anh hùng của đời mình.
.......
Sự lấn át, lòng thương hại trói buộc chữ "Tình"
Sự lấn át, ghen tuông và "tống tiền cảm xúc" của Hạ Thanh Thanh
Hạ Thanh Thanh là một cô gái lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương, mang thân phận "con hoang" giữa gia đình họ Ôn tàn ác. Điều này tạo nên một bản ngã cực kỳ bất an, dẫn đến cách yêu đầy chiếm hữu, ghen tuông và luôn dùng cảm xúc để cưỡng ép Viên Thừa Chí.
Sự cưỡng ép này thể hiện rõ nhất qua việc nàng tước đoạt các mối quan hệ khác của chàng. Khi Viên Thừa Chí vui vẻ trò chuyện với người bạn thuở nhỏ là An Tiểu Tuệ, Thanh Thanh lập tức nổi cơn ghen, bỏ đi trong mưa. Khi Thừa Chí đuổi theo giải thích, nàng đã đưa ra một yêu sách mang tính tước đoạt: "Từ nay trở đi, anh không được gặp mặt An cô nương và má cô ta nữa. Nếu anh nhận lời, em xin lỗi anh ngay.".
Viên Thừa Chí là người trọng ân nghĩa, nhớ ơn An đại nương từng cứu mạng mình, nên chàng chần chừ không thể nhận lời lừa dối nàng. Thấy vậy, Thanh Thanh lập tức giở mặt, trách móc: "Tôi biết mà, có khi nào anh nỡ bỏ em Tiểu Tuệ của anh!" rồi cắm đầu chạy thẳng, mặc kệ Thừa Chí gọi bới phía sau. Nàng chạy vào đình nghỉ mát, gục đầu khóc lóc thảm thiết, vừa khóc vừa kêu gào: "Anh cứ bắt nạt tôi! Anh cứ bắt nạt tôi!". Đây chính là một dạng "cưỡng ép cảm xúc" (emotional blackmail). Nàng dùng nước mắt và sự bỏ đi để ép Thừa Chí phải chiều theo ý mình.
Đỉnh điểm của sự hờn dỗi lấn át là khi Thanh Thanh phát hiện A Cửu đem lòng yêu Thừa Chí, cộng thêm những hiểu lầm với Tiêu Uyển Nhi, nàng đã lẳng lặng bỏ đi, mang theo cả di cốt của mẹ, để lại một bức thư đầy tính oán trách và áp đặt: "Anh đã có Kim Chi Ngọc Điệp, còn lấy tôi, con nhà dân quèn làm gì nữa!". Nàng luôn đặt Thừa Chí vào thế phải chạy theo dỗ dành, giải thích và dẹp bỏ mọi bóng hồng khác.
Nếu để tự nhiên, Viên Thừa Chí đã chọn A Cửu?
Luận điểm này hoàn toàn có cơ sở dựa trên những tình tiết trong thâm cung. A Cửu (Trường Bình công chúa) không chỉ sở hữu nhan sắc lộng lẫy, cốt cách cao sang mà còn có tấm lòng nhân hậu, thấu hiểu đạo lý. Nếu Thanh Thanh luôn mang đến sự ồn ào, ghen tuông và mệt mỏi, thì A Cửu lại mang đến cho Thừa Chí sự rung động của một nam nhân trước một giai nhân tuyệt sắc.
Hãy xem lại tình huống Thừa Chí phải trốn trong chăn của A Cửu khi Tào Hóa Thuần đến khám xét. Hai người nằm chung một giường, đắp chung một chăn. Đây là khoảnh khắc sự hấp dẫn giới tính tự nhiên bộc lộ rõ nhất: "Thừa Chí ngửi hơi thở của A Chín thơm tho như mùi hoa lan, lòng bỗng ngây ngất, như kẻ mất hết hồn vía.". Chàng thực sự đã bị nhan sắc và sự quyến rũ của A Cửu làm cho mê đắm.
Tuy nhiên, lý do chàng dừng lại không phải vì không yêu A Cửu, mà vì "chữ Nghĩa" đối với Thanh Thanh đã khóa chặt "chữ Tình". Ngay trong giây phút ngây ngất đó, lý trí của chàng lập tức lên tiếng: "...liền tự cảnh thích ngầm ngay, và nghĩ thầm: “Chú Thanh đối với ta thâm tình như vậy, ta chớ nên có tà niệm gì ở nơi đây!”".
