Mộc Miên
Trong Ỷ thiên đồ long ký, tại Lục Liễu Sơn Trang, để đón tiếp Trương Vô Kỵ và quần hào Minh Giáo, quận chúa xinh đẹp Triệu Mẫn đã thiết đãi một bữa tiệc trà và rượu chất lượng tuyệt hảo, không chỉ để thể hiện lòng hiếu khách mà còn là một đòn phô trương thanh thế và tâm lý chiến tuyệt đỉnh. Mục đích là nhằm thu phục giáo chủ đẹp trai Trương Vô Kỵ và quần hùng Minh Giáo.
Trà Long Tỉnh tươi rói đựng trong chén sứ "Vũ quá thiên thanh"
Ngay khi quần hùng vừa an tọa tại đại sảnh, Triệu Mẫn đã cho trang đinh dâng lên một loại trà thượng hạng. Điểm gây choáng ngợp đầu tiên không chỉ là hương vị, mà là sự xuất hiện vô lý đến mức phi thường của loại trà này tại vùng biên ải.
"Còn đang nói chuyện, trang đinh đã đem trà lên, thấy trong những chén sứ vũ quá thiên thanh (màu xanh như trời sau cơn mưa), nổi mấy lá trà Long Tỉnh xanh rờn, mùi thơm ngào ngạt. Quần hào ai nấy đều lạ lùng, nơi này cách đất Giang Nam cả mấy nghìn dặm, làm sao có được trà Long Tỉnh còn tươi như thế này? Cô nương này cái gì cũng đều cực kỳ lạ lùng. Triệu Mẫn cầm chén lên uống trước một ngụm, dường như muốn cho mọi người biết trà không có gì độc, đợi mọi người uống xong mới nói...".
Phân tích sự quí hiếm và bình luận:
* Sự xa xỉ tột bậc về mặt không gian và thời gian:
Trà Long Tỉnh là danh trà bậc nhất của vùng Hàng Châu, Giang Nam. Lục Liễu Sơn Trang lại nằm ở dải Cam Lương (Tây Bắc) nắng gió, cách Giang Nam hàng mấy nghìn dặm. Trong thời đại bấy giờ, việc vận chuyển lá trà xanh còn tươi rói, giữ nguyên được màu "xanh rờn" và "mùi thơm ngào ngạt" qua một quãng đường xa như vậy đòi hỏi một trạm trung chuyển ngựa trạm tốc hành tương đương với mạng lưới vận chuyển của hoàng gia.
Điều này ngầm chứng minh gia thế vương giả tột đỉnh của Triệu Mẫn (phủ Nhữ Dương Vương) mà không cần nàng phải khoe khoang nửa lời.
* Chén sứ đẳng cấp:
Bộ chén đựng trà được miêu tả là "sứ vũ quá thiên thanh" (màu xanh như bầu trời sau cơn mưa). Đây là loại sứ Nhữ diêu cực kỳ quý giá trong lịch sử, chỉ dành cho hoàng thân quốc thích. Sự kết hợp giữa danh trà và chén quý tạo nên một đẳng cấp quý tộc áp đảo hoàn toàn những anh hùng thảo dã của Minh Giáo.
Rượu Nữ Trinh Thiệu Hưng 118 năm tuổi
Sau khi uống trà, Triệu Mẫn mời quần hào ra thủy các dùng tiệc. Tại đây, nàng tiếp tục tung ra một loại danh tửu khiến những nhân vật sành sỏi nhất cũng phải nể phục.
"Triệu Mẫn rót đầy một chén rượu lớn, một hơi cạn sạch, nói: - Đây là Nữ Trinh Thiệu Hưng trần tửu, đã được một trăm mười tám năm, các vị thử nếm xem tửu vị thế nào?".
Phân tích độ thơm ngon, quí hiếm và bình luận:
* Thức uống nhuốm màu thời gian:
Rượu Thiệu Hưng (cũng xuất xứ từ vùng Giang Nam) vốn nổi danh thiên hạ, nhưng loại "Nữ Trinh" (Nhi Nữ Hồng) được ủ dưới đất tới 118 năm thì quả thực là vô giá. Độ tuổi của hũ rượu này thậm chí còn lớn hơn tuổi thọ của tất cả các cao thủ Minh Giáo có mặt tại đó (chỉ trừ Trương Tam Phong không ở đó là có thể lớn tuổi hơn). Một loại rượu ủ hơn một thế kỷ chắc chắn mang hương vị nồng đượm, êm ái và tinh túy bậc nhất.
* Phong thái uống rượu gỡ bỏ khiên giáp:
Điểm hay nhất là phong thái của Triệu Mẫn. Đứng trước mặt những cao thủ ma giáo đang đầy vẻ hoài nghi, một thiếu nữ kiều diễm lại rót đầy chén lớn và "một hơi cạn sạch". Hành động này vừa để chứng minh rượu không có kịch độc, vừa toát lên vẻ "mười phần xinh đẹp, lại thêm ba phần anh khí, ba phần hào hùng".
Chính sự hào sảng này đã khiến những lão giang hồ như Dương Tiêu, Vi Nhất Tiếu gỡ bỏ hoàn toàn sự nghi kỵ, "mới hết nghi kỵ ăn uống tự nhiên".
Nghệ thuật Dụng Trà - Rượu của Triệu Mẫn
Triệu Mẫn thiết đãi trà Long Tỉnh và rượu Nữ Trinh không đơn thuần là lòng hiếu khách, mà đó là nghệ thuật "Viên đạn bọc đường" và thao túng tâm lý đỉnh cao.
* Đòn ru ngủ tâm lý:
Quần hào Minh Giáo, dẫn đầu là thần y Trương Vô Kỵ, luôn cảnh giác cao độ với độc dược. Triệu Mẫn biết rõ điều đó. Bằng cách mang ra những cực phẩm trần gian, cộng thêm việc tự mình nếm trước mọi món ăn thức uống, nàng đã đánh lừa hệ thống cảnh báo của Minh Giáo. Nàng khiến họ nghĩ rằng: Một chủ nhân tao nhã, vương giả và hào sảng thế này, lại tự mình uống trước, chắc chắn không có ý làm hại ai.
* Đánh lạc hướng khỏi "Sát chiêu" thực sự:
Triệu Mẫn dùng trà ngon rượu quí để chứng minh thức ăn không có độc, bởi vì chất độc thực sự nàng giăng ra hoàn toàn không nằm trong mâm tiệc. Cạm bẫy nằm ở sự kết hợp giữa hương thơm của hoa Túy Tiên Linh Phù trồng ngoài hồ nước và mùi gỗ Kỳ Lăng Hương Mộc từ thanh kiếm Ỷ Thiên giả. Quần hào mải mê thưởng thức trà Giang Nam tươi rói và rượu 118 năm tuổi, hoàn toàn không ngờ sát cơ lại nằm ở thanh kiếm gỗ thơm mùi đàn hương bị bỏ quên trên bàn.
Tổng kết:
Chỉ qua vài chén trà Long Tỉnh và hũ rượu Thiệu Hưng, Kim Dung đã khắc họa thành công một Triệu Mẫn vương giả, tinh tế, am hiểu tâm lý chiến và sở hữu nguồn lực vô tận. Nàng đã dùng sự xa xỉ tột bậc và phong thái nữ trung hào kiệt để giăng ra một bữa tiệc "Hồng Môn Yến" thanh nhã nhất, ngọt ngào nhất, nhưng cũng nguy hiểm nhất trong toàn bộ tác phẩm.
Kế hoạch này hoàn hảo đến mức, dẫu quần hào Minh Giáo có bị chuốc độc ngã gục, họ cũng không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng và khâm phục trước thủ đoạn của nàng thiếu nữ này.
...
Lục Liễu Sơn Trang
Đây là một trong những địa danh đặc sắc và ấn tượng nhất trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Đây không chỉ là một dinh thự nguy nga mà còn là một pháo đài cạm bẫy tinh vi, nơi đánh dấu cuộc đấu trí, đấu lực chính thức đầu tiên giữa Trương Vô Kỵ, ban lãnh đạo Minh Giáo và "Tiểu yêu nữ" Triệu Mẫn.
Vẻ đẹp kiến trúc và Bố cục không gian
Lục Liễu Sơn Trang mang một vẻ đẹp đối lập hoàn toàn với hoàn cảnh địa lý của nó. Dù nằm ở vùng Cam Lương (Tây Bắc) quanh năm đầy nắng gió và bão cát, sơn trang này lại mang đậm phong vị sơn thủy hữu tình của vùng Giang Nam thanh bình.
* Ngoại cảnh tao nhã:
Đường vào sơn trang được miêu tả vô cùng tươi mát:
"Cả bọn đi theo một con đường lát đá xanh dẫn đến một đại trang viện, có sông nhỏ uốn khúc vây quanh, bờ sông trồng đầy dương liễu xanh rờn, suốt một dải Cam Lương bây giờ bỗng thấy phong cảnh chẳng khác gì ở Giang Nam, quần hào ai cũng thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên.". Cửa trang viện mở lớn, đằng trước có một chiếc cầu treo.
* Đại sảnh vương giả và đầy hào khí:
Bước vào bên trong, sự sang trọng và chí hướng của chủ nhân được thể hiện qua các bức thư họa. "Quần hào thấy đại sảnh trên cao có treo một tấm biển viết bốn chữ đại tự Lục Liễu Sơn Trang. Ngay tại chính giữa treo một bức tranh Bát Tuấn Đồ do Triệu Mạnh Phủ vẽ, tám con ngựa mỗi con một kiểu không con nào giống con nào, con nào cũng ra vẻ thần mã.". Bên cạnh đó là bức bút thiếp chép bài thơ *Thuyết Kiếm ca ngợi Ỷ Thiên bảo kiếm với bút pháp "tung hoành, nhưng vẫn có nét ủy mị" do chính tay Triệu Mẫn viết.
* Vườn hoa và Thủy các (Đình hóng mát trên nước):
Cảnh quan bên trong được bài trí hết sức thanh nhã. "Trong vườn có giả sơn đá xù xì, suối hồ nước trong vắt, hoa tuy không nhiều nhưng thật là thanh nhã... Trong hồ bao quanh nơi thủy các có trồng bảy tám cây hoa trông giống như thủy tiên nhưng lớn hơn, hoa màu trắng hương thơm thoang thoảng.". Quần hào được ngồi ở thủy các ngửi hoa thơm, uống rượu ngon, hóng gió mát rượi, tạo ra một cảm giác thư thái tột độ.
Tính năng quân sự và Hệ thống cạm bẫy
Đằng sau vẻ đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh, Lục Liễu Sơn Trang thực chất là một vũ khí sát thương qui mô lớn, được thiết kế chuyên biệt để bẫy những cao thủ võ lâm mưu trí nhất.
* Hệ thống độc dược kết hợp:
Sơn trang tận dụng ngay kiến trúc cảnh quan để hạ độc. Mùi hương của hoa Túy Tiên Linh Phù trồng quanh hồ nước kết hợp với mùi gỗ Kỳ Lăng Hương Mộc từ thanh kiếm Ỷ Thiên giả bằng gỗ đàn hương đặt trên bàn đã hòa quiện thành một loại kịch độc vô sắc, vô hình, khiến toàn bộ quần hào Minh Giáo mất sạch công lực.
* Hầm ngầm thép đúc không kẽ hở:
Đây là tính năng ghê gớm nhất của Lục Liễu Sơn Trang, dùng để giam cầm kẻ địch có võ công tuyệt đỉnh (như Trương Vô Kỵ). Căn hầm này không xây bằng gạch đá mà được "làm bằng thép đúc, rèn trơn như thế, ngay cả đường nối cũng không". Bên trên cửa hầm được thiết kế một tấm thiết bản (bản sắt) cực dày, nặng nề đóng sập lại và có "tám thanh sắt to chặn lại". Căn hầm kín tới mức Trương Vô Kỵ có Càn Khôn Đại Na Di thần công cũng không thể đẩy nắp hầm lên nổi.
Nguồn gốc, Mục đích xây dựng và Phân tích bình luận
* Nguồn gốc:
Lục Liễu Sơn Trang là tài sản thuộc về Mẫn Mẫn Đặc Mục Nhĩ (Triệu Mẫn), con gái cưng của Nhữ Dương Vương, vị đại nguyên soái thống lãnh thiên hạ binh mã của triều đình nhà Nguyên.
* Mục đích xây dựng:
Triệu Mẫn đã tự mình đắc ý nói rõ mục đích của căn hầm thép (và rộng ra là toàn bộ sơn trang): "Cái hố này có phải làm ra để chơi cho vui đâu. Làm ra để bắt kẻ địch...". Nó được dùng làm tổng hành dinh dã chiến và cạm bẫy để Triệu Mẫn thực hiện mưu đồ ngư ông đắc lợi: Lừa bắt toàn bộ ban lãnh đạo Minh Giáo sau khi họ vừa trải qua trận huyết chiến sinh tử trên đỉnh Quang Minh.
Phân tích, bình luận:
* Sự xa xỉ đại diện cho quyền lực tuyệt đối:
Việc trồng được một rặng dương liễu xanh mướt và kiến tạo hồ nước róc rách giữa sa mạc Cam Lương nắng gió là điều không tưởng đối với dân thường. Chỉ có quyền lực và tài lực vô tận của Hoàng gia Mông Cổ mới có thể vận chuyển nhân lực, vật lực, thậm chí đúc cả một căn hầm thép nguyên khối đem tới đây lập trang viện.
* Chiếc gương phản chiếu con người Triệu Mẫn:
Lục Liễu Sơn Trang giống y hệt như chủ nhân của nó. Bề ngoài, nó mang vẻ đẹp rực rỡ, tao nhã, nhuốm màu thi họa (hoa trắng hồ trong, trà Long Tỉnh, rượu Nữ Trinh) để gỡ bỏ mọi sự phòng bị của đối phương. Nhưng ngay dưới lớp vỏ kiều diễm ấy là sự sắc lạnh, tàn khốc và mưu mô vô đáy (độc dược, hầm thép, phục binh).
* Sự quyết đoán tàn nhẫn (Hủy diệt sơn trang):
Một chi tiết chứng minh tài trí đáng sợ của Triệu Mẫn là nàng coi trang viện xa hoa này chẳng qua chỉ là "vật tế thần" cho một mưu kế. Ngay khi Minh Giáo lấy được giải dược, nàng đã tiên liệu đối phương sẽ quay lại trả thù, nên lập tức châm lửa đốt rụi toàn bộ Lục Liễu Sơn Trang. Chu Điên từng chửi bới định quay lại đốt trang viện thì đã thấy nó biến thành biển lửa, khiến quần hào Minh Giáo đều phải rùng mình nể sợ: "Triệu cô nương này chuyện gì cũng tính trước được cả... Cô ta tuổi còn nhỏ, lại phận đàn bà nhưng quả là một kình địch".
Kết luận:
Lục Liễu Sơn Trang không tồn tại lâu dài trong tác phẩm, nhưng nó đã hoàn thành xuất sắc vai trò nghệ thuật của mình: Một võ đài tâm lý chiến tuyệt mỹ. Nó phô diễn sự uyên bác, giàu có và độc địa của Triệu Mẫn, đồng thời là bối cảnh mở đầu cho mối nghiệt duyên, vừa đấu trí vừa rung động, giữa Trương Vô Kỵ và nàng quận chúa Mông Cổ tài sắc vẹn toàn.
....
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment