Thuỷ Tiên
Trong Tiếu ngạo giang hồ, nhân vật Hồng Diệp thiền sư không xuất hiện trực tiếp mà chỉ là một hình ảnh quá khứ cách thời đại trong cốt truyện đã hơn một trăm năm. Tuy nhiên, lão nhân gia này lại là một mắt xích lịch sử quan trọng, là cội nguồn vô tình khởi phát cho toàn bộ chuỗi ân oán đẫm máu xoay quanh pho sách võ lừng danh Quỳ hoa bảo điển và Tịch Tà kiếm pháp mà cả giang hồ đều thèm muốn. Câu chuyện về Hồng Diệp thiền sư được truyền tụng lại qua lời kể của Phương Chứng đại sư – chưởng môn phái Thiếu Lâm.
Nguồn gốc và Danh tiếng
* Vị trí và Môn phái:
Hồng Diệp thiền sư là một bậc cao tăng đắc đạo, giữ chức vụ phương trượng hạ viện chùa Thiếu Lâm ở xã Bồ Điền, tỉnh Phúc Kiến.
* Danh tiếng và Tính cách:
* Danh tiếng và Tính cách:
Tác phẩm không miêu tả chi tiết về ngoại hình của ngài, nhưng danh tiếng và trí tuệ của ngài thì được Phương Chứng đại sư đánh giá tột bậc: "Hồng Diệp thiền sư, một nhân vật đại trí tuệ không ai bì kịp". Thông qua các quyết định và cách hành xử, Hồng Diệp thiền sư hiện lên là một bậc chân tu vô cùng cẩn trọng, từ bi, thấu rõ lẽ phải trái và không màng tham vọng võ lâm.
Cơ duyên với pho Quỳ Hoa bảo điển
Cách thời điểm hiện tại hơn một trăm năm, cả hai bộ Càn kinh và Khôn kinh của pho Quỳ hoa bảo điển (vốn do một đôi vợ chồng tiền bối sáng tác) đã thất lạc và tình cờ lọt vào tay hạ viện chùa Thiếu Lâm ở Bồ Điền do Hồng Diệp thiền sư cai quản.
Đứng trước một pho bí lục võ công tuyệt đỉnh mà giới giang hồ khao khát, Hồng Diệp thiền sư đã thể hiện bản lĩnh của một bậc tu hành chân chính. Ngài nhận ra môn võ công này tuy tinh thâm bát ngát nhưng chứa đựng sự nguy hiểm khôn lường. Suốt mấy chục năm trời, ngài đã dốc tâm nghiên cứu nhưng không hoàn toàn chú giải toàn pho, cũng quyết không tu luyện cẩu thả vì biết nó có thể gây hại.
Cách thời điểm hiện tại hơn một trăm năm, cả hai bộ Càn kinh và Khôn kinh của pho Quỳ hoa bảo điển (vốn do một đôi vợ chồng tiền bối sáng tác) đã thất lạc và tình cờ lọt vào tay hạ viện chùa Thiếu Lâm ở Bồ Điền do Hồng Diệp thiền sư cai quản.
Đứng trước một pho bí lục võ công tuyệt đỉnh mà giới giang hồ khao khát, Hồng Diệp thiền sư đã thể hiện bản lĩnh của một bậc tu hành chân chính. Ngài nhận ra môn võ công này tuy tinh thâm bát ngát nhưng chứa đựng sự nguy hiểm khôn lường. Suốt mấy chục năm trời, ngài đã dốc tâm nghiên cứu nhưng không hoàn toàn chú giải toàn pho, cũng quyết không tu luyện cẩu thả vì biết nó có thể gây hại.
Những tình tiết nổi bật và Nhân vật liên quan
Cuộc đời tu hành thanh tịnh của Hồng Diệp thiền sư bị phá vỡ bởi lòng tham của con người, kéo theo những nhân vật liên quan mật thiết:
* Sự kiện ăn cắp bí kíp của Mẫn Túc và Chu Tử Phong:
Hai vị tiền bối phái Hoa Sơn (sau này là tổ sư của phe Khí tông và Kiếm tông) đến chùa Thiếu Lâm làm khách, đã lén lút đọc trộm pho bảo điển. Khi phát giác sự việc, Hồng Diệp thiền sư không ưng thuận và vô cùng lo lắng: "Lão nhân gia đã biết võ học chép trong Qùy hoa bảo điển tinh thâm bát ngát, ảo diệu vô cùng. Chính người đã phí công mấy chục năm trời còn chưa thông hiểu thì hai vị Mẫn, Chu đọc nghiến ngáu, câu được câu chăng, nhất định sẽ thành mối hậu họa quan trọng khôn lường.".
* Bi kịch phái đệ tử đi khuyên can:
Để ngăn chặn hậu họa, Hồng Diệp thiền sư đã cử người đệ tử mà ngài ưng ý nhất đi giải quyết: "Lão nhân gia liền phái một vị đệ tử đắc ý nhất là Độ Nguyên thiền sư lên núi Hoa Sơn khuyến dụ hai vị Mẫn, Chu không nên luyện tập những môn võ học trong bảo điển".
* Sự phản bội của Độ Nguyên thiền sư (Lâm Viễn Đồ):
Ngờ đâu, chính người đệ tử đắc ý này lại bị cám dỗ. Độ Nguyên đã ngấm ngầm học lỏm kinh văn từ miệng Mẫn, Chu rồi hoàn tục, gửi thư về cho Hồng Diệp thiền sư cáo lỗi: "Hồng Diệp thiền sư nhận được phong thơ của Độ Nguyên thiền sư nói là không nén nổi lòng trần, quyết ý trở về cõi tục nên không còn mặt mũi nào trở về gặp sư phụ...". Từ đó, Độ Nguyên lấy lại họ cũ, dùng Tịch Tà kiếm pháp sáng lập Phước Oai tiêu cục, trở thành Lâm Viễn Đồ lừng lẫy giang hồ.
Về sau, sự việc đệ tử phái Hoa Sơn coi được Quỳ hoa bảo điển đồn đại ra ngoài, dẫn đến việc Mười vị trưởng lão Ma giáo kéo đến tấn công Hoa Sơn để cướp sách, khơi mào cho thù hận đẫm máu kéo dài hàng trăm năm giữa Chính giáo và Ma giáo.
Về sau, sự việc đệ tử phái Hoa Sơn coi được Quỳ hoa bảo điển đồn đại ra ngoài, dẫn đến việc Mười vị trưởng lão Ma giáo kéo đến tấn công Hoa Sơn để cướp sách, khơi mào cho thù hận đẫm máu kéo dài hàng trăm năm giữa Chính giáo và Ma giáo.
Bình luận và Cảm nhận
* Trí tuệ trác tuyệt đối lập với lòng tham phàm tục:
Kim Dung sử dụng nhân vật Hồng Diệp thiền sư như một thước đo về đạo đức và trí tuệ. Đứng trước Quỳ hoa bảo điển, Hồng Diệp thiền sư dành mấy chục năm nghiên cứu nhưng chọn cách không luyện, vì ngài thấu hiểu ranh giới của ma đạo. Sự tĩnh tại của ngài đối lập hoàn toàn với sự nôn nóng, tham lam của Mẫn Túc, Chu Tử Phong và chính người học trò Độ Nguyên.
Phương Chứng đại sư đã nhận xét rất đúng về tâm lý này: "Bọn ta là người theo võ học, nhất định vớ được bí lục về võ nghệ cao siêu khi nào lại không luyện tập? Lão tăng đây đã mấy chục năm thanh tịnh mà một khi nghĩ tới võ học trong Qùy hoa bảo điển cũng không khỏi nổi lòng trần tục". Nhờ có trí tuệ đại thừa, Hồng Diệp thiền sư mới giữ được mình trước ma lực của võ học tối cao.
* Tấm lòng từ bi và thái độ dung nhẫn trước sự phản bội:
* Tấm lòng từ bi và thái độ dung nhẫn trước sự phản bội:
Khi biết người đệ tử thân tín nhất (Độ Nguyên thiền sư) lừa dối mình, trộm bí kíp để hoàn tục cưới vợ sinh con, Hồng Diệp thiền sư đã hành xử vô cùng cao thượng. Ngài không phái người truy sát để "thanh lý môn hộ" hay đòi lại bí kíp như lẽ thường trong giới võ lâm. Phương Chứng thuật lại: "Dĩ nhiên chẳng bao lâu Hồng Diệp thiền sư biết rõ Lâm tiêu đầu là tên đệ tử đắc ý của mình ngày trước, nhưng từ đó hai bên sư đồ không đi lại với nhau nữa".
Thái độ "cắt đứt quan hệ" một cách lặng lẽ này thể hiện sự giải thoát, buông xả tuyệt đối của một bậc chân tu. Ngài để cho Độ Nguyên tự gánh lấy nghiệp quả do mình tạo ra (và quả thực, Tịch tà kiếm phổ sau này đã khiến nhà họ Lâm tuyệt tự, nhà tan cửa nát).
* Bi kịch của lòng tốt:
* Bi kịch của lòng tốt:
Điều chua xót nhất và mang tính triết lý nhân quả sâu sắc nhất trong câu chuyện của Hồng Diệp thiền sư là: Chính hành động cứu đời lại sinh ra họa diệt đời. Vì muốn cứu hai người phái Hoa Sơn khỏi tẩu hỏa nhập ma, ngài cử Độ Nguyên đi khuyên can. Nhưng hệ quả là: Phái Hoa Sơn chia rẽ tàn sát lẫn nhau (Kiếm tông - Khí tông), Độ Nguyên sa ngã tạo ra Tịch tà kiếm pháp, và Ma giáo tấn công Ngũ Nhạc kiếm phái gây đổ máu trăm năm.
Tổng kết:
Tổng kết:
Hồng Diệp thiền sư là một bóng hình mờ ảo nhưng phủ bóng lên toàn bộ tác phẩm. Ngài đại diện cho sự uyên bác, thánh thiện nhưng lại bất lực trước lòng tham không đáy của thế nhân. Tấn bi kịch xuất phát từ chùa Thiếu Lâm Bồ Điền là minh chứng rõ rệt nhất cho triết lý của Tiếu ngạo giang hồ: Không phải thứ võ công nào tuyệt đỉnh cũng mang lại hạnh phúc, và đôi khi, giữ bí mật về một sức mạnh tàn diệt còn khó hơn cả việc chiến thắng kẻ thù.
.....
Hồng Diệp thiền sư đã luyện Quỳ Hoa bảo điển?
Hồng Diệp thiền sư tuyệt đối chưa từng tu luyện và cũng không luyện thành pho Quỳ hoa bảo điển. Dù cả hai bộ Càn kinh và Khôn kinh lọt vào tay hạ viện chùa Thiếu Lâm ở Bồ Điền do ngài làm phương trượng, ngài chỉ dốc tâm nghiên cứu suốt mấy chục năm trời chứ không hề thực hành, thậm chí còn chưa chú giải xong toàn bộ pho sách.
.....
Hồng Diệp thiền sư đã luyện Quỳ Hoa bảo điển?
Hồng Diệp thiền sư tuyệt đối chưa từng tu luyện và cũng không luyện thành pho Quỳ hoa bảo điển. Dù cả hai bộ Càn kinh và Khôn kinh lọt vào tay hạ viện chùa Thiếu Lâm ở Bồ Điền do ngài làm phương trượng, ngài chỉ dốc tâm nghiên cứu suốt mấy chục năm trời chứ không hề thực hành, thậm chí còn chưa chú giải xong toàn bộ pho sách.
Vì sao Hồng Diệp thiền sư biết luyện pho sách này sẽ có hại?
Sự thấu triệt của ngài về mối nguy hại của Quỳ hoa bảo điển xuất phát từ hai khía cạnh:
Thứ nhất, sự uyên bác về võ học. Hồng Diệp thiền sư nhận thấy võ học chép trong Quỳ hoa bảo điển là "tinh thâm bát ngát, ảo diệu vô cùng". Với tư cách là một bậc đại trí tuệ không ai bì kịp, ngài đã dành mấy chục năm trời phí công nghiên cứu mà vẫn cảm thấy chưa thể thông hiểu trọn vẹn.
Chính vì nó quá vĩ đại và phức tạp, ngài biết chắc chắn rằng bất cứ ai tâm trí nông nổi, thèm khát sức mạnh mà "đọc nghiến ngáu, câu được câu chăng" thì nhất định sẽ tẩu hỏa nhập ma, tạo thành "mối hậu họa quan trọng khôn lường".
Thứ hai, sự rùng rợn trái với luân thường đạo lý của môn võ (Suy luận từ nội dung bí kíp). Dù tác phẩm không trực tiếp trích dẫn lời Hồng Diệp thiền sư nói về yếu quyết luyện công, nhưng xuyên suốt tác phẩm, Kim Dung đã hé lộ điều kiện kiên quyết để luyện môn võ này: Ngay trang đầu của Quỳ hoa bảo điển đã ghi rõ "Muốn luyện chân công phải tự thiến mình".
Thứ hai, sự rùng rợn trái với luân thường đạo lý của môn võ (Suy luận từ nội dung bí kíp). Dù tác phẩm không trực tiếp trích dẫn lời Hồng Diệp thiền sư nói về yếu quyết luyện công, nhưng xuyên suốt tác phẩm, Kim Dung đã hé lộ điều kiện kiên quyết để luyện môn võ này: Ngay trang đầu của Quỳ hoa bảo điển đã ghi rõ "Muốn luyện chân công phải tự thiến mình".
Nếu không tự hoạn, khi luyện nội công lửa dục sẽ thiêu đốt ruột gan, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma và lập tức cứng đờ ra mà chết. Là một vị cao tăng Phật giáo mang lòng từ bi, Hồng Diệp thiền sư chỉ cần đọc trang đầu tiên là đã thấu hiểu tính chất tà đạo, hủy hoại nhân tính và thể xác tàn khốc của môn võ này. Việc tự thiến đi ngược lại hoàn toàn với lẽ tự nhiên và đạo lý nhà Phật.
Bản lĩnh của bậc "Đại trí tuệ"
Đứng trước một pho bí lục võ công có khả năng giúp con người vô địch thiên hạ, Hồng Diệp thiền sư đã thể hiện một định lực phi thường. Phương Chứng đại sư từng thừa nhận một sự thật phũ phàng của thế nhân: "Bọn ta là người theo võ học, nhất định vớ được bí lục về võ nghệ cao siêu khi nào lại không luyện tập? Lão tăng đây đã mấy chục năm thanh tịnh mà một khi nghĩ tới võ học trong Quỳ hoa bảo điển cũng không khỏi nổi lòng trần tục".
Điều đó cho thấy cám dỗ của Quỳ hoa bảo điển là cực kỳ khủng khiếp. Ấy vậy mà Hồng Diệp thiền sư cất giữ nó suốt nhiều thập kỷ, ngày ngày đối diện với nó nhưng tuyệt nhiên không để lòng tham hay tham vọng xưng bá võ lâm nuốt chửng. Sự "không luyện" của ngài không xuất phát từ sự ngu dốt hay bất tài, mà là đỉnh cao của sự buông bỏ (Giác ngộ). Ngài chọn giữ gìn sự thanh tịnh của linh hồn thay vì sức mạnh vô địch của thể xác.
Bi kịch oan trái của lòng từ bi
Tuy nhiên, số phận trong Tiếu ngạo giang hồ lại đầy rẫy những nghịch lý trớ trêu. Hành động của Hồng Diệp thiền sư là điểm sáng của lòng nhân ái, nhưng vô tình lại trở thành phát súng lệnh cho hàng trăm năm máu chảy đầu rơi.
Khi phát giác hai đệ tử phái Hoa Sơn là Mẫn Túc và Chu Tử Phong đọc trộm kinh thư, vì sợ họ chuốc lấy tai họa, Hồng Diệp thiền sư đã phái đệ tử đắc ý nhất của mình là Độ Nguyên thiền sư lên núi Hoa Sơn để khuyên can họ đừng luyện. Nhưng ngài không thể ngờ rằng, lòng tham của con người lại đáng sợ hơn mọi loại võ công.
Chính sự phái đi này đã khiến Độ Nguyên bị cám dỗ, học lỏm kinh văn, hoàn tục trở thành Lâm Viễn Đồ và tạo ra Tịch tà kiếm phổ. Sự kiện này cũng trực tiếp làm phái Hoa Sơn chia rẽ tàn sát lẫn nhau (Khí tông và Kiếm tông), và kéo theo sự can thiệp đẫm máu của Mười vị trưởng lão Ma giáo.
Nhân vật Hồng Diệp thiền sư để lại một dư âm vô cùng xót xa và đầy tính triết lý nhân quả. Ngài là hiện thân của cái Thiện tuyệt đối, dùng trí tuệ để giam cầm cái Ác (Quỳ hoa bảo điển). Thế nhưng, ngài lại bất lực trước "tâm ma" của người đời.
Nhân vật Hồng Diệp thiền sư để lại một dư âm vô cùng xót xa và đầy tính triết lý nhân quả. Ngài là hiện thân của cái Thiện tuyệt đối, dùng trí tuệ để giam cầm cái Ác (Quỳ hoa bảo điển). Thế nhưng, ngài lại bất lực trước "tâm ma" của người đời.
Kim Dung đã mượn hình ảnh Hồng Diệp thiền sư để gửi gắm thông điệp: Một pho bí kíp dù có nằm trong góc tối chốn thiền môn thanh tịnh, thì sự tồn tại của nó vẫn là một mồi lửa. Kẻ châm ngòi không phải là bí kíp, mà chính là dục vọng không đáy của con người. Hồng Diệp thiền sư đã chiến thắng được cuốn sách, nhưng ngài đã thất bại trong việc cứu vớt thế nhân khỏi lòng tham của chính họ.
.....
Bí ẩn nguồn gốc Càn kinh - Khôn kinh
.....
Bí ẩn nguồn gốc Càn kinh - Khôn kinh
Theo lời kể của Phương Chứng đại sư, pho Quỳ Hoa bảo điển vốn do một đôi vợ chồng ở hồi tráng niên cường lực cùng nhau hợp tác biên soạn. Sau khi xảy ra xích mích, hai ông bà đi ẩn lánh, pho bí lục cũng bị chia làm hai bộ: bộ của người chồng là Càn kinh, bộ của người vợ là Khôn kinh.
Hơn một trăm năm trước, cả hai bộ kinh này đột nhiên lọt vào tay hạ viện chùa Thiếu Lâm ở Bồ Điền, tỉnh Phúc Kiến, dưới sự quản lý của Hồng Diệp thiền sư. Vì sao?
3 giả thuyết về nguồn gốc xuất hiện tại Thiếu Lâm Nam phái
* Giả thuyết 1: Sự quy y sám hối của một (hoặc cả hai) người sáng tác
3 giả thuyết về nguồn gốc xuất hiện tại Thiếu Lâm Nam phái
* Giả thuyết 1: Sự quy y sám hối của một (hoặc cả hai) người sáng tác
Sau khi đôi vợ chồng xảy ra xích mích không thể hàn gắn và mang hai bộ Càn - Khôn đi ẩn lánh, rất có thể một trong hai người (hoặc cả hai ở những thời điểm khác nhau) đã nhìn thấu sự tàn khốc và hiểm độc của môn võ công này. Trong võ hiệp Kim Dung, những cao thủ mang tâm trạng u uất, ân oán tình thù nặng nề thường có xu hướng tìm đến cửa Phật để sám hối. Rất có thể họ đã đến Nam Thiếu Lâm ở Bồ Điền để xuất gia hoặc nương nhờ vào những năm tháng cuối đời. Khi viên tịch, hai pho Càn - Khôn kinh vốn dĩ gắn liền với sinh mạng họ đã đương nhiên ở lại trong kho sách của nhà chùa như một di vật.
* Giả thuyết 2: Sự ký thác có chủ đích để phong ấn tà công
* Giả thuyết 2: Sự ký thác có chủ đích để phong ấn tà công
Quỳ Hoa bảo điển là một môn võ công mang tính tà đạo tột cùng, yêu cầu người luyện phải "tự thiến mình". Những người sáng tạo ra nó ở độ tuổi tráng niên cường lực chắc chắn nhận ra môn võ này đi ngược lại luân thường đạo lý và tự nhiên (âm dương đảo lộn). Nhận thức được nếu bí kíp này lọt ra ngoài giang hồ sẽ dấy lên những trận cuồng phong huyết vũ, họ đã chủ động đem giấu hoặc ký thác nó cho ngôi chùa có uy vọng và võ công trấn áp mạnh nhất võ lâm lúc bấy giờ: Phái Thiếu Lâm. Họ tin rằng chỉ có Phật pháp từ bi và định lực của những bậc cao tăng đại trí tuệ như Hồng Diệp thiền sư mới đủ sức giữ gìn, không bị cám dỗ mà tu luyện môn tà công này.
* Giả thuyết 3: Thiếu Lâm tự chủ động thu thập để ngăn trừ hậu họa
* Giả thuyết 3: Thiếu Lâm tự chủ động thu thập để ngăn trừ hậu họa
Phái Thiếu Lâm luôn tự nhận lãnh trách nhiệm là "Thái sơn Bắc đẩu", đứng đầu gìn giữ chính đạo trong võ lâm. Sau khi đôi vợ chồng kia biệt tích, rất có thể hai bộ Càn kinh và Khôn kinh đã lưu lạc vào giang hồ, gây ra những vụ án mạng hoặc dị nghị. Các cao tăng Thiếu Lâm ở Nam phái Phúc Kiến đã cất công thu hồi lại cả hai bộ sách. Họ không tiêu hủy ngay vì bản tính người học võ luôn trân trọng các kỳ thư võ học, nhưng đem cất giấu sâu trong kho sách để ngăn chặn kẻ gian tà chiếm đoạt, giao cho Hồng Diệp thiền sư ngày đêm nghiên cứu nhằm tìm ra cách hóa giải.
Bình luận và Cảm nhận
Việc một kỳ thư võ học tà phái nằm trong kho sách của danh môn chính phái hàng đầu thiên hạ là một nghịch lý mang tính châm biếm sâu sắc.
Hồng Diệp thiền sư là bậc đại trí tuệ, ngài cất giữ sách suốt mấy chục năm, biết rõ nó ảo diệu vô cùng nhưng tiềm ẩn mối họa khôn lường nên tuyệt đối không tu luyện. Thế nhưng, "đạo cao một thước, ma cao một trượng", chính vì cất giữ kỳ thư này mà chùa Thiếu Lâm Bồ Điền lại trở thành tâm điểm của tai họa. Sự xuất hiện của hai vị khách phái Hoa Sơn là Mẫn Túc và Chu Tử Phong đã phá vỡ sự thanh tịnh đó. Họ đọc trộm bí lục, câu được câu chăng, mang mầm mống tà đạo về núi Hoa Sơn.
Lòng tốt của Hồng Diệp thiền sư khi phái Độ Nguyên thiền sư đi khuyên can hai người kia lại vô tình tạo ra một bi kịch lớn hơn. Độ Nguyên thiền sư bị lòng tham che mờ lý trí, học lỏm kinh văn, hoàn tục trở thành Lâm Viễn Đồ với Tịch Tà kiếm pháp. Khởi điểm của mọi máu xương, từ việc phái Hoa Sơn chia rẽ (Kiếm tông - Khí tông), 10 vị trưởng lão Ma giáo tấn công Hoa Sơn, cho đến việc Lâm Bình Chi nhà tan cửa nát, Nhạc Bất Quần và Tả Lãnh Thiền đánh mất nhân tính, đều bắt nguồn từ kho sách của ngôi chùa Nam Thiếu Lâm này.
Nỗi bi ai của "Càn - Khôn" nghịch chuyển
Sự hiện diện của Càn kinh và Khôn kinh ở chùa Thiếu Lâm gợi lên một cảm nhận triết lý xót xa về sự hư ảo của tham vọng con người.
Kim Dung đã rất dụng tâm khi đặt tên hai nửa của pho sách là Càn (Trời/Nam) và Khôn (Đất/Nữ). Nó vốn tượng trưng cho sự hòa hợp âm dương của đôi vợ chồng sáng tác. Thế nhưng, nội dung của nó lại triệt tiêu hoàn toàn tính Nam (phải tự cung), biến người luyện thành ái nam ái nữ, đánh mất nhân tính bản nguyên.
Việc pho sách nằm trong cửa Phật thanh tịnh là một phép ẩn dụ tuyệt vời: Phật pháp dạy con người "Sắc tức thị không" (buông bỏ tham sân si), nhưng Quỳ Hoa bảo điển lại kích phát lòng tham tột độ của con người đối với sức mạnh tuyệt đối. Ngay cả Phương Chứng đại sư cũng phải thừa nhận: "Bọn ta là người theo võ học, nhất định vớ được bí lục về võ nghệ cao siêu khi nào lại không luyện tập?... cũng không khỏi nổi lòng trần tục".
Kho sách Thiếu Lâm Bồ Điền đáng lý là nơi phong ấn tội ác, cuối cùng lại biến thành "chiếc hộp Pandora" của võ lâm. Nó chứng minh một chân lý phũ phàng trong Tiếu ngạo giang hồ: Quyền lực tột đỉnh và những bí kíp võ công hứa hẹn sự "vô địch thiên hạ" bản chất là những lời nguyền.
Sự tồn tại của chúng, dù được cất giấu ở nơi linh thiêng nhất, vẫn mang sức mạnh tà ác đủ sức vấy bẩn những tâm hồn tự xưng là danh môn chính phái, đẩy vô số kiếp người vào vòng xoáy nghiệt ngã không thể vãn hồi.
....
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment