Chu Chỉ Nhược ra tay cứu mạng Tống Thanh Thư giữa ba quân thiên hạ. Nhưng than ôi đó chẳng qua chỉ là màn kịch của cô nàng xinh đẹp mà hiểm độc (minh hoạ)
Bạch Y Ngũ Bút
Trong tác phẩm Ỷ thiên đồ long ký của Kim Dung, tình tiết Chu Chỉ Nhược lao tới cản phá cứu mạng "ông xã" Tống Thanh Thư tại Đại hội Đồ Sư trong sát na, nhưng sau đó lại bỏ mặc y thoi thóp đến chết trong phòng tối là một chuỗi tình tiết lột tả chân thực sự tàn nhẫn, lạnh lùng và những toan tính tâm lý đỉnh cao của vị chưởng môn xinh đẹp phái Nga Mi. Chu Chỉ Nhược có thực sự muốn cứu mạng Tống Thanh Thư? hay chỉ dùng y như là một "công cụ" để nàng trả thù và bảo vệ danh dự của mình?
Màn kịch "Cứu chồng" giữa thanh thiên bạch nhật
Tại Đại hội Đồ Sư trên đỉnh Thiếu Thất, Tống Thanh Thư dùng Cửu Âm Bạch Cốt Trảo giết liên tiếp hai trưởng lão Cái Bang. Sự tàn độc và việc phản bội môn hộ của y đã buộc Du Liên Châu - nhị sư thúc của phái Võ Đang - phải tự tay dọn dẹp nghịch đồ. Bằng kinh nghiệm lão luyện và Thái Cực Quyền, Du Liên Châu đã bẻ gãy hai cánh tay của Tống Thanh Thư và tung đòn chí mạng. Ngay khi Tống Thanh Thư sắp mất mạng, Chu Chỉ Nhược mới dùng roi mềm đánh bật Du Liên Châu ra để "cứu chồng".
* Trích nguyên văn:
"Du Liên Châu quát lên: - Hôm nay ta báo thù cho thất đệ. Hai cánh tay ông chập vào, dùng chiêu Song Phong Quán Nhĩ, bàn tay sử dụng miên kình vỗ vào hai bên mang tai Tống Thanh Thư, đầu y vỡ ngay lập tức. Thân hình y chưa kịp ngã xuống, Du Liên Châu đang toan đá thêm một cước lấy mạng y ngay tại trận, bỗng một bóng xanh thấp thoáng, một sợi trường tiên đánh luôn vào mặt... chính là chưởng môn phái Nga Mi Chu Chỉ Nhược đứng ra báo thù cho chồng.".
> Sau đó, nàng tỏ ra vô cùng lạnh lùng:
"Chu Chỉ Nhược lạnh lùng lườm ông ta, quay sang coi thương thế Tống Thanh Thư, thấy y hai mắt đã lồi ra, thất khiếu ứa máu, nằm rũ dưới đất, xem chừng khó sống được. Ba nam đệ tử phái Nga Mi liền tiến lên khiêng y về.".
> Nếu thực sự xót thương Tống Thanh Thư, Chu Chỉ Nhược lẽ ra đã phải nhắc nhở hoặc ra tay can thiệp ngay khi thấy y rơi vào thế bất lợi trước Du Liên Châu. Thế nhưng, nàng đợi đến khi y vỡ nát sọ đầu, thập tử nhất sinh mới ra tay. Hành động vung roi lúc này không xuất phát từ tình yêu hay sự lo lắng cho sinh mạng Tống Thanh Thư, mà là để bảo vệ thể diện của chính nàng và phái Nga Mi. Nàng đã trót tuyên bố trước võ lâm thiên hạ rằng Tống Thanh Thư là chồng mình (dù chỉ là hôn nhân giả để chọc tức Trương Vô Kỵ), nếu để người của phái Võ Đang công nhiên đánh chết "người của phái Nga Mi" ngay trước mặt chưởng môn, thì uy danh của nàng sẽ bị sứt mẻ nghiêm trọng.
Sự thật phũ phàng trong căn buồng tối
Đêm hôm đó, Trương Vô Kỵ mang tâm trạng áy náy khôn nguôi, lén đến khu lán trại của phái Nga Mi để tìm cách chữa trị cho Tống Thanh Thư. Khi bước vào, chàng chứng kiến một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược với vẻ "bảo vệ chồng" ban sáng của Chu Chỉ Nhược.
* Thái độ lạnh lùng của Chu Chỉ Nhược:
.....
Cảm nghĩ của Trương Vô Kỵ
Khi chứng kiến Tống Thanh Thư bị bỏ mặc thoi thóp chờ chết trong căn buồng tối đen như mực, tâm trạng của Trương Vô Kỵ là một chuỗi những cảm xúc giằng xé giữa sự hổ thẹn, xót xa, bàng hoàng và lòng trắc ẩn sâu sắc.
Thứ nhất, chàng mang sự hổ thẹn và áy náy tột cùng đối với Chu Chỉ Nhược. Ngay khi bước vào phòng và thấy nàng ngồi thẫn thờ dưới ngọn nến mờ ảo, tình cảnh thê lương, Trương Vô Kỵ đã cảm thấy trong lòng vô cùng chua xót. Chàng tự nhận mình đã lầm lỗi với nàng, nên mang cảm giác thật sự hổ thẹn, và muốn dùng việc dốc sức cứu chữa cho Tống Thanh Thư như một cách để chuộc lỗi, đồng thời trả ơn việc nàng đã nương tay tha mạng cho mình trên võ đài.
Thứ hai, chàng có sự nhận thức rõ ràng và lo ngại về tình trạng bi đát của Tống Thanh Thư. Khi vén màn bước vào căn phòng tối om không một ngọn đèn hay đốm lửa, chàng tận mắt thấy Tống Thanh Thư mang một bộ mặt ghê rợn: hơi thở yếu ớt, hai mắt lồi ra, ngũ quan méo mó và mạch chạy hỗn loạn. Là một người tinh thông y lý, Trương Vô Kỵ lập tức hiểu mức độ tàn khốc của đòn "Song Phong Quán Nhĩ" mang mười thành nội kình từ Du Liên Châu, và nhận định ngay rằng nếu không được cấp cứu, Tống Thanh Thư khó lòng qua khỏi đêm nay.
Thứ ba, chàng rơi vào sự bàng hoàng trước thái độ lạnh lùng, mỉa mai thấu xương của Chu Chỉ Nhược. Mặc dù Tống Thanh Thư mang danh là trượng phu của Chu Chỉ Nhược, nhưng nàng hoàn toàn thờ ơ, thậm chí còn chất vấn ngược lại Trương Vô Kỵ rằng tại sao chàng lại muốn cứu y. Nàng vạch trần tâm lý của Vô Kỵ, mỉa mai rằng chàng dốc sức cứu Tống Thanh Thư chỉ cốt để trong lòng cảm thấy thanh thản, không còn áy náy để yên tâm đi làm quận mã triều đình. Những lời nói lạnh như băng này khiến Trương Vô Kỵ cảm thấy bàng hoàng, bối rối đến mức không biết phải biện bạch ra sao.
Cuối cùng, vượt lên trên mọi sự ngượng ngùng và châm chọc, lòng nhân từ của một vị lương y trong Trương Vô Kỵ vẫn chiến thắng. Bất chấp thái độ tàn nhẫn của Chu Chỉ Nhược và việc Tống Thanh Thư từng là kẻ tình địch gây ra nhiều tội lỗi, Trương Vô Kỵ vẫn lẳng lặng quay lại buồng tối. Chàng gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân, dốc lòng dùng thánh dược Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao và Cửu Dương chân khí để nối lại những phần xương gãy nát, kiệt lực giành giật lại mạng sống cho kẻ đang hấp hối.
Đánh giá một cách tổng thể, tình huống này khắc họa sự tương phản mãnh liệt giữa hai nhân vật. Sự thờ ơ, tàn nhẫn của Chu Chỉ Nhược đối với kẻ si tình nằm trong bóng tối bao nhiêu, thì sự bao dung, bản tính thuần hậu và trượng nghĩa của Trương Vô Kỵ lại càng tỏa sáng bấy nhiêu. Dẫu bị mỉa mai là giả nhân giả nghĩa, sự "áy náy" của Vô Kỵ vẫn xuất phát từ một trái tim thiện lương nguyên bản nhất.
.....
Triệu Mẫn "đi guốc trong bụng"
Sau khi Trương Vô Kỵ dốc hết tâm sức, sử dụng cả Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao và Cửu Dương chân khí để cứu cái mạng ngàn cân treo sợi tóc của Tống Thanh Thư trong căn buồng tối, chàng trở về lều tranh với tâm trạng nặng nề, những tưởng hành động "lấy ân báo oán" và "chuộc lỗi" này của mình sẽ gỡ gạc lại được chút tình thế.
Câu chuyện qua lại giữa Triệu Mẫn và Trương Vô Kỵ là đoạn hội thoại mang tính giải trí và đậm chất "nữ quyền" của Kim Dung. Ông đã mượn miệng Triệu Mẫn để mắng yêu cái sự "ngu ngốc" của đàn ông nói chung và Trương Vô Kỵ nói riêng.
Đàn ông thường nghĩ làm việc tốt là giải quyết được vấn đề. Nhưng phụ nữ (đặc biệt là những người đang ôm hận tình như Chu Chỉ Nhược) lại vận hành bằng một thứ logic hoàn toàn khác: Đôi khi, sự cao thượng và tử tế của người cũ lại chính là đòn tổn thương đau đớn nhất, vì nó tước đoạt đi ảo tưởng rằng mình vẫn còn quan trọng đối với họ.
Triệu Mẫn vừa đóng vai một "chuyên gia tư vấn tình cảm", vừa đóng vai một kẻ hưởng lợi chiến thắng. Cái "mỉm cười điềm nhiên" của nàng ở cuối đoạn trích là nụ cười của một kẻ nắm trọn ván cờ tình ái, bỏ lại Trương đại giáo chủ uy phong lẫm liệt đang phải gãi đầu gãi tai, ngẩn ngơ đứng giữa trời sương lạnh vì không hiểu nổi thế giới nội tâm phức tạp của chị em phụ nữ!
> Nếu thực sự xót thương Tống Thanh Thư, Chu Chỉ Nhược lẽ ra đã phải nhắc nhở hoặc ra tay can thiệp ngay khi thấy y rơi vào thế bất lợi trước Du Liên Châu. Thế nhưng, nàng đợi đến khi y vỡ nát sọ đầu, thập tử nhất sinh mới ra tay. Hành động vung roi lúc này không xuất phát từ tình yêu hay sự lo lắng cho sinh mạng Tống Thanh Thư, mà là để bảo vệ thể diện của chính nàng và phái Nga Mi. Nàng đã trót tuyên bố trước võ lâm thiên hạ rằng Tống Thanh Thư là chồng mình (dù chỉ là hôn nhân giả để chọc tức Trương Vô Kỵ), nếu để người của phái Võ Đang công nhiên đánh chết "người của phái Nga Mi" ngay trước mặt chưởng môn, thì uy danh của nàng sẽ bị sứt mẻ nghiêm trọng.
Sự thật phũ phàng trong căn buồng tối
Đêm hôm đó, Trương Vô Kỵ mang tâm trạng áy náy khôn nguôi, lén đến khu lán trại của phái Nga Mi để tìm cách chữa trị cho Tống Thanh Thư. Khi bước vào, chàng chứng kiến một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược với vẻ "bảo vệ chồng" ban sáng của Chu Chỉ Nhược.
* Thái độ lạnh lùng của Chu Chỉ Nhược:
Khi Vô Kỵ hỏi thăm thương thế, Chu Chỉ Nhược không hề quay đầu lại, lạnh lùng đáp:
"- Xương đầu của y bị chấn vỡ, thương thế cực kỳ trầm trọng, khó mà sống nổi. Không biết có qua khỏi đêm nay hay không?". Khi Trương Vô Kỵ ngỏ ý muốn tận lực chữa trị, nàng không hề tỏ ra vui mừng hay vội vã cảm tạ như một người vợ có chồng sắp chết vớ được thần y, mà lại buông một câu hỏi xoáy sâu vào tâm can: "- Sao anh lại muốn cứu y?".
* Cảnh ngộ bi đát của Tống Thanh Thư:
"- Xương đầu của y bị chấn vỡ, thương thế cực kỳ trầm trọng, khó mà sống nổi. Không biết có qua khỏi đêm nay hay không?". Khi Trương Vô Kỵ ngỏ ý muốn tận lực chữa trị, nàng không hề tỏ ra vui mừng hay vội vã cảm tạ như một người vợ có chồng sắp chết vớ được thần y, mà lại buông một câu hỏi xoáy sâu vào tâm can: "- Sao anh lại muốn cứu y?".
* Cảnh ngộ bi đát của Tống Thanh Thư:
Sự thờ ơ của Chu Chỉ Nhược thể hiện rõ nhất qua cách nàng vứt bỏ Tống Thanh Thư trong buồng:
"Chu Chỉ Nhược chỉ vào nội đường, thản nhiên nói: - Y ở trong đó. Trương Vô Kỵ đi tới cửa phòng, thấy bên trong tối đen như mực, không đèn lửa gì vội cầm cây nến đi vào bên trong. Chu Chỉ Nhược vẫn chống tay lên má ngồi ở cạnh bàn không đi theo. Trương Vô Kỵ vén chiếc màn lên, thấy Tống Thanh Thư hơi thở yếu ớt, hai mắt lồi ra, ngũ quan méo mó, mặt mũi thật là ghê rợn, đã sớm hôn mê không biết gì.".
"Chu Chỉ Nhược chỉ vào nội đường, thản nhiên nói: - Y ở trong đó. Trương Vô Kỵ đi tới cửa phòng, thấy bên trong tối đen như mực, không đèn lửa gì vội cầm cây nến đi vào bên trong. Chu Chỉ Nhược vẫn chống tay lên má ngồi ở cạnh bàn không đi theo. Trương Vô Kỵ vén chiếc màn lên, thấy Tống Thanh Thư hơi thở yếu ớt, hai mắt lồi ra, ngũ quan méo mó, mặt mũi thật là ghê rợn, đã sớm hôn mê không biết gì.".
Bình luận và Cảm nhận
* Sự mỉa mai của danh phận "Tống phu nhân":
* Sự mỉa mai của danh phận "Tống phu nhân":
Cảnh Tống Thanh Thư nằm chờ chết trong một căn phòng "tối đen như mực, không đèn lửa", không người chăm sóc, tắm rửa hay băng bó lại vết thương là minh chứng tàn nhẫn nhất cho bản chất cuộc hôn nhân của y. Đứng trước mặt anh hùng thiên hạ, y oai phong được mang danh trượng phu của chưởng môn Nga Mi. Nhưng khi bức màn khép lại, y bị ném vào góc tối chẳng khác gì một món đồ phế thải đã hết giá trị lợi dụng. Chu Chỉ Nhược cứu y ban sáng chỉ để lấy tiếng, còn ban đêm, nàng để mặc cho vết thương tự đoạt mạng y nhằm rũ bỏ gánh nặng.
* Đòn tâm lý thâm độc nhắm vào Trương Vô Kỵ:
* Đòn tâm lý thâm độc nhắm vào Trương Vô Kỵ:
Câu hỏi "Sao anh lại muốn cứu y?" và thái độ mỉa mai "Tôi biết anh sẽ tận tâm tận lực cứu y để trong lòng khỏi áy náy, yên tâm đi làm quận mã triều đình" của Chu Chỉ Nhược thể hiện sự oán hận tột cùng đối với Trương Vô Kỵ.
Về sau, Triệu Mẫn đã phân tích rất chuẩn xác tâm lý này: "Chàng hết tâm hết sức cứu Tống Thanh Thư thì có khác nào nói với Chu tỉ tỉ là chàng chẳng còn chút quyến luyến nào nữa". Chu Chỉ Nhược muốn Vô Kỵ phải day dứt, phải ghen tuông, nhưng thấy Vô Kỵ lại rộng lượng muốn cứu "tình địch", nàng hiểu rằng Vô Kỵ đã thực sự buông bỏ tình cảm với mình, điều đó khiến nàng càng thêm lạnh nhạt và oán hận.
* Cảm nhận về bi kịch của Tống Thanh Thư:
* Cảm nhận về bi kịch của Tống Thanh Thư:
Đây là nhân vật bi thảm và thê lương bậc nhất bộ truyện. Y có xuất thân danh môn chính phái, tương lai sáng lạn, nhưng vì một chữ "Tình" si mê mù quáng Chu Chỉ Nhược mà phản bội sư môn, giết hại sư thúc Mạc Thanh Cốc,. Y bán rẻ cả nhân cách và linh hồn chỉ để đổi lấy cái danh vị "Tống phu nhân" hờ hững từ Chu Chỉ Nhược. Để rồi cuối cùng, y nhận lại cái vỡ sọ từ chính sư thúc mình, và sự lạnh lùng đến rợn người, bỏ mặc trong đêm tối từ người con gái y yêu thương nhất.
Tổng kết:
Chuỗi hành vi của Chu Chỉ Nhược lột tả sự tàn nhẫn của một người phụ nữ bị tổn thương tình cảm và bị áp lực quyền lực môn phái đè nén. Nàng học được võ công tà môn của Cửu Âm Chân Kinh, thì trái tim nàng dường như cũng bị nhiễm sự băng lãnh của nó.
Việc cứu Tống Thanh Thư vào ban ngày và bỏ mặc y vào ban đêm là sự tương phản hoàn hảo giữa lớp vỏ bọc vinh quang rực rỡ và thực tại thối nát, lạnh lẽo của những kẻ chọn sai con đường trong giang hồ.
.....
Cảm nghĩ của Trương Vô Kỵ
Khi chứng kiến Tống Thanh Thư bị bỏ mặc thoi thóp chờ chết trong căn buồng tối đen như mực, tâm trạng của Trương Vô Kỵ là một chuỗi những cảm xúc giằng xé giữa sự hổ thẹn, xót xa, bàng hoàng và lòng trắc ẩn sâu sắc.
Thứ nhất, chàng mang sự hổ thẹn và áy náy tột cùng đối với Chu Chỉ Nhược. Ngay khi bước vào phòng và thấy nàng ngồi thẫn thờ dưới ngọn nến mờ ảo, tình cảnh thê lương, Trương Vô Kỵ đã cảm thấy trong lòng vô cùng chua xót. Chàng tự nhận mình đã lầm lỗi với nàng, nên mang cảm giác thật sự hổ thẹn, và muốn dùng việc dốc sức cứu chữa cho Tống Thanh Thư như một cách để chuộc lỗi, đồng thời trả ơn việc nàng đã nương tay tha mạng cho mình trên võ đài.
Thứ hai, chàng có sự nhận thức rõ ràng và lo ngại về tình trạng bi đát của Tống Thanh Thư. Khi vén màn bước vào căn phòng tối om không một ngọn đèn hay đốm lửa, chàng tận mắt thấy Tống Thanh Thư mang một bộ mặt ghê rợn: hơi thở yếu ớt, hai mắt lồi ra, ngũ quan méo mó và mạch chạy hỗn loạn. Là một người tinh thông y lý, Trương Vô Kỵ lập tức hiểu mức độ tàn khốc của đòn "Song Phong Quán Nhĩ" mang mười thành nội kình từ Du Liên Châu, và nhận định ngay rằng nếu không được cấp cứu, Tống Thanh Thư khó lòng qua khỏi đêm nay.
Thứ ba, chàng rơi vào sự bàng hoàng trước thái độ lạnh lùng, mỉa mai thấu xương của Chu Chỉ Nhược. Mặc dù Tống Thanh Thư mang danh là trượng phu của Chu Chỉ Nhược, nhưng nàng hoàn toàn thờ ơ, thậm chí còn chất vấn ngược lại Trương Vô Kỵ rằng tại sao chàng lại muốn cứu y. Nàng vạch trần tâm lý của Vô Kỵ, mỉa mai rằng chàng dốc sức cứu Tống Thanh Thư chỉ cốt để trong lòng cảm thấy thanh thản, không còn áy náy để yên tâm đi làm quận mã triều đình. Những lời nói lạnh như băng này khiến Trương Vô Kỵ cảm thấy bàng hoàng, bối rối đến mức không biết phải biện bạch ra sao.
Cuối cùng, vượt lên trên mọi sự ngượng ngùng và châm chọc, lòng nhân từ của một vị lương y trong Trương Vô Kỵ vẫn chiến thắng. Bất chấp thái độ tàn nhẫn của Chu Chỉ Nhược và việc Tống Thanh Thư từng là kẻ tình địch gây ra nhiều tội lỗi, Trương Vô Kỵ vẫn lẳng lặng quay lại buồng tối. Chàng gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân, dốc lòng dùng thánh dược Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao và Cửu Dương chân khí để nối lại những phần xương gãy nát, kiệt lực giành giật lại mạng sống cho kẻ đang hấp hối.
Đánh giá một cách tổng thể, tình huống này khắc họa sự tương phản mãnh liệt giữa hai nhân vật. Sự thờ ơ, tàn nhẫn của Chu Chỉ Nhược đối với kẻ si tình nằm trong bóng tối bao nhiêu, thì sự bao dung, bản tính thuần hậu và trượng nghĩa của Trương Vô Kỵ lại càng tỏa sáng bấy nhiêu. Dẫu bị mỉa mai là giả nhân giả nghĩa, sự "áy náy" của Vô Kỵ vẫn xuất phát từ một trái tim thiện lương nguyên bản nhất.
.....
Triệu Mẫn "đi guốc trong bụng"
Sau khi Trương Vô Kỵ dốc hết tâm sức, sử dụng cả Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao và Cửu Dương chân khí để cứu cái mạng ngàn cân treo sợi tóc của Tống Thanh Thư trong căn buồng tối, chàng trở về lều tranh với tâm trạng nặng nề, những tưởng hành động "lấy ân báo oán" và "chuộc lỗi" này của mình sẽ gỡ gạc lại được chút tình thế.
Ngờ đâu, chàng lập tức bị Triệu Mẫn dội cho một gáo nước lạnh, vạch trần sự "ngu ngốc" của chàng trong chuyện tình cảm.
Màn "bắt bài" kinh điển của Triệu Mẫn
Vừa về đến lều, Triệu Mẫn đã đón lời và hỏi móc mỉa:
"- Vết thương của Tống Thanh Thư có thể cứu được, phải không? Chàng lại dùng Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao của thiếp đi lấy lòng người ta chứ gì?".
Trương Vô Kỵ thành thật đáp lại rằng y thuật của mình chưa chắc đã cứu nổi. Triệu Mẫn lập tức thở dài, giáng một đòn tâm lý khiến Vô Kỵ bàng hoàng:
"- Chàng tưởng cứu mạng cho Tống Thanh Thư có thể đổi được Tạ đại hiệp ư? Vô Kỵ ca ca, chàng càng làm càng hỏng chuyện, không biết tâm sự người khác chút nào.".
Khi Vô Kỵ còn đang ngơ ngác không hiểu mình hỏng chuyện ở đâu, Triệu Mẫn đã tung ra một đòn phân tích nội tâm phụ nữ sắc sảo đến lạnh lùng:
"- Chàng hết tâm hết sức cứu Tống Thanh Thư thì có khác nào nói với Chu tỉ tỉ là chàng chẳng còn chút quyến luyến nào nữa, chàng thử nghĩ xem chị ấy có giận hay không nào?".
Bị nói trúng tim đen tâm lý sâu kín nhất của phụ nữ, "Trương Vô Kỵ ngẩn ngơ không nói nên lời", chỉ biết nhớ lại câu nói oán trách của Chu Chỉ Nhược trước đó: "Tôi biết anh sẽ tận tâm tận lực cứu y để trong lòng khỏi áy náy, yên tâm đi làm quận mã triều đình".
Nhìn thấy bộ dạng tẽn tò, cứng họng của tình lang, Triệu Mẫn chốt hạ bằng một thái độ rất khoái chí:
"- Chàng cứu mạng cho Tống Thanh Thư, bây giờ lại hối hận, có phải không? Nàng không đợi Trương Vô Kỵ trả lời, mỉm cười điềm nhiên đi vào trong nhà.".
Sự chênh lệch đẳng cấp trong "Tình trường"
Tình huống này vạch trần hai bức tranh tâm lý hoàn toàn đối lập và cực kỳ thú vị:
* Sự ngây ngô "tẽn tò" của Võ lâm chí tôn Trương Vô Kỵ:
Màn "bắt bài" kinh điển của Triệu Mẫn
Vừa về đến lều, Triệu Mẫn đã đón lời và hỏi móc mỉa:
"- Vết thương của Tống Thanh Thư có thể cứu được, phải không? Chàng lại dùng Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao của thiếp đi lấy lòng người ta chứ gì?".
Trương Vô Kỵ thành thật đáp lại rằng y thuật của mình chưa chắc đã cứu nổi. Triệu Mẫn lập tức thở dài, giáng một đòn tâm lý khiến Vô Kỵ bàng hoàng:
"- Chàng tưởng cứu mạng cho Tống Thanh Thư có thể đổi được Tạ đại hiệp ư? Vô Kỵ ca ca, chàng càng làm càng hỏng chuyện, không biết tâm sự người khác chút nào.".
Khi Vô Kỵ còn đang ngơ ngác không hiểu mình hỏng chuyện ở đâu, Triệu Mẫn đã tung ra một đòn phân tích nội tâm phụ nữ sắc sảo đến lạnh lùng:
"- Chàng hết tâm hết sức cứu Tống Thanh Thư thì có khác nào nói với Chu tỉ tỉ là chàng chẳng còn chút quyến luyến nào nữa, chàng thử nghĩ xem chị ấy có giận hay không nào?".
Bị nói trúng tim đen tâm lý sâu kín nhất của phụ nữ, "Trương Vô Kỵ ngẩn ngơ không nói nên lời", chỉ biết nhớ lại câu nói oán trách của Chu Chỉ Nhược trước đó: "Tôi biết anh sẽ tận tâm tận lực cứu y để trong lòng khỏi áy náy, yên tâm đi làm quận mã triều đình".
Nhìn thấy bộ dạng tẽn tò, cứng họng của tình lang, Triệu Mẫn chốt hạ bằng một thái độ rất khoái chí:
"- Chàng cứu mạng cho Tống Thanh Thư, bây giờ lại hối hận, có phải không? Nàng không đợi Trương Vô Kỵ trả lời, mỉm cười điềm nhiên đi vào trong nhà.".
Sự chênh lệch đẳng cấp trong "Tình trường"
Tình huống này vạch trần hai bức tranh tâm lý hoàn toàn đối lập và cực kỳ thú vị:
* Sự ngây ngô "tẽn tò" của Võ lâm chí tôn Trương Vô Kỵ:
Dưới góc độ của một đại hiệp và một thần y, Vô Kỵ nghĩ rất đơn giản: Tống Thanh Thư là chồng (danh nghĩa) của Chu Chỉ Nhược, Chỉ Nhược tha mạng cho mình, mình cứu chồng nàng thì nàng sẽ vui, hoặc ít ra sẽ vơi bớt oán hận. Chàng dùng tư duy logic của "ân - oán giang hồ" để áp dụng vào "tình yêu".
Khi bị Triệu Mẫn bóc trần, chàng mới "ngẩn ngơ" nhận ra ranh giới giữa việc làm người tốt và làm... một người tình cũ tinh tế. Sự tẽn tò của Vô Kỵ ở đây rất đáng yêu, nó chứng minh chàng là một kẻ thuần phác, tuy võ công vô địch thiên hạ nhưng lại là "con số 0" tròn trĩnh khi phải giải mã những khúc mắc éo le, đầy mâu thuẫn trong lòng phụ nữ.
* Sự tinh tế sắc sảo của "tiểu yêu nữ" Triệu Mẫn:
* Sự tinh tế sắc sảo của "tiểu yêu nữ" Triệu Mẫn:
Triệu Mẫn cho thấy nàng là "bậc thầy tâm lý học". Nàng hiểu quá rõ tâm can của Chu Chỉ Nhược: Chỉ Nhược vốn dĩ vẫn còn yêu Vô Kỵ điên cuồng, việc nhận Tống Thanh Thư làm chồng chỉ là để chọc tức và thử lòng Vô Kỵ. Nếu Vô Kỵ ghen tuông, tức tối, muốn giết Tống Thanh Thư, điều đó chứng tỏ Vô Kỵ vẫn còn yêu nàng tha thiết. Đằng này, Vô Kỵ lại cư xử... quá cao thượng.
Việc Vô Kỵ rộng lượng dốc sức cứu "tình địch" chính là một thông điệp tàn nhẫn ngầm gửi đến Chu Chỉ Nhược: "Tôi đã hoàn toàn cạn tình với cô, tôi không hề ghen, tôi xem chồng cô chỉ là một bệnh nhân bình thường". Việc Triệu Mẫn mỉm cười điềm nhiên bỏ đi cho thấy sự khoái chí tột độ của nàng. Nàng không thèm ghen tuông việc Vô Kỵ nửa đêm sang phòng Chỉ Nhược, bởi vì qua hành động cứu người này, nàng biết chắc chắn Vô Kỵ đã không còn vương vấn tình ái với Chỉ Nhược nữa.
Đánh giá & Cảm nhận
Đánh giá & Cảm nhận
Câu chuyện qua lại giữa Triệu Mẫn và Trương Vô Kỵ là đoạn hội thoại mang tính giải trí và đậm chất "nữ quyền" của Kim Dung. Ông đã mượn miệng Triệu Mẫn để mắng yêu cái sự "ngu ngốc" của đàn ông nói chung và Trương Vô Kỵ nói riêng.
Đàn ông thường nghĩ làm việc tốt là giải quyết được vấn đề. Nhưng phụ nữ (đặc biệt là những người đang ôm hận tình như Chu Chỉ Nhược) lại vận hành bằng một thứ logic hoàn toàn khác: Đôi khi, sự cao thượng và tử tế của người cũ lại chính là đòn tổn thương đau đớn nhất, vì nó tước đoạt đi ảo tưởng rằng mình vẫn còn quan trọng đối với họ.
Triệu Mẫn vừa đóng vai một "chuyên gia tư vấn tình cảm", vừa đóng vai một kẻ hưởng lợi chiến thắng. Cái "mỉm cười điềm nhiên" của nàng ở cuối đoạn trích là nụ cười của một kẻ nắm trọn ván cờ tình ái, bỏ lại Trương đại giáo chủ uy phong lẫm liệt đang phải gãi đầu gãi tai, ngẩn ngơ đứng giữa trời sương lạnh vì không hiểu nổi thế giới nội tâm phức tạp của chị em phụ nữ!
....
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment