Cát Tường
Trong Tiếu ngạo giang hồ, trên đường thống lĩnh quần hào bàng môn tả đạo tiến lên Thiếu Lâm Tự để giải cứu Nhậm Doanh Doanh, trận đấu giữa Lệnh Hồ Xung và lão già cưỡi lừa (Xung Hư đạo trưởng – chưởng môn phái Võ Đương) vừa thể hiện nét tuyệt mỹ của kiếm pháp đỉnh cao: Độc Cô Cửu Kiếm và Thái Cực Kiếm Pháp, nhưng cũng mang tính triết lý sâu sắc, một bản tráng ca về lòng dũng cảm, tình yêu và khí tiết giang hồ.
Tỷ kiếm với lão già cưỡi lừa
Trên đường tiến về Thiếu Lâm, đoàn người của Lệnh Hồ Xung gặp một lão già gầy gò cưỡi con lừa lở loét, đi theo sau là hai hán tử gánh củi và gánh rau. Dù mang vẻ ngoài nông dân thô kệch, nhưng khi bị Đào Cốc Lục Tiên khiêu khích, hai gã gánh củi, gánh rau đã bộc lộ kiếm pháp Lưỡng Nghi (âm dương phối hợp) vô cùng thâm hậu.
Tuy nhiên, Lệnh Hồ Xung chỉ đứng yên một chỗ, dùng mục quang sắc bén của Độc Cô Cửu Kiếm nhìn thấu các tử huyệt của họ, khiến cả hai toát mồ hôi hột, hoảng sợ lùi bước mà không cần chàng phải thực sự xuất chiêu.
Chứng kiến bản lĩnh của chàng, lão già cưỡi lừa mới đích thân bước ra khiêu chiến. Lão lấy thanh kiếm từ tay gã gánh củi, bắt đầu thi triển một môn kiếm pháp âm nhu tột độ. Lão không ngừng vẽ ra các vòng tròn kiếm quang bảo vệ kín kẽ toàn thân.
Lệnh Hồ Xung dùng Độc Cô Cửu Kiếm đâm vào, nhưng đều bị các vòng kiếm quang bật ra:
"Lệnh Hồ Xung thấy những vòng kiếm của lão già mỗi lúc một nhiều, chỉ trong khoảnh khắc dường như toàn thân chàng đã bị chụp vào trong mấy vòng kiếm quang. Mấy vòng kiếm quang này chưa tiêu tan thì vòng khác lại phát sinh."
Lệnh Hồ Xung hoàn toàn không tìm ra bất kỳ một kẽ hở nào trong kiếm pháp của đối phương. Những vòng kiếm quang như sóng cồn ào ạt bức bách chàng phải lùi liên tiếp bảy bước. Giữa lúc tuyệt vọng, chàng nhớ lại lời dạy của Phong Thanh Dương:
"Bất luận đối phương phóng ra những chiêu thức gì kỳ diệu đến đâu hễ mà có chiêu thức, tất phải có chỗ sơ hở."
Trong giờ phút sinh tử, Lệnh Hồ Xung nghĩ đến Doanh Doanh đang bị giam cầm. Chàng quyết định đánh liều một đòn mạo hiểm nhất:
"Lệnh Hồ Xung nghĩ tới Doanh Doanh đối với chàng biết bao tình thâm nghĩa trọng, miệng chàng lẩm bẩm: - Ta có phải vì nàng mà chịu đứt một cánh tay cũng chẳng hề gì."
Ngay lập tức, chàng đâm thẳng mũi kiếm vào trung tâm của vòng kiếm quang – nơi nguy hiểm nhất và cũng là tử huyệt duy nhất của bộ kiếm pháp này. Một tiếng "choang" vang lên, Lệnh Hồ Xung bị chấn động nhưng cánh tay vẫn nguyên vẹn. Lão già lùi lại, thu kiếm và thốt lên lời tâm phục:
"- Lệnh Hồ công tử kiếm pháp cao minh, đởm lược hơn người. Lão phu rất lấy làm bội phục!"
Chứng kiến bản lĩnh của chàng, lão già cưỡi lừa mới đích thân bước ra khiêu chiến. Lão lấy thanh kiếm từ tay gã gánh củi, bắt đầu thi triển một môn kiếm pháp âm nhu tột độ. Lão không ngừng vẽ ra các vòng tròn kiếm quang bảo vệ kín kẽ toàn thân.
Lệnh Hồ Xung dùng Độc Cô Cửu Kiếm đâm vào, nhưng đều bị các vòng kiếm quang bật ra:
"Lệnh Hồ Xung thấy những vòng kiếm của lão già mỗi lúc một nhiều, chỉ trong khoảnh khắc dường như toàn thân chàng đã bị chụp vào trong mấy vòng kiếm quang. Mấy vòng kiếm quang này chưa tiêu tan thì vòng khác lại phát sinh."
Lệnh Hồ Xung hoàn toàn không tìm ra bất kỳ một kẽ hở nào trong kiếm pháp của đối phương. Những vòng kiếm quang như sóng cồn ào ạt bức bách chàng phải lùi liên tiếp bảy bước. Giữa lúc tuyệt vọng, chàng nhớ lại lời dạy của Phong Thanh Dương:
"Bất luận đối phương phóng ra những chiêu thức gì kỳ diệu đến đâu hễ mà có chiêu thức, tất phải có chỗ sơ hở."
Trong giờ phút sinh tử, Lệnh Hồ Xung nghĩ đến Doanh Doanh đang bị giam cầm. Chàng quyết định đánh liều một đòn mạo hiểm nhất:
"Lệnh Hồ Xung nghĩ tới Doanh Doanh đối với chàng biết bao tình thâm nghĩa trọng, miệng chàng lẩm bẩm: - Ta có phải vì nàng mà chịu đứt một cánh tay cũng chẳng hề gì."
Ngay lập tức, chàng đâm thẳng mũi kiếm vào trung tâm của vòng kiếm quang – nơi nguy hiểm nhất và cũng là tử huyệt duy nhất của bộ kiếm pháp này. Một tiếng "choang" vang lên, Lệnh Hồ Xung bị chấn động nhưng cánh tay vẫn nguyên vẹn. Lão già lùi lại, thu kiếm và thốt lên lời tâm phục:
"- Lệnh Hồ công tử kiếm pháp cao minh, đởm lược hơn người. Lão phu rất lấy làm bội phục!"
Độc Cô Cửu Kiếm đả bại Thái Cực Kiếm Pháp
Trận chiến này là sự cọ xát giữa hai hệ tư tưởng võ học trong bút pháp của Kim Dung:
Trận chiến này là sự cọ xát giữa hai hệ tư tưởng võ học trong bút pháp của Kim Dung:
* Thái Cực Kiếm Pháp (Võ Đương):
Đại diện cho triết lý "Lấy nhu thắng cương", "Lấy tĩnh chế động". Chiêu thức của Xung Hư đạo trưởng tạo ra những vòng tròn hoàn hảo, không có điểm bắt đầu cũng chẳng có điểm kết thúc. Vì nó vận hành theo nguyên lý viên mãn của Thái Cực, nó triệt tiêu hoàn toàn các góc cạnh (sơ hở) bề ngoài. Nó là đỉnh cao của hữu chiêu phòng thủ.
* Độc Cô Cửu Kiếm:
Đại diện cho triết lý "Dĩ vô chiêu thắng hữu chiêu", chuyên công chứ không thủ, chỉ tìm kẽ hở của địch để phá.
Bi kịch của Độc Cô Cửu Kiếm trong trận này là: Làm sao phá một chiêu thức không có kẽ hở? Sự tinh diệu của Xung Hư là lão đã chủ động giấu chỗ sơ hở vào ngay chính tâm điểm của vòng kiếm quang – nơi có sát thương khủng khiếp nhất. Nếu Lệnh Hồ Xung đánh vào đó mà sai lệch dù chỉ một ly, cánh tay sẽ bị chém đứt lìa.
Bi kịch của Độc Cô Cửu Kiếm trong trận này là: Làm sao phá một chiêu thức không có kẽ hở? Sự tinh diệu của Xung Hư là lão đã chủ động giấu chỗ sơ hở vào ngay chính tâm điểm của vòng kiếm quang – nơi có sát thương khủng khiếp nhất. Nếu Lệnh Hồ Xung đánh vào đó mà sai lệch dù chỉ một ly, cánh tay sẽ bị chém đứt lìa.
Lệnh Hồ Xung chiến thắng không phải vì kiếm pháp của chàng cao hơn, mà vì chàng đã vượt qua giới hạn sợ hãi của một kiếm khách thông thường.
Hai bên đã suy nghĩ điều gì?
* Sự mạo hiểm sinh ra từ tình yêu vô ngã của Lệnh Hồ Xung:
* Sự mạo hiểm sinh ra từ tình yêu vô ngã của Lệnh Hồ Xung:
Vào khoảnh khắc bị dồn ép đến bước đường cùng, Lệnh Hồ Xung đã định nhận thua. Nhưng khi nghĩ đến việc nếu mình thua, quần hào sẽ nhụt chí, đại cuộc cứu Nhậm Doanh Doanh sẽ tan vỡ, chàng đã tìm thấy sức mạnh.
Tâm lý sẵn sàng "chịu đứt một cánh tay cũng chẳng hề gì" để đổi lấy cơ hội cứu người yêu chính là sự lột xác của Lệnh Hồ Xung. Chàng đánh cược một phần cơ thể mình không phải vì hiếu thắng trên chốn giang hồ, mà vì một chữ Tình thâm trọng. Kiếm thuật tối cao rốt cuộc lại được khai mở bởi sự hy sinh vô ngã.
* Phong độ bậc thầy của Xung Hư Đạo Trưởng:
* Phong độ bậc thầy của Xung Hư Đạo Trưởng:
Xung Hư đạo trưởng hiện lên với tư cách một bậc tông sư vĩ đại. Lão hạ mình đóng giả một lão già nhà quê cưỡi lừa để thử tài thế hệ hậu bối. Khi thấy Lệnh Hồ Xung liều mạng đâm kiếm vào trung tâm vòng sáng, lão có thể vận nội lực phế bỏ cánh tay của chàng, nhưng lão đã kịp thời thu kình lực. Lão thẳng thắn nhận thua trước hàng ngàn kẻ bàng môn tả đạo. Sự thừa nhận thất bại này không làm suy giảm uy danh của phái Võ Đương, mà trái lại, khắc họa nhân cách quang minh lỗi lạc của Xung Hư.
Sau cuộc đấu, lão gọi riêng chàng ra khuyên nhủ, hứa sẽ nhờ Phương Chứng truyền thụ Dịch Cân Kinh để cứu mạng chàng, với điều kiện chàng giải tán quần hào. Đây là sự nhân từ của bậc trưởng bối muốn cứu vớt một thanh niên lầm lỡ. Nhưng khi Lệnh Hồ Xung thẳng thừng cự tuyệt: "Vãn bối được Nhậm tiểu thư cứu sống, vậy sinh mạng này có phải đem ra đền đáp nàng cũng chẳng có chi đáng tiếc", Xung Hư dù tiếc nuối vẫn thầm khâm phục khí tiết của chàng.
Sau cuộc đấu, lão gọi riêng chàng ra khuyên nhủ, hứa sẽ nhờ Phương Chứng truyền thụ Dịch Cân Kinh để cứu mạng chàng, với điều kiện chàng giải tán quần hào. Đây là sự nhân từ của bậc trưởng bối muốn cứu vớt một thanh niên lầm lỡ. Nhưng khi Lệnh Hồ Xung thẳng thừng cự tuyệt: "Vãn bối được Nhậm tiểu thư cứu sống, vậy sinh mạng này có phải đem ra đền đáp nàng cũng chẳng có chi đáng tiếc", Xung Hư dù tiếc nuối vẫn thầm khâm phục khí tiết của chàng.
Ý nghĩa của sự kiện
Trận tỷ kiếm trên cánh đồng dưới chân núi Võ Đương là một trong những cột mốc quan trọng nhất đánh dấu sự trưởng thành của Lệnh Hồ Xung.
* Ý nghĩa về mặt võ học:
Nó khẳng định chân lý "vô chiêu thắng hữu chiêu" của Phong Thanh Dương. Sự dũng cảm dám đâm vào cái chết chính là chìa khóa để phá vỡ mọi phòng ngự hoàn hảo nhất.
* Ý nghĩa về mặt nhân cách:
Cuộc chiến này đã hoàn toàn chinh phục Xung Hư đạo trưởng. Lão nhận ra Lệnh Hồ Xung không phải là tên ma đầu tà đạo như lời đồn, mà là một đấng trượng phu trọng tình trọng nghĩa. Chính sự tôn trọng nảy sinh từ trận chiến này đã khiến Xung Hư sau này trở thành minh hữu lớn nhất của Lệnh Hồ Xung, cùng với Phương Chứng đại sư ủng hộ chàng lên làm chưởng môn phái Hằng Sơn và chống lại dã tâm của Tả Lãnh Thiền.
Bằng ngòi bút tài hoa, Kim Dung đã biến một trận tỷ kiếm tưởng chừng như là sự giao tranh sống mái giữa Chính và Tà thành một cuộc đối thoại bằng gươm đao giữa hai tâm hồn lớn. Lệnh Hồ Xung thắng trận bằng thanh kiếm, nhưng đã dùng chính trái tim và khí tiết của mình để thu phục hoàn toàn sự tôn kính của vị chưởng môn phái Võ Đương lừng lẫy. Dư âm của trận đấu đọng lại không phải là vết máu, mà là sự đồng điệu trân trọng giữa những bậc anh hùng kiến nghĩa.
......
Chấp niệm môn phái & Ân nghĩa
......
Chấp niệm môn phái & Ân nghĩa
Sau khi Lệnh Hồ Xung mạo hiểm đặt cược một cánh tay để phá giải vòng kiếm quang bít bùng của Thái Cực Kiếm Pháp, Xung Hư đạo trưởng (khi ấy đang hóa trang thành một lão già nhà quê) đã tâm phục khẩu phục mà thừa nhận thất bại. Không mang theo sự hằn học của kẻ thua cuộc, vị tôn sư võ lâm này đã dắt Lệnh Hồ Xung ra một góc riêng dưới gốc cây lớn để đưa ra những lời khuyên nhủ tận đáy lòng.
Lời khuyên và bảo lãnh của Xung Hư đạo trưởng
Tại đây, Xung Hư đạo trưởng đã vượt qua mọi định kiến của giang hồ để đánh giá chân xác về con người Lệnh Hồ Xung. Lão khẳng định:
"Bọn võ sĩ chúng ta chỉ cốt hành động cho quang minh lỗi lạc, không thẹm với lương tâm là đủ. Hành vi của công tử tuy có chỗ ngông cuồng, phóng đãng, không câu nệ tập tục, nhưng cũng không mất tư cách hành động của bậc đại trượng phụ".
Sau khi cảnh báo Lệnh Hồ Xung về sự nguy hiểm tột cùng của "Hấp tinh đại pháp" – thứ tà công có thể "khiến người biến đổi tâm tính rồi sinh ra làm càn làm bậy", Xung Hư đã đưa ra một lời đề nghị có sức nặng ngàn vàng:
"Giả tỷ thiếu hiệp chịu nghe lời khuyên can của lão phu, thì lão phu cùng phương trượng chùa Thiếu Lâm dám đứng ra vỗ ngực đảm bảo cho thiếu hiệp được trở về phái Hoa Sơn. Liệu thiếu hiệp có tin lời lão phu được chăng?".
Tại đây, Xung Hư đạo trưởng đã vượt qua mọi định kiến của giang hồ để đánh giá chân xác về con người Lệnh Hồ Xung. Lão khẳng định:
"Bọn võ sĩ chúng ta chỉ cốt hành động cho quang minh lỗi lạc, không thẹm với lương tâm là đủ. Hành vi của công tử tuy có chỗ ngông cuồng, phóng đãng, không câu nệ tập tục, nhưng cũng không mất tư cách hành động của bậc đại trượng phụ".
Sau khi cảnh báo Lệnh Hồ Xung về sự nguy hiểm tột cùng của "Hấp tinh đại pháp" – thứ tà công có thể "khiến người biến đổi tâm tính rồi sinh ra làm càn làm bậy", Xung Hư đã đưa ra một lời đề nghị có sức nặng ngàn vàng:
"Giả tỷ thiếu hiệp chịu nghe lời khuyên can của lão phu, thì lão phu cùng phương trượng chùa Thiếu Lâm dám đứng ra vỗ ngực đảm bảo cho thiếu hiệp được trở về phái Hoa Sơn. Liệu thiếu hiệp có tin lời lão phu được chăng?".
Sự giằng xé tâm lý của Lệnh Hồ Xung
Đứng trước lời đề nghị này, Lệnh Hồ Xung lập tức rơi vào một cuộc chấn động tâm lý dữ dội.
Về mặt cá nhân, lời bảo lãnh này chính là chiếc phao cứu sinh vĩ đại nhất. Kể từ khi bị trục xuất, "được về phái Hoa Sơn là một điều tâm nguyện lớn nhất của chàng". Chàng hoàn toàn ý thức được sức nặng của lời hứa này: Thiếu Lâm và Võ Đương là hai thái sơn bắc đẩu trong võ lâm, nếu chưởng môn của hai phái này đích thân đứng ra điều giải, sư phụ Nhạc Bất Quần chắc chắn sẽ phải nể mặt mà thu nhận chàng trở lại.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc cánh cửa thiên đường hé mở, hình ảnh của Nhậm Doanh Doanh lại hiện lên ngăn bước chân chàng. Lệnh Hồ Xung tự vấn lương tâm một cách khắc nghiệt:
"Nhưng ta trở về Hoa Sơn rồi, sớm tối được cùng tiểu sư muội họp mặt, chẳng lẽ lại bỏ mặc Doanh Doanh suốt đời chịu đau khổ ở trong sơn động tối tăm lạnh lẽo ở phía sau chùa Thiếu Lâm hay sao?".
Cuối cùng, vượt lên trên khát vọng cá nhân, chàng đã đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính giấc mơ của mình. Chàng từ chối lời khuyên của Xung Hư bằng một câu nói đanh thép, khẳng khái:
"- Vãn bối được Nhậm tiểu thư cứu sống, vậy sinh mạng này có phải đem ra đền đáp nàng cũng chẳng có chi đáng tiếc.". Nói xong, chàng khom lưng thi lễ rồi dứt khoát quay về phía quần hào tả đạo, lựa chọn con đường đối đầu với chính phái để đi cứu người yêu.
Đứng trước lời đề nghị này, Lệnh Hồ Xung lập tức rơi vào một cuộc chấn động tâm lý dữ dội.
Về mặt cá nhân, lời bảo lãnh này chính là chiếc phao cứu sinh vĩ đại nhất. Kể từ khi bị trục xuất, "được về phái Hoa Sơn là một điều tâm nguyện lớn nhất của chàng". Chàng hoàn toàn ý thức được sức nặng của lời hứa này: Thiếu Lâm và Võ Đương là hai thái sơn bắc đẩu trong võ lâm, nếu chưởng môn của hai phái này đích thân đứng ra điều giải, sư phụ Nhạc Bất Quần chắc chắn sẽ phải nể mặt mà thu nhận chàng trở lại.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc cánh cửa thiên đường hé mở, hình ảnh của Nhậm Doanh Doanh lại hiện lên ngăn bước chân chàng. Lệnh Hồ Xung tự vấn lương tâm một cách khắc nghiệt:
"Nhưng ta trở về Hoa Sơn rồi, sớm tối được cùng tiểu sư muội họp mặt, chẳng lẽ lại bỏ mặc Doanh Doanh suốt đời chịu đau khổ ở trong sơn động tối tăm lạnh lẽo ở phía sau chùa Thiếu Lâm hay sao?".
Cuối cùng, vượt lên trên khát vọng cá nhân, chàng đã đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính giấc mơ của mình. Chàng từ chối lời khuyên của Xung Hư bằng một câu nói đanh thép, khẳng khái:
"- Vãn bối được Nhậm tiểu thư cứu sống, vậy sinh mạng này có phải đem ra đền đáp nàng cũng chẳng có chi đáng tiếc.". Nói xong, chàng khom lưng thi lễ rồi dứt khoát quay về phía quần hào tả đạo, lựa chọn con đường đối đầu với chính phái để đi cứu người yêu.
Sự hợp lý của lời khuyên và vẻ đẹp nhân cách
* Về phía Xung Hư đạo trưởng:
* Về phía Xung Hư đạo trưởng:
Lời khuyên hợp lý và đầy tính nhân văn. Đứng trên lập trường của một bậc trưởng bối chính phái, lời khuyên của Xung Hư là sự bao dung tột độ. Lão nhìn thấu bản chất lương thiện ẩn sau lớp vỏ lãng tử của Lệnh Hồ Xung. Việc dùng danh dự của hai phái Võ Đương và Thiếu Lâm để bảo lãnh cho một "kẻ bị ruồng bỏ" cho thấy Xung Hư thực sự muốn cứu vớt một tài năng trẻ khỏi vực thẳm của ma đạo. Đó là hành động của một vị Bồ Tát mang tâm từ bi, muốn dùng chánh pháp để hóa giải nghiệt duyên.
* Về phía Lệnh Hồ Xung:
* Về phía Lệnh Hồ Xung:
Sự tỏa sáng của chữ "Tình Nghĩa". Sự cự tuyệt của Lệnh Hồ Xung mang một vẻ đẹp bi tráng rực rỡ. Nếu chàng gật đầu, chàng sẽ có lại tất cả: danh phận, sự bảo bọc, và cơ hội gần gũi Nhạc Linh San. Nhưng cái giá phải trả là sự phản bội ân tình của Nhậm Doanh Doanh – người con gái đã vì mạng sống của chàng mà tự nộp mình cho Thiếu Lâm tự.
Quyết định này chứng minh Lệnh Hồ Xung là một đại trượng phu đích thực, đội trời đạp đất. Chàng thà làm một kẻ lang thang bị cả võ lâm truy sát, thà gánh chịu nỗi đau bị sư môn từ bỏ, chứ tuyệt đối không dùng máu và nước mắt của người yêu để lót đường cầu vinh.
Sự kiện này là một cột mốc trong Tiếu ngạo giang hồ. Nó không chỉ khẳng định tình yêu vô ngã của Lệnh Hồ Xung dành cho Doanh Doanh, mà còn chính thức thu phục hoàn toàn sự kính trọng của Xung Hư đạo trưởng. Vị tôn sư Võ Đương nhận ra rằng, gã thiếu niên dám khước từ đặc ân lớn nhất cuộc đời vì một chữ "Nghĩa" này, vĩnh viễn không bao giờ có thể là kẻ tà ác. Lời khuyên tuy bị từ chối, nhưng lại là nền tảng vững chắc để Thiếu Lâm và Võ Đương kết minh cùng Lệnh Hồ Xung chống lại dã tâm thống nhất võ lâm của Tả Lãnh Thiền sau này.
Quyết định này chứng minh Lệnh Hồ Xung là một đại trượng phu đích thực, đội trời đạp đất. Chàng thà làm một kẻ lang thang bị cả võ lâm truy sát, thà gánh chịu nỗi đau bị sư môn từ bỏ, chứ tuyệt đối không dùng máu và nước mắt của người yêu để lót đường cầu vinh.
Sự kiện này là một cột mốc trong Tiếu ngạo giang hồ. Nó không chỉ khẳng định tình yêu vô ngã của Lệnh Hồ Xung dành cho Doanh Doanh, mà còn chính thức thu phục hoàn toàn sự kính trọng của Xung Hư đạo trưởng. Vị tôn sư Võ Đương nhận ra rằng, gã thiếu niên dám khước từ đặc ân lớn nhất cuộc đời vì một chữ "Nghĩa" này, vĩnh viễn không bao giờ có thể là kẻ tà ác. Lời khuyên tuy bị từ chối, nhưng lại là nền tảng vững chắc để Thiếu Lâm và Võ Đương kết minh cùng Lệnh Hồ Xung chống lại dã tâm thống nhất võ lâm của Tả Lãnh Thiền sau này.
....
Bài liên quan:
- Lệnh Hồ Xung
- Xung Hư đạo trưởng
- Độc cô cửu kiếm
- Khúc phổ Tiếu ngạo giang hồ & Mối tình Lệnh Hồ Xung - Nhậm Doanh Doanh
- Nhậm Doanh Doanh - Người tình tri âm tri kỷ
- Chuyện tình Lâm Bình Chi - Nhạc Linh San: chữ hiếu nặng hơn chữ tình
- Lệnh Hồ Xung và Nghi Lâm cùng khóc khi nghe tin Nhạc Linh San lấy Lâm Bình Chi
- Trận chiến giành ngôi vương Ngũ nhạc kiếm phái giữa Tả Lãnh Thiền và Nhạc Bất Quần
No comments:
Post a Comment