Thursday, October 17, 2013

Yêu nhất Lệnh Hồ Xung!




Tính cách của Lệnh Hồ thiếu hiệp thì khỏi nói rồi, rất phóng khoáng, tài tử (minh hoạ)

Hoa Văn 

Tiếu Ngạo Giang Hồ: Khúc Ca Của Tự Do Và Những Mối Tình Vướng Bận.

Lệnh Hồ Xung – Gã lãng tử đa tình giữa dòng đời xuôi ngược

Trong thế giới kiếm hiệp của Kim Dung, mình yêu nhất Lệnh Hồ Xung và dành tình cảm đặc biệt cho bộ Tiếu Ngạo Giang Hồ. Tính cách của Lệnh Hồ thiếu hiệp thì chẳng cần bàn cãi: phóng khoáng, tài tử và tràn đầy tinh thần nghệ sĩ. Chàng đã ôm giữ mối tình si suốt bao năm tháng với tiểu sư muội Nhạc Linh San. Tiếc thay, cô nàng khờ dại ấy lại từ bỏ một tấm chân tình thâm trọng để chạy theo gã "mặt trắng" Lâm Bình Chi – kẻ vốn dĩ chỉ coi cô là quân cờ trong kế hoạch trả thù.

Sự đồng điệu tâm hồn giữa Lãng tử và Thánh cô

Chỉ đến khi hiểu ra rằng mối tình với Linh San là vô vọng, và nhận ra cô không phải người dành cho mình, Lệnh Hồ Xung mới thực sự cảm nhận được sự gần gũi chân thật từ Nhậm Doanh Doanh. Hai người họ có những nét tương đồng kỳ lạ: nửa chính nửa tà, tâm hồn tự do không màng đến những giáo điều hủ lậu của giới võ lâm "chính phái". Sự kết hợp của họ chính là sự kế thừa hoàn hảo cho tư tưởng trong khúc cầm tiêu hợp tấu "Tiếu ngạo giang hồ" – nơi âm nhạc xóa nhòa ranh giới chính tà.

Những "mảnh ghép" độc bản trong thế giới của Kim Dung

Tiếu Ngạo Giang Hồ quyến rũ mình bởi những nhân vật phụ được khắc họa cực kỳ hài hước và sống động. Đó là một Điền Bá Quang "bá đạo" đến mức hơi ngô nghê, dù là thái hoa dâm tặc nhưng lại rất trượng nghĩa theo cách riêng của hắn. Là Đào Cốc Lục Tiên với những màn đối thoại ngây ngô, kì cục mà hồn nhiên đến lạ. Là phong cách "sồn sồn" nhưng cương trực của Định Dật sư thái, hay ông lão "Lỗ mũi trâu" Xung Hư đạo trưởng của phái Võ Đang (người mà mình cứ hay quên tên).

Bên cạnh đó, bút pháp tả cảnh, tả tình của Kim Dung thực sự tài ba. Đến giờ mình vẫn nhớ như in những trường đoạn miêu tả Độc Cô Cửu Kiếm "như nước chảy mây trôi" với nguyên lý "vô chiêu thắng hữu chiêu" – phàm là chiêu thức tấn công đều có sơ hở để phá giải. Những thời khắc tiếng tiêu, tiếng cầm cùng tấu lên giữa mây ngàn núi thẳm mang lại cảm giác tự do tự tại đến tột cùng.

Tình đầu mong manh và Tình cuối sâu nặng

Chuyện tình của Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh rất "đời". Cái tình cảm tương tư từ bé với Nhạc Linh San thực chất không đủ vững chãi; nó giống như sự gắn bó của một đứa trẻ mồ côi dành cho nàng tiểu thư nhí nhảnh, con gái của Sư phụ và Sư mẫu mà chàng hằng kính trọng.

Ngược lại, tình cảm với Doanh Doanh là một tình yêu tuyệt diệu: vượt qua lễ giáo, đồng cam cộng khổ và sẵn sàng hy sinh tất cả. Mình đặc biệt đánh giá cao Thánh Cô ở sự tinh tế: khi Linh San gặp nạn, cô đã chủ động ra tay cứu giúp vì biết Lệnh Hồ Xung vẫn còn nặng lòng trắc ẩn. Cách ứng xử thông minh, bao dung ấy chính là chìa khóa mở chặt trái tim chàng lãng tử.

Đôi dòng tản mạn về "Tiểu Đông Tà" và "Chàng Si" Đoàn Dự

Nói về nàng "Tiểu Đông Tà" Quách Tương (con gái Quách Tĩnh - Hoàng Dung trong Thần Điêu Hiệp Lữ): không hiểu sao mình lại không mấy thiện cảm với tính cách có phần giống mẹ của cô nàng, đôi khi thấy hơi khôn lỏi và ích kỷ (dù nhiều người rất thích nét thông minh này).

Còn về Đoàn Dự trong Thiên Long Bát Bộ, có bạn nói anh chàng này không giống "bố" Đoàn Chính Thuần là chưa đúng đâu nhé! Ngoài A Tử và A Châu ra, thì hầu như cô em hờ nào (con riêng của bố) anh chàng cũng "dính" vào cả. Đến đoạn mẹ anh – Đao Bạch Phượng – tiết lộ sự thật anh là con của Đoàn Diên Khánh, mình đã nghĩ ngay: "Có khi anh chàng lại nối gót ông bố hờ, gom hết các em về một mối cho rồi!". Nhưng nhìn chung, tính cách "thiếu gia" trong sáng, dễ thương và tình yêu si mẫn dành cho Vương Ngữ Yên vẫn khiến Đoàn Dự là một nhân vật rất đáng mến.
......

Bài liên quan:

No comments: