Thuỷ Tùng
Xuất hiện một "công tử" tuấn tú lưng đeo kiếm ... Ỷ thiên!
Sau đại chiến Quang Minh Đính, Trương Vô Kỵ cùng các cao thủ Minh Giáo trên đường quay về võ lâm Trung Nguyên thì bắt gặp một toán lính Mông Cổ đang ức hiếp dân lành. Tại đây, họ chạm trán một nhóm người đi săn, đứng đầu là một thanh niên công tử vô cùng tuấn tú. Điều khiến quần hào Minh Giáo chú ý không phải là diện mạo của y, mà là vật y đeo bên hông.
Trích nguyên văn:
"Bỗng mọi người không hẹn mà cùng nhìn xuống ngang hông công tử đó, thấy thắt lưng có khóa bằng vàng, đeo một thanh trường kiếm, trên cán kiếm có khắc hai chữ Ỷ Thiên theo kiểu triện. Nhìn kiếm đó, hình dáng dài ngắn, chính là thanh kiếm Ỷ Thiên mà Diệt Tuyệt sư thái đã dùng. Người trong Minh giáo ai nấy ngạc nhiên, Chu Điên nhịn không nổi toan lên tiếng hỏi."
Sự xuất hiện của thanh kiếm này là một cú sốc tâm lý. Ai cũng biết Ỷ Thiên kiếm là trấn sơn chi bảo của phái Nga Mi, vốn đang nằm trong tay chưởng môn Diệt Tuyệt sư thái. Việc nó chễm chệ nằm trên eo của một công tử xa lạ khiến quần hào vô cùng kinh ngạc và hoài nghi.
Bữa tiệc tại Lục Liễu Sơn Trang & phát giác kiếm giả!
Bị thu hút bởi thanh kiếm và phong thái của vị công tử (lúc này xưng là Triệu tiểu thư), quần hào Minh Giáo nhận lời mời đến Lục Liễu Sơn Trang nghỉ chân. Dù đã đề phòng ngự địch, cẩn thận thử độc trong từng món ăn thức uống, họ vẫn không sao kiềm chế được sự tò mò về thanh kiếm. Trương Vô Kỵ đã thẳng thắn mở lời hỏi Triệu Mẫn vì sao lại có được nó.
Triệu Mẫn vô cùng điềm nhiên, tháo kiếm để lên bàn rồi lấy cớ đi thay y phục nữ nhi để cáo lui. Ngay khi nàng vừa rời khỏi, bản tính táy máy và tò mò của Chu Điên đã làm hỏng bét mọi chuyện.
Trích nguyên văn thời điểm phát hiện kiếm giả:
"Chu Điên nói: - Nàng ta để bảo kiếm lại đây, quả là tin bọn mình quá. Nói xong cầm thanh kiếm lên để trong tay, đột nhiên “Ối” một tiếng, nói: - Sao nhẹ thế này? Y cầm cán kiếm rút ra, kiếm vừa khỏi vỏ, quần hào đều đứng bật cả lên, ai nấy cực kỳ kinh ngạc. Kiếm này đâu phải Ỷ Thiên bảo kiếm, chém vàng chặt sắt sắc bén phi thường đâu? Chẳng qua chỉ là một thanh kiếm gỗ màu vàng. Mọi người lập tức ngửi thấy một mùi hương thơm nhè nhẹ, chính là bằng gỗ đàn hương."
Vì sao Triệu Mẫn đeo Ỷ Thiên kiếm giả?
Sự xuất hiện của thanh kiếm gỗ Ỷ Thiên không phải là một trò đùa dai của thiếu nữ, mà là một ma trận tâm lý và hóa học khá tinh vi do Triệu Mẫn giăng ra. Nàng dùng nó với 2 mục đích cốt lõi:
* Mồi nhử tâm lý (Bả truyền thông giang hồ):
Triệu Mẫn rất hiểu tâm lý của những kẻ luyện võ. Binh khí xưng bá thiên hạ như Ỷ Thiên kiếm chính là "thỏi nam châm" thu hút mọi ánh nhìn. Nếu nàng chỉ mời suông, những nhân vật già dơ như Dương Tiêu, Ân Thiên Chính hay Vi Nhất Tiếu chắc chắn sẽ sinh nghi và không bước vào Lục Liễu Sơn Trang. Bằng cách đeo Ỷ Thiên kiếm (bản nhái nhưng vỏ thật), nàng đã ném ra một lưỡi câu khiến quần hào Minh Giáo buộc phải cắn mồi đi theo để tìm hiểu hư thực.
* Vũ khí sinh học (Ngòi nổ của Thập Hương Nhuyễn Cân Tán biến thể):
Đây mới là sát chiêu thực sự. Triệu Mẫn biết đám người Trương Vô Kỵ (với kiến thức y học của Hồ Thanh Ngưu) sẽ dùng ngân châm thử độc trong rượu thịt, nên nàng không hạ độc vào đồ ăn. Nàng áp dụng nguyên lý "chất xúc tác".
Trong hồ nước tại thủy các, nàng trồng loài hoa Túy Tiên Linh Phù, vốn có mùi thơm nhưng không độc. Thanh kiếm giả lại được tiện bằng gỗ Kỳ Lăng Hương Mộc, cũng là một loại gỗ thơm vô hại.
Nguyên văn lời giải thích của Vô Kỵ sau này:
"Thanh kiếm Ỷ Thiên giả kia làm bằng một loại gỗ dưới đáy biển tên là Kỳ Lăng Hương Mộc, vốn cũng không độc. Thế nhưng hai mùi kia trộn lại với nhau thì biến thành kịch độc.".
Triệu Mẫn cố tình vứt thanh kiếm lại trên bàn rời đi, vì nàng thừa biết chắc chắn sẽ có kẻ ngứa tay rút kiếm ra xem. Lưỡi kiếm gỗ vừa tuốt khỏi vỏ, mùi hương của nó hòa quyện với hương hoa trong đình, lập tức tạo thành thứ độc dược khiến toàn bộ cao thủ Minh Giáo nhũn gân cốt, mất sạch công lực.
Bình luận vui và sự thú vị của tình huống
* "Cái ngứa tay chết người của Chu Điên":
Kim Dung đã tạo ra một tình huống hài hước mang tính châm biếm sâu sắc. Một quần hùng Minh Giáo oai phong lẫm liệt, vừa đánh lùi lục đại môn phái, cảnh giác cao độ thử độc từng miếng thịt ly rượu, cuối cùng lại bị hạ gục chỉ vì... cái tính "táy máy" tò mò của Chu Điên. Chu Điên tưởng mình khôn ngoan khi kiểm tra kiếm, ngờ đâu chính hành động rút kiếm của y lại là cái bấm nút kích hoạt bom nổ chậm do Triệu Mẫn cài cắm.
* Triệu Mẫn - Nữ Mastermind của giới võ hiệp:
Phụ nữ bình thường dùng nhan sắc để bẫy đàn ông, còn Triệu Mẫn dùng... một món đồ chơi công nghệ cao (kiếm Ỷ Thiên giả) để bẫy cả một giáo phái! Nàng ta không đánh một đao một kiếm nào, chỉ dùng tâm lý học tội phạm, bắt thóp tính tò mò của đối phương. Cách thiết kế "độc dược nhị phân" (A không độc, B không độc, nhưng A + B = Kịch độc) cho thấy tư duy phản biện và khoa học của nàng vượt xa những kẻ chỉ biết múa đao luyện chưởng.
* Nam nhi đại trượng phu bị nữ nhi dắt mũi:
Tình tiết này là gáo nước lạnh tạt vào mặt tư tưởng trọng nam khinh nữ của giới võ lâm. Trương Vô Kỵ là thần y, Dương Tiêu túc trí đa mưu, Ân Thiên Chính bách chiến bách thắng... tất cả đều khoanh tay quì gối trước một cô gái tuổi đôi mươi. Vỏ bọc "thanh niên công tử" của nàng vừa lừa được ánh mắt (giới tính), vừa lừa được sự cảnh giác (bảo kiếm), cho thấy sự đảo lộn thú vị: kẻ mạnh chưa chắc đã là kẻ thông minh nhất.
Tổng kết:
Sự kiện Ỷ Thiên kiếm giả bằng gỗ Kỳ Lăng Hương Mộc là một nét bút thiên tài của Kim Dung. Nó không chỉ mở màn cho trí tuệ siêu việt của "Tiểu yêu nữ" Triệu Mẫn, mà còn định hình luôn mối quan hệ oan gia ngõ hẹp giữa nàng và Trương Vô Kỵ: Nàng luôn đi trước một bước, gài bẫy một cách duyên dáng, và buộc chàng giáo chủ ngây thơ phải chạy theo giải quyết hậu quả. Thanh kiếm gỗ thơm mùi đàn hương ấy chính là biểu tượng hoàn hảo cho Triệu Mẫn: bề ngoài hoa mỹ, tưởng chừng vô hại, nhưng bên trong cất giấu sức mạnh có thể khuynh loát cả thiên hạ.
...
Triệu Mẫn hỏi xoáy, Trương công tử đỏ mặt
Sự kiện tại thủy các trong Lục Liễu Sơn Trang cũng chính là một trong những màn "chào sân" xuất sắc nhất của Triệu Mẫn, nơi nàng phô diễn trọn vẹn sự thông minh, tinh quái và khả năng thao túng tâm lý đỉnh cao.
"Chắc Chu Chỉ Nhược Chu tỉ tỉ xinh đẹp lắm, phải không nhỉ?"
Tại Lục Liễu Sơn Trang, sau khi mời quần hào Minh Giáo dùng trà và tiệc rượu, Trương Vô Kỵ nhịn không nổi sự tò mò nên đã lên tiếng hỏi khéo Triệu Mẫn về nguồn gốc thanh Ỷ Thiên kiếm mà nàng đang đeo bên hông.
Triệu Mẫn tỏ ra vô cùng tự nhiên và thản nhiên tháo thanh kiếm đặt lên bàn, kèm theo một câu hỏi ngược lại đầy vẻ ngây thơ:
"Triệu Mẫn mỉm cười, cởi thanh kiếm Ỷ Thiên ở hông ra, đặt lên trên bàn, nói: - Tiểu muội từ khi gặp các vị đến giờ, ai nấy chăm chăm mắt không rời thanh kiếm này, không hiểu vì duyên cớ gì, mong cho biết được chăng?".
Trương Vô Kỵ thật thà giải thích rằng thanh kiếm này vốn của Diệt Tuyệt sư thái, từng giết nhiều người của Minh Giáo và chính chàng cũng từng suýt bỏ mạng vì bị đâm trúng ngực.
Nghe vậy, Triệu Mẫn bắt đầu giở trò châm chọc. Nàng làm như không hiểu tại sao Trương Vô Kỵ võ công vô địch, từng dùng Càn Khôn Đại Na Di đoạt kiếm của Diệt Tuyệt sư thái mà lại để cho một nữ đệ tử trẻ tuổi, võ công bình bình đâm trúng. Vừa nói, nàng vừa nhìn Trương Vô Kỵ không chớp mắt, trên môi điểm một nụ cười đầy ẩn ý, rồi buông một câu chí mạng:
"- Chắc Chu Chỉ Nhược Chu tỉ tỉ xinh đẹp lắm, phải không nhỉ?".
Câu chọc ghẹo trúng phóc tim đen khiến vị giáo chủ Minh Giáo uy trấn giang hồ đỏ mặt tía tai, ngượng nghịu chống chế, bối rối đến mức cầm chén rượu lên uống tay cũng run rẩy làm sánh cả rượu ra áo. Màn kịch khép lại khi Triệu Mẫn lấy cớ đi thay quần áo bị dính rượu, thản nhiên bỏ lại thanh Ỷ Thiên kiếm trên bàn.
Ngay khi nàng rời đi, sự tò mò đã xui khiến Chu Điên rút thử thanh kiếm ra xem, để rồi tất cả ngã ngửa khi phát hiện đó chẳng phải là bảo kiếm chém sắt như bùn, mà chỉ là một thanh kiếm bằng gỗ đàn hương (Kỳ Lăng Hương Mộc) tỏa mùi thơm nhè nhẹ.
Phân tích và bình luận
* Pha "ngây thơ vô số tội" đỉnh cao mang phong cách mồi nhử:
Lời hỏi thăm của Triệu Mẫn: "Ai nấy chăm chăm mắt không rời thanh kiếm này, không hiểu vì duyên cớ gì?" là một pha diễn xuất "giả nai" đạt điểm mười.
Nàng đeo một thanh kiếm có khắc lù lù hai chữ "Ỷ Thiên" - món binh khí mang tính biểu tượng mà cả võ lâm khao khát - đi qua đi lại trước mặt các đại cao thủ, rồi lại hỏi vì sao người ta cứ nhìn! Hành động này giống hệt như việc bạn cầm một thỏi vàng y bốn số chín đi dạo giữa chợ rồi tròn xoe mắt hỏi: "Ủa, mặt em dính nhọ hay sao mà bà con dòm dữ vậy?". Thực chất, nàng biết tỏng tâm lý tò mò của họ nên cố tình dùng thanh kiếm gỗ bọc vỏ thật làm "mồi nhử" để kéo tất cả vào bẫy.
* "Cà khịa" đối thủ bằng máu ganh phụ nữ:
Triệu Mẫn là một nhà chiến lược quân sự, nhưng ẩn sâu bên trong vẫn là một cô gái mới lớn mang sẵn máu ghen. Cái cách nàng lật ngược vấn đề từ chuyện đao kiếm sang chuyện tình trường quả thực khiến người đọc bật cười. Nàng nhạy bén bóc mẽ ngay cái sự vô lý trong việc Trương Vô Kỵ bị đâm, ép chàng phải lòi ra cái "đuôi" dại gái.
Câu nói*"Chắc Chu Chỉ Nhược Chu tỉ tỉ xinh đẹp lắm, phải không nhỉ?" mang đậm lực sát thương của một đòn tâm lý, khiến vị giáo chủ cái thế phải đổ mồ hôi hột, luống cuống đến đổ cả rượu. Nàng vừa hoàn thành xuất sắc bước trinh sát tình địch, vừa làm đối phương mất đi sự tỉnh táo cảnh giác.
* Chiến thuật "Chiếc nút đỏ cấm bấm":
Việc Triệu Mẫn hỏi han, trêu chọc Vô Kỵ thực chất chỉ là màn đánh lạc hướng để dẫn tới mục đích cuối cùng: quăng cục thính lại trên bàn rồi bỏ đi. Đây là đòn tâm lý lợi hại nhất. Trái cấm luôn là trái ngon, bảo kiếm cấm đụng thì càng làm người ta ngứa ngáy. Triệu Mẫn thừa hiểu trong nhóm cao thủ đầy cá tính của Minh Giáo (đặc biệt là Chu Điên), chắc chắn sẽ có người không nhịn nổi mà rút kiếm ra xem khi chủ nhân vắng mặt. Lưỡi kiếm gỗ vừa được rút ra, mùi hương của nó kết hợp với hương hoa trong thủy các lập tức biến thành kịch độc.
Tổng kết:
Tình huống này rõ ràng đã thể hiện trí tuệ sắc bén mà cũng tinh tế nữ tính của Triệu Mẫn. Nàng không cần đao to búa lớn, chỉ dùng một thanh kiếm đồ chơi, một câu hỏi giả vờ ngây thơ và một câu trêu ghẹo sặc mùi dấm chua để đưa cả ban lãnh đạo Minh Giáo vào tròng.
Anh chàng Trương Vô Kỵ có thần công vô địch cũng đành bó tay bối rối trước một mỹ nhân vừa mang tư duy của một quái kiệt giang hồ, lại vừa mang cái nhí nhảnh, đáo để của một cô gái biết yêu. Cảnh này chứng minh một chân lý vui: Ở ngoài giang hồ, sợ nhất không phải là đao kiếm, mà sợ nhất là bị con gái bắt thóp!
....
Bài liên quan:
No comments:
Post a Comment