Rõ ràng, Thừa Chí dùng sự "thâm tình" của Thanh Thanh như một vòng kim cô để kìm nén cảm xúc tự nhiên của mình với A Cửu. Chàng bị trói buộc bởi lời hứa và sự thương hại dành cho cô gái hay ghen tị ở ngoài kia. Chàng biết nếu mình phụ bạc, Thanh Thanh sẽ không thiết sống nữa. Do đó, chàng buộc phải đặt một thanh kiếm vào giữa hai người trên giường để tự răn đe bản thân.
Đánh giá và Cảm nhận
.......
Sự lấn át, lòng thương hại trói buộc chữ "Tình"
Không ít bạn đọc có quan điểm cho rằng tình yêu giữa Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh mang nặng sự lấn át, cưỡng ép từ phía Thanh Thanh, đồng thời xen lẫn sự nhu nhược, thương hại từ phía Viên Thừa Chí.
Theo tại hạ, dưới góc nhìn bám sát tâm lý nhân vật, có thể thấy thậm chí nếu không bị trói buộc bởi những "món nợ" ân tình và sự áp đặt tâm lý, rất có thể Viên Thừa Chí đã xiêu lòng trước người đẹp A Cửu, chứ không phải là Hạ Thanh Thanh! Cùng thử phân tích, làm rõ chủ đề này.
Sự lấn át, ghen tuông và "tống tiền cảm xúc" của Hạ Thanh Thanh
Hạ Thanh Thanh là một cô gái lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương, mang thân phận "con hoang" giữa gia đình họ Ôn tàn ác. Điều này tạo nên một bản ngã cực kỳ bất an, dẫn đến cách yêu đầy chiếm hữu, ghen tuông và luôn dùng cảm xúc để cưỡng ép Viên Thừa Chí.
Sự cưỡng ép này thể hiện rõ nhất qua việc nàng tước đoạt các mối quan hệ khác của chàng. Khi Viên Thừa Chí vui vẻ trò chuyện với người bạn thuở nhỏ là An Tiểu Tuệ, Thanh Thanh lập tức nổi cơn ghen, bỏ đi trong mưa. Khi Thừa Chí đuổi theo giải thích, nàng đã đưa ra một yêu sách mang tính tước đoạt: "Từ nay trở đi, anh không được gặp mặt An cô nương và má cô ta nữa. Nếu anh nhận lời, em xin lỗi anh ngay.".
Viên Thừa Chí là người trọng ân nghĩa, nhớ ơn An đại nương từng cứu mạng mình, nên chàng chần chừ không thể nhận lời lừa dối nàng. Thấy vậy, Thanh Thanh lập tức giở mặt, trách móc: "Tôi biết mà, có khi nào anh nỡ bỏ em Tiểu Tuệ của anh!" rồi cắm đầu chạy thẳng, mặc kệ Thừa Chí gọi bới phía sau. Nàng chạy vào đình nghỉ mát, gục đầu khóc lóc thảm thiết, vừa khóc vừa kêu gào: "Anh cứ bắt nạt tôi! Anh cứ bắt nạt tôi!". Đây chính là một dạng "cưỡng ép cảm xúc" (emotional blackmail). Nàng dùng nước mắt và sự bỏ đi để ép Thừa Chí phải chiều theo ý mình.
Đỉnh điểm của sự hờn dỗi lấn át là khi Thanh Thanh phát hiện A Cửu đem lòng yêu Thừa Chí, cộng thêm những hiểu lầm với Tiêu Uyển Nhi, nàng đã lẳng lặng bỏ đi, mang theo cả di cốt của mẹ, để lại một bức thư đầy tính oán trách và áp đặt: "Anh đã có Kim Chi Ngọc Điệp, còn lấy tôi, con nhà dân quèn làm gì nữa!". Nàng luôn đặt Thừa Chí vào thế phải chạy theo dỗ dành, giải thích và dẹp bỏ mọi bóng hồng khác.
Sự nhu nhược và nền tảng "thương hại" trong tình yêu của Viên Thừa Chí
Tình yêu của Viên Thừa Chí dành cho Thanh Thanh bắt nguồn từ sự thương cảm nhiều hơn là sự rung động nam nữ tự nhiên. Khi còn mặc nam trang, Thanh Thanh đã rơi nước mắt kể về tuổi thơ bất hạnh: "Đệ là một kẻ không cha cũng là một đứa con hoang…". Lời tự bạch này đã đánh mạnh vào trái tim nhân hậu, hiệp nghĩa của chàng thiếu niên mồ côi họ Viên. Chàng động lòng đồng bệnh tương liên, lập tức thề thốt che chở: "Ai dám nói huynh như thế bảo cho đệ biết, đệ sẽ giúp huynh đánh cho tên đó một trận. Bây giờ đệ không ghét huynh đâu, nếu huynh bằng lòng kết bạn với đệ thì đệ sẽ tới đây thăm huynh luôn luôn.". Tình yêu của họ được xây trên nền tảng của sự bảo bọc và thương hại ấy.
Chính vì coi Thanh Thanh là một kẻ yếu đuối chịu nhiều tổn thương, Thừa Chí trở nên vô cùng nhu nhược trước những cơn thịnh nộ của nàng. Nguyên tác miêu tả rõ sự bất lực của chàng đại hiệp: "Dù là người có võ công thượng thặng thật, nhưng đối phó với một cô gái khó tánh như vậy, Thừa Chí cũng phải bó tay chịu hàng.".
Sự nhu nhược lên đến đỉnh điểm trong sự kiện Thanh Thanh khóc dỗi trong mưa. Không biết làm cách nào để nàng nín, chàng đại hiệp đành phải... giả vờ đau bụng sắp chết. Chàng rên rỉ: "Chú Thanh ơi! Bịnh của tôi không khỏi được đâu. Chú để mặc tôi. Chú cứ lên đường một mình đi!". Phải dùng đến khổ nhục kế giả chết để dỗ người yêu, Thừa Chí hiện lên như một chàng trai lóng ngóng, sợ sệt sự tức giận của bạn gái. Và khi Thanh Thanh phát hiện ra chàng nói dối, nàng đã "bỗng đứng dậy, tát luôn một cái... Thanh Thanh ôm mặt, cúi đầu đi liền.". Bị tát đau điếng, Thừa Chí chỉ biết cam chịu, xoa má và thầm trách không hiểu tại sao nàng lại giở mặt đánh mình như vậy.
Tình yêu của Viên Thừa Chí dành cho Thanh Thanh bắt nguồn từ sự thương cảm nhiều hơn là sự rung động nam nữ tự nhiên. Khi còn mặc nam trang, Thanh Thanh đã rơi nước mắt kể về tuổi thơ bất hạnh: "Đệ là một kẻ không cha cũng là một đứa con hoang…". Lời tự bạch này đã đánh mạnh vào trái tim nhân hậu, hiệp nghĩa của chàng thiếu niên mồ côi họ Viên. Chàng động lòng đồng bệnh tương liên, lập tức thề thốt che chở: "Ai dám nói huynh như thế bảo cho đệ biết, đệ sẽ giúp huynh đánh cho tên đó một trận. Bây giờ đệ không ghét huynh đâu, nếu huynh bằng lòng kết bạn với đệ thì đệ sẽ tới đây thăm huynh luôn luôn.". Tình yêu của họ được xây trên nền tảng của sự bảo bọc và thương hại ấy.
Chính vì coi Thanh Thanh là một kẻ yếu đuối chịu nhiều tổn thương, Thừa Chí trở nên vô cùng nhu nhược trước những cơn thịnh nộ của nàng. Nguyên tác miêu tả rõ sự bất lực của chàng đại hiệp: "Dù là người có võ công thượng thặng thật, nhưng đối phó với một cô gái khó tánh như vậy, Thừa Chí cũng phải bó tay chịu hàng.".
Sự nhu nhược lên đến đỉnh điểm trong sự kiện Thanh Thanh khóc dỗi trong mưa. Không biết làm cách nào để nàng nín, chàng đại hiệp đành phải... giả vờ đau bụng sắp chết. Chàng rên rỉ: "Chú Thanh ơi! Bịnh của tôi không khỏi được đâu. Chú để mặc tôi. Chú cứ lên đường một mình đi!". Phải dùng đến khổ nhục kế giả chết để dỗ người yêu, Thừa Chí hiện lên như một chàng trai lóng ngóng, sợ sệt sự tức giận của bạn gái. Và khi Thanh Thanh phát hiện ra chàng nói dối, nàng đã "bỗng đứng dậy, tát luôn một cái... Thanh Thanh ôm mặt, cúi đầu đi liền.". Bị tát đau điếng, Thừa Chí chỉ biết cam chịu, xoa má và thầm trách không hiểu tại sao nàng lại giở mặt đánh mình như vậy.
Nếu để tự nhiên, Viên Thừa Chí đã chọn A Cửu?
Luận điểm này hoàn toàn có cơ sở dựa trên những tình tiết trong thâm cung. A Cửu (Trường Bình công chúa) không chỉ sở hữu nhan sắc lộng lẫy, cốt cách cao sang mà còn có tấm lòng nhân hậu, thấu hiểu đạo lý. Nếu Thanh Thanh luôn mang đến sự ồn ào, ghen tuông và mệt mỏi, thì A Cửu lại mang đến cho Thừa Chí sự rung động của một nam nhân trước một giai nhân tuyệt sắc.
Hãy xem lại tình huống Thừa Chí phải trốn trong chăn của A Cửu khi Tào Hóa Thuần đến khám xét. Hai người nằm chung một giường, đắp chung một chăn. Đây là khoảnh khắc sự hấp dẫn giới tính tự nhiên bộc lộ rõ nhất: "Thừa Chí ngửi hơi thở của A Chín thơm tho như mùi hoa lan, lòng bỗng ngây ngất, như kẻ mất hết hồn vía.". Chàng thực sự đã bị nhan sắc và sự quyến rũ của A Cửu làm cho mê đắm.
Tuy nhiên, lý do chàng dừng lại không phải vì không yêu A Cửu, mà vì "chữ Nghĩa" đối với Thanh Thanh đã khóa chặt "chữ Tình". Ngay trong giây phút ngây ngất đó, lý trí của chàng lập tức lên tiếng: "...liền tự cảnh thích ngầm ngay, và nghĩ thầm: “Chú Thanh đối với ta thâm tình như vậy, ta chớ nên có tà niệm gì ở nơi đây!”".
Rõ ràng, Thừa Chí dùng sự "thâm tình" của Thanh Thanh như một vòng kim cô để kìm nén cảm xúc tự nhiên của mình với A Cửu. Chàng bị trói buộc bởi lời hứa và sự thương hại dành cho cô gái hay ghen tị ở ngoài kia. Chàng biết nếu mình phụ bạc, Thanh Thanh sẽ không thiết sống nữa. Do đó, chàng buộc phải đặt một thanh kiếm vào giữa hai người trên giường để tự răn đe bản thân.
Đánh giá và Cảm nhận
Kim Dung đã miêu tả tâm lý học tình yêu đầy những khiếm khuyết của con người. Viên Thừa Chí là vô địch thiên hạ về võ công, là Minh chủ 7 tỉnh uy phong lẫm liệt, nhưng trong tình trường, chàng lại là một gã trai trẻ khờ khạo, bị động và bị tâm lý lấn lướt.
Hạ Thanh Thanh là một nhân vật nữ "độc hại" theo góc nhìn hiện đại. Tình yêu của nàng ngột ngạt, cực đoan, lấy nước mắt và sự giận dỗi làm vũ khí uy hiếp đối phương. Nàng yêu Thừa Chí vì chàng là người duy nhất trên đời tốt với nàng, nên nàng bám lấy chàng như cái phao cứu sinh và sẵn sàng xù lông tước đoạt mọi cô gái khác đến gần chàng.
Hạ Thanh Thanh là một nhân vật nữ "độc hại" theo góc nhìn hiện đại. Tình yêu của nàng ngột ngạt, cực đoan, lấy nước mắt và sự giận dỗi làm vũ khí uy hiếp đối phương. Nàng yêu Thừa Chí vì chàng là người duy nhất trên đời tốt với nàng, nên nàng bám lấy chàng như cái phao cứu sinh và sẵn sàng xù lông tước đoạt mọi cô gái khác đến gần chàng.
Tình yêu giữa Thừa Chí và Thanh Thanh thiếu vắng sự tự do và thanh thản. Việc Thừa Chí cuối cùng ở bên Thanh Thanh và cùng nàng ra hải ngoại mang màu sắc của sự chịu đựng, của đạo lý "đã hứa không được phụ" nhiều hơn là sự thăng hoa của tình yêu nam nữ. Sự xuất hiện của A Cửu là một phép thử phơi bày sự ngột ngạt đó. Sự cự tuyệt của Thừa Chí đối với A Cửu là minh chứng cho một người anh hùng thà hy sinh cảm xúc tự nhiên của bản thân chứ không đành lòng bỏ rơi một cô gái đã vì mình mà từ bỏ cả gia tộc.
Kết lại, chuyện tình của họ trong Bích Huyết Kiếm rất chân thực. Nó phơi bày một góc khuất rằng: Không phải cứ đại hiệp thì sẽ có một tình yêu hoàn hảo. Đôi khi, người hùng mạnh nhất lại là người bị trói buộc chặt nhất bởi sự yếu đuối, nước mắt và những hờn ghen nhỏ nhen của người con gái mình trót mang lòng thương hại.
Kết lại, chuyện tình của họ trong Bích Huyết Kiếm rất chân thực. Nó phơi bày một góc khuất rằng: Không phải cứ đại hiệp thì sẽ có một tình yêu hoàn hảo. Đôi khi, người hùng mạnh nhất lại là người bị trói buộc chặt nhất bởi sự yếu đuối, nước mắt và những hờn ghen nhỏ nhen của người con gái mình trót mang lòng thương hại.
....
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment