Thursday, October 17, 2013

Luận tội Nhạc Bất Quần

 


Nhạc Bất Quần là kẻ tiểu nhân giả danh quân tử (minh hoạ)

Tiểu Muội

Trong Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung, nếu cần tìm một biểu tượng hoàn hảo cho sự băng hoại đạo đức ẩn sau lớp vỏ bọc thánh nhân, không ai có thể vượt qua Nhạc Bất Quần. Biệt danh "Quân Tử Kiếm" của lão chính là một cái tát đầy mỉa mai vào những giá trị đạo đức truyền thống. Dưới đây là bài luận tội chi tiết về những hành vi tàn độc, giả trá của vị chưởng môn phái Hoa Sơn này.

Bản chất của "Ngụy Quân Tử": Sự giả dối tinh vi

Nhạc Bất Quần không ác lộ liễu như Dư Thương Hải, không cuồng ngạo như Nhậm Ngã Hành. Cái ác của lão được nuôi dưỡng bằng sự kiên nhẫn và lớp mặt nạ thư sinh nho nhã.

Hành vi: Suốt nhiều thập kỷ, lão xây dựng hình ảnh một bậc thầy đạo cao đức trọng, lời nói ôn hòa, hành xử chừng mực.

Kim Dung mô tả: “Nhạc Bất Quần mặt hơi râu, dưới cằm không có râu, mặt trắng trẻo, môi đỏ tựa thoa son, lúc nào cũng mỉm cười, cốt cách phi phàm”.

Lớp vỏ bọc này không chỉ lừa gạt được võ lâm mà còn lừa gạt chính vợ con và đệ tử. Sự giả dối của Nhạc Bất Quần là một loại "độc dược ngấm chậm", nó khiến nạn nhân mất cảnh giác trước khi bị lão đâm một nhát kiếm chí mạng từ phía sau.

Tội ác đoạt bảo và hãm hại đệ tử: Đổ tội cho Lệnh Hồ Xung

Đây là hành vi bỉ ổi nhất, thể hiện sự lạnh lùng và tàn nhẫn của Nhạc Bất Quần đối với người mà lão gọi là "con".

Lấy trộm Tịch tà kiếm phổ: Khi Lâm Bình Chi bị phái Thanh Thành truy sát, Nhạc Bất Quần ra tay cứu giúp không phải vì lòng tốt, mà vì mưu đồ chiếm đoạt bí kíp nhà họ Lâm. Lão đã âm thầm lấy trộm món bảo vật này ngay dưới mũi của đệ tử.

Để che đậy hành vi ăn cắp của mình, Nhạc Bất Quần đã tàn nhẫn đẩy Lệnh Hồ Xung vào đường cùng. Lão gieo rắc sự nghi ngờ, khiến cả giang hồ tin rằng Xung nhi là kẻ tham lam, phản đồ.


Khi Lệnh Hồ Xung bị trọng thương, lão không cứu chữa mà còn lạnh lùng tuyên bố: “Đứa con hư hỏng này, từ nay không còn là đệ tử Hoa Sơn nữa”.

Việc Nhạc Bất Quần hy sinh danh dự và mạng sống của đứa con nuôi mà lão đã dạy dỗ 20 năm chỉ để giữ lấy thể diện và bí kíp võ công là minh chứng cho một linh hồn đã mục nát.

Tàn độc tuyệt diệt: Chém Lâm Bình Chi và sự lạnh lùng với Nhạc Linh San

Sự tha hóa của Nhạc Bất Quần đạt đến đỉnh điểm sau khi lão "tự cung" để luyện Tịch tà kiếm pháp. Lúc này, lão không còn là một con người đúng nghĩa.

Để bịt đầu mối về việc mình lấy trộm kiếm phổ, Nhạc Bất Quần đã bất ngờ hạ thủ với con rể. Nhát kiếm ấy không chỉ nhằm giết Lâm Bình Chi mà còn là nhát kiếm chặt đứt tình nghĩa gia đình.

Khi Nhạc Linh San đau khổ vì Lâm Bình Chi, hay khi cô đứng giữa vòng xoáy thù hận, Nhạc Bất Quần vẫn thản nhiên sử dụng cô như một quân cờ để kìm kẹp phái đối địch. Với lão, vợ con giờ đây chỉ là những công cụ phục vụ cho giấc mộng "Thiên hạ đệ nhất".

