
Cô gái 17 tuổi đẹp như ngọc, con gái của giáo chủ Triêu Dương thần giáo Nhậm Ngã Hành (minh hoạ)
Cát Tường
Cô gái mười bảy tuổi đẹp như ngọc, con gái của Giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo Nhậm Ngã Hành — một thế lực bị coi là "tà ma ngoại đạo" trong Tiếu Ngạo Giang Hồ... Có lẽ Kim Dung đã dồn hết tâm lực để xây dựng nhân vật Nhậm Doanh Doanh: một thiếu nữ tươi đẹp trong sáng, am tường âm luật, võ công cao cường và mưu trí sâu sắc. Cô cai trị đám bàng môn tả đạo bằng một trái tim thép, nhưng lại đối diện với tình yêu bằng một tâm hồn mẫn cảm và dịu dàng khôn xiết.
Mối nhân duyên từ ngõ Lục Trúc
Doanh Doanh gặp Lệnh Hồ Xung khi chàng lãng tử này đang ở nốt trầm nhất của cuộc đời: mất sạch công lực, bị sư phụ và đồng môn đẩy xuống hố sâu của sự nghi ngờ, khinh bỉ. Tại ngõ Lục Trúc thành Lạc Dương, cô tiếp Lệnh Hồ Xung qua tấm rèm trúc, nhận tặng vật là bộ nhạc phổ Tiếu Ngạo Giang Hồ và lắng nghe chàng kể về nỗi đau bị Nhạc Linh San phụ bạc. Vì không thấy mặt, Lệnh Hồ Xung cứ hồn nhiên gọi cô thiếu nữ ấy là "bà bà".
Doanh Doanh có cách hiểu về tình yêu khá lạ lùng: hễ ai không chung tình với quá khứ thì cũng sẽ chẳng thể thủy chung với hiện tại và tương lai. Bởi thế, cô gái mười bảy tuổi ấy đã rời bỏ ngõ vắng, âm thầm bảo vệ Lệnh Hồ Xung, đàn khúc Thanh Tâm Phổ Thiện Chú để xoa dịu những vết thương thể xác và tâm hồn của người con trai cô mới gặp đã nặng lòng yêu mến.
Giữa vùng hoang sơn dã lĩnh, cô bắt ếch nướng cho chàng ăn. Khi chàng kiệt sức, cô cõng chàng lên chùa Thiếu Lâm nhờ Phương Chứng đại sư cứu chữa, chấp nhận đem thân mình chịu sự cầm tù của phái Thiếu Lâm để đổi lấy sinh mạng cho người yêu. Đến khi lành bệnh và hiểu thấu đức hy sinh của Doanh Doanh, Lệnh Hồ Xung đã thống lĩnh hào sĩ bàng môn tả đạo, trống dong cờ mở lên Thiếu Thất sơn đòi thả Thánh cô. Hành động "vô pháp vô thiên" ấy đã mang lại cho Doanh Doanh niềm an ủi vô bờ.
Trái tim nhân hậu và trí tuệ mẫn tiệp
Họ yêu nhau, nhưng Nhậm Doanh biết lòng chàng vẫn chưa nguôi ngoai hình bóng Nhạc Linh San. Không hề ghen tức, cô đối xử với Linh San như một người bạn tốt. Chính cô đã cứu nàng, chính cô đã động viên Lệnh Hồ Xung lắng nghe tâm sự của sư muội trước lúc nàng nhắm mắt lìa đời. Trong hình hài một thiếu nữ nhỏ bé là một trái tim nhân hậu vĩ đại của người phụ nữ công bằng.
Doanh Doanh thật thông minh và nhạy bén. Nghe Lệnh Hồ Xung kể chuyện, cô biết ngay chàng bị sư phụ Nhạc Bất Quần lừa dối. Chính cô khám phá ra chiêu số của họ Nhạc giống hệt Đông Phương Bất Bại, từ đó đoán định được Tịch Tà Kiếm Phổ và Quỳ Hoa Bảo Điển vốn là một. Cũng chính cô đã cảnh báo Lệnh Hồ Xung rằng sư phụ chàng là một gã ngụy quân tử. Và sau cùng, cũng chỉ có cô mới kiềm chế nổi Nhạc Bất Quần, bảo vệ tính mạng cho mình và tình lang bằng cách ép lão uống Tam Thi Não Thần Đan.
Khát vọng về một thế giới đại đồng
Nhậm Doanh Doanh nhường ngôi Giáo chủ cho Hướng Vấn Thiên để kết hôn cùng Lệnh Hồ Xung. Hai vợ chồng cùng song tấu khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ, hoàn thành tâm nguyện mà Lưu Chính Phong và Khúc Dương xưa kia chưa làm được: xóa nhòa biên giới giữa Hắc đạo và Bạch đạo, để tất cả sống trong không khí hòa bình, hạnh phúc thực sự.
Doanh Doanh chính là biểu tượng của cái đẹp Trung Hoa — một cái đẹp đã đi vào phạm trù tinh thần. Cô hoàn mỹ đến mức khiến tôi đôi khi nghi ngờ, không hiểu khi xây dựng nhân vật này, Kim Dung có gửi gắm tư tưởng "Đại Hán" hay một hình mẫu lý tưởng quá xa vời của ông vào chăng?
Từ trang sách đến màn ảnh
Đọc sách đã ái mộ, xem phim lại càng say mê hơn. Hứa Tịnh, với vẻ đẹp mặn mà cuốn hút, đôi mắt to long lanh và nụ cười mê hồn, đã thể hiện trọn vẹn một Thánh cô si tình. Ngay cả Kim Dung khi đến thăm trường quay cũng phải thốt lên: "Cô chính là Doanh Doanh mà tôi vẫn luôn hình dung".
Mười một năm trôi qua kể từ ngày phim ra mắt, thi thoảng khi buồn, tôi vẫn tìm lại để đắm chìm trong cái không khí ấy. Hào khí, ngạo khí của người anh hùng họ Lệnh Hồ vẫn vang vọng qua tiếng cười ngạo nghễ và cách thưởng rượu của bậc chính nhân. Nhưng có lẽ, điều đọng lại sâu nhất vẫn là mối tình thi vị giữa chàng và Thánh cô Ma giáo. Tôi thích nhất khoảnh khắc tiêu cầm hợp tấu... Một tiếng tiêu, một tiếng đàn, hòa quyện giữa nhân gian đầy gió bụi.
Tôi thấy Nhậm Doanh Doanh là "người vợ lý tưởng" nhất trong thế giới Kim Dung bởi cô không chỉ yêu mà còn thấu hiểu và tôn trọng cả những góc khuất trong tim người yêu.
......
Họ yêu nhau, nhưng Nhậm Doanh biết lòng chàng vẫn chưa nguôi ngoai hình bóng Nhạc Linh San. Không hề ghen tức, cô đối xử với Linh San như một người bạn tốt. Chính cô đã cứu nàng, chính cô đã động viên Lệnh Hồ Xung lắng nghe tâm sự của sư muội trước lúc nàng nhắm mắt lìa đời. Trong hình hài một thiếu nữ nhỏ bé là một trái tim nhân hậu vĩ đại của người phụ nữ công bằng.
Doanh Doanh thật thông minh và nhạy bén. Nghe Lệnh Hồ Xung kể chuyện, cô biết ngay chàng bị sư phụ Nhạc Bất Quần lừa dối. Chính cô khám phá ra chiêu số của họ Nhạc giống hệt Đông Phương Bất Bại, từ đó đoán định được Tịch Tà Kiếm Phổ và Quỳ Hoa Bảo Điển vốn là một. Cũng chính cô đã cảnh báo Lệnh Hồ Xung rằng sư phụ chàng là một gã ngụy quân tử. Và sau cùng, cũng chỉ có cô mới kiềm chế nổi Nhạc Bất Quần, bảo vệ tính mạng cho mình và tình lang bằng cách ép lão uống Tam Thi Não Thần Đan.
Khát vọng về một thế giới đại đồng
Nhậm Doanh Doanh nhường ngôi Giáo chủ cho Hướng Vấn Thiên để kết hôn cùng Lệnh Hồ Xung. Hai vợ chồng cùng song tấu khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ, hoàn thành tâm nguyện mà Lưu Chính Phong và Khúc Dương xưa kia chưa làm được: xóa nhòa biên giới giữa Hắc đạo và Bạch đạo, để tất cả sống trong không khí hòa bình, hạnh phúc thực sự.
Doanh Doanh chính là biểu tượng của cái đẹp Trung Hoa — một cái đẹp đã đi vào phạm trù tinh thần. Cô hoàn mỹ đến mức khiến tôi đôi khi nghi ngờ, không hiểu khi xây dựng nhân vật này, Kim Dung có gửi gắm tư tưởng "Đại Hán" hay một hình mẫu lý tưởng quá xa vời của ông vào chăng?
Từ trang sách đến màn ảnh
Đọc sách đã ái mộ, xem phim lại càng say mê hơn. Hứa Tịnh, với vẻ đẹp mặn mà cuốn hút, đôi mắt to long lanh và nụ cười mê hồn, đã thể hiện trọn vẹn một Thánh cô si tình. Ngay cả Kim Dung khi đến thăm trường quay cũng phải thốt lên: "Cô chính là Doanh Doanh mà tôi vẫn luôn hình dung".
Mười một năm trôi qua kể từ ngày phim ra mắt, thi thoảng khi buồn, tôi vẫn tìm lại để đắm chìm trong cái không khí ấy. Hào khí, ngạo khí của người anh hùng họ Lệnh Hồ vẫn vang vọng qua tiếng cười ngạo nghễ và cách thưởng rượu của bậc chính nhân. Nhưng có lẽ, điều đọng lại sâu nhất vẫn là mối tình thi vị giữa chàng và Thánh cô Ma giáo. Tôi thích nhất khoảnh khắc tiêu cầm hợp tấu... Một tiếng tiêu, một tiếng đàn, hòa quyện giữa nhân gian đầy gió bụi.
Tôi thấy Nhậm Doanh Doanh là "người vợ lý tưởng" nhất trong thế giới Kim Dung bởi cô không chỉ yêu mà còn thấu hiểu và tôn trọng cả những góc khuất trong tim người yêu.
......
Diễn đàn:
No comments:
Post a Comment