Hành động tự hủy hoại bản thân (tự cung) để luyện công đã xóa sạch chút nhân tính cuối cùng của lão. Nhạc Bất Quần trở thành một bóng ma quỷ mị, di chuyển nhanh như chớp nhưng tâm địa thì tối tăm như vực thẳm.

Tham vọng quyền lực và cái chết nhục nhã

Mọi hành vi xấu xa của Nhạc Bất Quần đều quy về một mục đích duy nhất: Thống nhất Ngũ Nhạc phái.

* Mưu đồ tại đỉnh Tung Sơn: 

Lão dùng kim châm đâm mù mắt Tả Lãnh Thiền, giành lấy chức chưởng môn Ngũ Nhạc bằng những thủ đoạn hèn hạ nhất ngay trước mặt quần hùng. Lão tưởng rằng mình đã lên đến đỉnh cao, nhưng thực tế đó là lúc lão rơi xuống vực thẳm của sự cô độc.

* Cái chết dưới tay Nghi Lâm: 

Một kẻ đầy mưu mô, võ công cao cường cuối cùng lại chết dưới lưỡi kiếm vô tình của một tiểu ni cô vốn không hề biết võ công sát nhân. Đây là một sự sắp đặt đầy ngụ ý của Kim Dung: Cái ác tinh vi đến đâu cũng gục ngã trước sự hồn nhiên và từ bi.

Bình luận tổng quát

Nhạc Bất Quần là nhân vật đại diện cho sự suy đồi của giới trí thức giả hiệu. Lão dùng đạo đức làm lá chắn, dùng lễ giáo làm vũ khí để thỏa mãn dục vọng cá nhân.

So với những kẻ ác công khai, Nhạc Bất Quần đáng sợ hơn gấp bội. Bởi lẽ, người ta có thể đề phòng kẻ thù, nhưng khó lòng đề phòng một người thầy, một người cha luôn miệng nói lời nhân nghĩa. Nhân vật này để lại một bài học đắt giá cho hậu thế: Đừng nghe những gì kẻ ngụy quân tử nói, hãy nhìn vào những gì kẻ đó làm.

Cái chết của Nhạc Bất Quần không chỉ là sự kết thúc của một đời người, mà là sự đổ vỡ của một ảo mộng quyền lực được xây dựng trên dối trá. Lão chết đi, không một ai thương tiếc, ngay cả đứa đệ tử trung thành nhất cũng phải rùng mình khi nghĩ về lão.
....

Khác biệt Nhạc Bất Quần - Lệnh Hồ Xung 

Kim Dung đã xây dựng một cặp nhân vật đối nghịch hoàn hảo: Nhạc Bất Quần và Lệnh Hồ Xung. Sự đối lập giữa họ không chỉ là mâu thuẫn giữa thầy và trò, mà là cuộc đối đầu tư tưởng giữa một bên là "Ngụy quân tử" – kẻ dùng lễ giáo làm mặt nạ, và một bên là "Chân lãng tử" – người lấy tự do làm bản ngã.

Sự chỉn chu giả tạo vs. Sự phóng khoáng tự nhiên

Nhạc Bất Quần xuất hiện với hình ảnh một "Quân tử kiếm" mẫu mực. Lão luôn ăn mặc chỉnh tề, chòm râu dài ngũ tuế, cử chỉ nho nhã, lời nói chừng mực. Mỗi bước đi, mỗi cái gật đầu của lão đều nằm trong khuôn khổ của lễ giáo. Kim Dung mô tả lão có vẻ ngoài khiến người ta nể trọng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tuy nhiên, sự chỉn chu đó lại là một "tạo hình" được tính toán kỹ lưỡng để che đậy dã tâm.

Ngược lại, Lệnh Hồ Xung là một gã lãng tử đúng nghĩa. Chàng thường xuất hiện với bộ dạng lôi thôi, nồng nặc mùi rượu, hành xử tùy hứng và không màng đến lễ nghi ti tiết. Lệnh Hồ Xung có thể ngồi uống rượu với kẻ cắp, kết bạn với thảo khấu, miễn là họ chân thành. Nếu Nhạc Bất Quần là một bức tranh thủy mặc được vẽ tỉ mỉ nhưng vô hồn, thì Lệnh Hồ Xung là một cơn gió tự do, không hình hài cố định nhưng tràn đầy sức sống.

Cái tôi vì danh vs. Cái tâm vì nghĩa

Sự khác biệt lớn nhất nằm ở cách họ định nghĩa về giá trị bản thân.

Với Nhạc Bất Quần, "Danh" là tất cả. Lão coi trọng thanh danh phái Hoa Sơn và tước hiệu "Quân tử kiếm" hơn cả mạng sống của đệ tử hay hạnh phúc của con gái. Để giữ gìn cái danh ấy, lão sẵn sàng làm những việc đê tiện nhất như ăn cắp, đổ tội và sát nhân, miễn là những việc đó diễn ra trong bóng tối. Đạo đức của Nhạc Bất Quần là thứ đạo đức trình diễn, chỉ tồn tại khi có người nhìn thấy.

Với Lệnh Hồ Xung, "Nghĩa" mới là lẽ sống. Chàng không quan tâm giang hồ gọi mình là "đại hiệp" hay "phản đồ". Chàng sẵn sàng mang tiếng xấu, bị sư phụ đuổi khỏi môn phái, bị người yêu hiểu lầm chỉ để bảo vệ những người mình mang ơn (như việc che chở cho ni cô Nghi Lâm hay cứu mạng Doanh Doanh). Lệnh Hồ Xung thà chịu khổ nhục chứ không bao giờ chịu làm điều trái với lương tâm. Chàng chính là minh chứng cho câu nói: "Chân tiểu nhân dễ phòng, ngụy quân tử khó tránh", nhưng chàng còn cao hơn thế, chàng là một "Chân lãng tử" lấy sự chân thành làm gốc.

Sự gò bó chiếm hữu vs. Sự buông bỏ tự tại

Thái độ đối với võ học cũng phản ánh rõ bản chất của hai nhân vật này.

Nhạc Bất Quần khao khát quyền lực đến mức mù quáng. Lão luyện Tử Hà Công một cách khắc kỷ, rồi sau đó lén lút luyện Tịch tà kiếm pháp. Đỉnh điểm của sự tha hóa là việc lão chấp nhận "tự cung" để đạt được võ công vô địch. Võ học của Nhạc Bất Quần là sự kìm kẹp, là những chiêu thức quỷ mị, âm độc giống như chính tâm hồn lão. Lão sử dụng kiếm để chiếm đoạt và cai trị.

Lệnh Hồ Xung đạt đến đỉnh cao võ học qua Độc Cô Cửu Kiếm và Hấp Tinh Đại Pháp một cách hoàn toàn ngẫu nhiên. Chàng học kiếm không phải để xưng bá, mà để bảo vệ người khác. Triết lý "Vô chiêu thắng hữu chiêu" của Độc Cô Cửu Kiếm hoàn toàn tương hợp với tính cách của chàng: không gò bó, không khuôn mẫu, tùy nghi biến hóa theo lòng người. Lệnh Hồ Xung coi võ công như một phương tiện để đạt đến tự do, chứ không phải xiềng xích của quyền lực.

Thông điệp của Kim Dung: Vẻ đẹp của sự Chân thật

Qua sự đối lập này, Kim Dung gửi gắm một thông điệp tàn nhẫn nhưng sâu sắc về bản chất con người.

Nhạc Bất Quần đại diện cho những kẻ núp bóng "chính nghĩa" để thực hiện những hành vi phi nghĩa. Lão là lời cảnh báo về sự băng hoại đạo đức của giới tinh hoa trong xã hội. Cái chết nhục nhã của lão dưới tay một ni cô nhỏ bé chính là sự sụp đổ của một hệ thống giá trị giả tạo.

Lệnh Hồ Xung là biểu tượng của tinh thần tự do, vượt lên trên mọi sự phân biệt chính - tà, tốt - xấu do miệng đời định đoạt. Chàng cho thấy rằng: một người có thể bị cả thế giới ruồng bỏ, bị gọi là kẻ tội đồ, nhưng nếu giữ được sự chân thành và lòng nhân ái, người đó vẫn là một bậc anh hùng thực thụ.

Kết luận: 

Nhạc Bất Quần và Lệnh Hồ Xung là hai mặt của một đồng xu nhân thế. Kim Dung muốn nói với chúng ta rằng: Thà làm một lãng tử bị người đời phỉ báng còn hơn làm một bậc thánh nhân mà tâm địa rắn độc. Cuối cùng, chỉ có sự chân thật (Cái Chân) mới có thể tấu lên bản nhạc "Tiếu ngạo giang hồ" tuyệt diệu nhất.
.......

Bài liên quan:

No comments: