
Kiều Phong cuối cùng không có hạnh phúc nào (minh hoạ)
Có người ngạc nhiên khi thấy một cô gái lại say mê "truyện chưởng" đến quên ăn quên ngủ. Họ bảo truyện chưởng chỉ có đao quang kiếm ảnh, có máu đổ và những màn anh hùng cứu mỹ nhân sáo rỗng. Nhưng với tôi, võ công chỉ là lớp vỏ ảo ảnh, cái thật nhất, đau đớn nhất chính là hỉ nộ ái ố của kiếp người. Trong thế giới của "oan" và "nghiệt" ấy, ta không chỉ tìm thấy những nhân-phi-nhân, mà ta tìm thấy chính bản chất của Con Người.
Và bộ truyện khiến tôi phải khóc, mỗi lần đọc là một lần để nước mắt chảy dài trên má, chính là Thiên Long Bát Bộ. Đặc biệt là vòng xoáy định mệnh của bộ tứ: Kiều Phong – A Châu – A Tử – Du Thản Chi.
Giữa thế gian hắt hủi ấy, chàng gặp A Châu. Tình yêu của họ không trẻ con, không phù phiếm, cũng chẳng vì nhan sắc hay danh vọng. Đó là sự cứu rỗi. Vì một "tiểu cô nương", Kiều Phong sẵn sàng trợn mắt xem khinh nghìn hảo hán tại Tụ Hiền Trang. Vì một lời hứa "chăn cừu ngoài biên ải", A Châu nguyện chờ đợi năm ngày đêm dưới mưa tuyết Nhạn Môn Quan.
Nhưng trớ trêu thay, chính tay Kiều Phong lại đánh chết người mình yêu nhất. Tiếng gào khóc đứt ruột của chàng khi nhận ra sai lầm vĩnh viễn không thể vãn hồi luôn làm tôi bàng hoàng. A Châu dùng cái chết để bảo toàn chữ hiếu, để khai sáng cho chàng, nhưng đồng thời cũng tước đi lẽ sống của chàng. Kiều Phong hóa thành Tiêu Phong – ngọn núi cao vẫn sừng sững đó, nhưng đã vĩnh viễn chìm trong sương mù cô độc, khoác lên mình "tấm áo nàng may" mà đi trọn kiếp đơn độc.
Du Thản Chi & A Tử: Đỉnh cao của sự lụy tình bệnh hoạn
Mối quan hệ này là một nốt lặng đầy rùng rợn. A Tử là cực độ của sự tàn ác (Sadism), còn Du Thản Chi là cực độ của sự lụy tình đến mức tự ngược đãi (Masochism).
Một công tử cao sang sẵn sàng đội mặt nạ sắt, làm "diều người", làm vật thí độc, thậm chí móc cả đôi mắt mình để tặng cho người con gái coi mình như súc vật. Du Thản Chi là "Thố tình thánh" – vị thánh ngu si nhất trần đời. Y sống chỉ để được nàng hành hạ, lấy nỗi đau thể xác làm hạnh phúc tâm hồn. Kim Dung thật độc ác khi để y mù lòa lang thang giữa hoang mạc cuối truyện, vĩnh viễn đi tìm một hình bóng đã tan vào vực thẳm.
Mỗi khi gấp sách lại, tôi luôn cảm thấy mình vừa bay qua nhiều múi giờ khác nhau – một chút chống chếnh, một chút nhẹ nhõm, và rất nhiều nỗi buồn ám ảnh.
Có người nói tình yêu trong Thiên Long Bát Bộ quá lý tưởng, quá rùng rợn, quá "không thật". Nhưng với tôi, đó mới là tình yêu thật nhất. Yêu mà không dũng cảm, không điên rồ, không yêu đến mức kiệt quệ bản thân... liệu có xứng đáng gọi là yêu? Khi tình yêu lớn hơn cả bản thân con người, thì ranh giới giữa sống và chết chỉ cách nhau một bước chân.
Viết những dòng này trong một chiều mưa lạnh, tôi biết mình chưa thể diễn tả hết được cái "nút xoắn" trong lòng. Nhưng xin dành riêng bài viết này cho Kim Dung, cho những giọt nước mắt tôi đã rơi, và cho một đức tin rằng: Trên đời này, vẫn có những tình yêu dù đau đớn đến tận cùng, vẫn đẹp đến nao lòng.
----------------------------------
Bài liên quan:
Cát Tường
Có một cuộc hẹn mà suốt sáu năm qua tôi chưa từng lỗi hẹn. Cứ mỗi độ tháng Giêng, khi cái rét buốt nhất tràn về, tôi lại thu mình trong thế giới của Kim Dung. Hai tháng ròng rã, tôi cắt đứt mọi liên hệ với những trang sách khác để toàn tâm toàn ý sống cùng 14 pho tiểu thuyết.
Có người ngạc nhiên khi thấy một cô gái lại say mê "truyện chưởng" đến quên ăn quên ngủ. Họ bảo truyện chưởng chỉ có đao quang kiếm ảnh, có máu đổ và những màn anh hùng cứu mỹ nhân sáo rỗng. Nhưng với tôi, võ công chỉ là lớp vỏ ảo ảnh, cái thật nhất, đau đớn nhất chính là hỉ nộ ái ố của kiếp người. Trong thế giới của "oan" và "nghiệt" ấy, ta không chỉ tìm thấy những nhân-phi-nhân, mà ta tìm thấy chính bản chất của Con Người.
Và bộ truyện khiến tôi phải khóc, mỗi lần đọc là một lần để nước mắt chảy dài trên má, chính là Thiên Long Bát Bộ. Đặc biệt là vòng xoáy định mệnh của bộ tứ: Kiều Phong – A Châu – A Tử – Du Thản Chi.
Kiều Phong & A Châu: Khổ tình thánh và Nhành cây nhỏ
Kiều Phong & A Châu
Kiều Phong là đại biểu cho tính "Cương", một vị anh hùng bị đẩy vào bi kịch tột cùng của số phận. Đang từ đỉnh cao danh vọng, chỉ sau một đêm, chàng trở thành kẻ bị cả võ lâm phỉ nhổ vì mang dòng máu Khất Đan.
Giữa thế gian hắt hủi ấy, chàng gặp A Châu. Tình yêu của họ không trẻ con, không phù phiếm, cũng chẳng vì nhan sắc hay danh vọng. Đó là sự cứu rỗi. Vì một "tiểu cô nương", Kiều Phong sẵn sàng trợn mắt xem khinh nghìn hảo hán tại Tụ Hiền Trang. Vì một lời hứa "chăn cừu ngoài biên ải", A Châu nguyện chờ đợi năm ngày đêm dưới mưa tuyết Nhạn Môn Quan.
Nhưng trớ trêu thay, chính tay Kiều Phong lại đánh chết người mình yêu nhất. Tiếng gào khóc đứt ruột của chàng khi nhận ra sai lầm vĩnh viễn không thể vãn hồi luôn làm tôi bàng hoàng. A Châu dùng cái chết để bảo toàn chữ hiếu, để khai sáng cho chàng, nhưng đồng thời cũng tước đi lẽ sống của chàng. Kiều Phong hóa thành Tiêu Phong – ngọn núi cao vẫn sừng sững đó, nhưng đã vĩnh viễn chìm trong sương mù cô độc, khoác lên mình "tấm áo nàng may" mà đi trọn kiếp đơn độc.
A Tử & Kiều Phong: Mặc cảm và Sự chiếm hữu tàn khốc
Nếu A Châu là nhành cây xanh mát thì A Tử lại là đóa hoa độc rực rỡ sinh ra từ đầm lầy của phái Tinh Tú. A Tử yêu Kiều Phong bằng một thứ tình cảm méo mó, pha trộn giữa sự ngưỡng mộ người cha tinh thần và khát khao chiếm đoạt của một thiếu nữ.
Sự ác nghiệt của nàng bắt nguồn từ nỗi cô độc sâu thẳm. Nàng tàn nhẫn với cả thế giới, nhưng lại hồ đồ trao cho Kiều Phong chén "thuốc độc" vì lầm tưởng đó là bùa yêu để trói buộc chàng bên mình. Tình yêu của nàng dành cho "tỷ phu" vừa đáng sợ, vừa đáng thương. Chỉ đến giây phút cuối cùng, khi ôm xác chàng nhảy xuống vực sâu Nhạn Môn Quan, nàng mới thực sự chiếm hữu được chàng – theo cách đau đớn nhất.
Nếu A Châu là nhành cây xanh mát thì A Tử lại là đóa hoa độc rực rỡ sinh ra từ đầm lầy của phái Tinh Tú. A Tử yêu Kiều Phong bằng một thứ tình cảm méo mó, pha trộn giữa sự ngưỡng mộ người cha tinh thần và khát khao chiếm đoạt của một thiếu nữ.
Sự ác nghiệt của nàng bắt nguồn từ nỗi cô độc sâu thẳm. Nàng tàn nhẫn với cả thế giới, nhưng lại hồ đồ trao cho Kiều Phong chén "thuốc độc" vì lầm tưởng đó là bùa yêu để trói buộc chàng bên mình. Tình yêu của nàng dành cho "tỷ phu" vừa đáng sợ, vừa đáng thương. Chỉ đến giây phút cuối cùng, khi ôm xác chàng nhảy xuống vực sâu Nhạn Môn Quan, nàng mới thực sự chiếm hữu được chàng – theo cách đau đớn nhất.
Du Thản Chi & A Tử: Đỉnh cao của sự lụy tình bệnh hoạn
Mối quan hệ này là một nốt lặng đầy rùng rợn. A Tử là cực độ của sự tàn ác (Sadism), còn Du Thản Chi là cực độ của sự lụy tình đến mức tự ngược đãi (Masochism).
Một công tử cao sang sẵn sàng đội mặt nạ sắt, làm "diều người", làm vật thí độc, thậm chí móc cả đôi mắt mình để tặng cho người con gái coi mình như súc vật. Du Thản Chi là "Thố tình thánh" – vị thánh ngu si nhất trần đời. Y sống chỉ để được nàng hành hạ, lấy nỗi đau thể xác làm hạnh phúc tâm hồn. Kim Dung thật độc ác khi để y mù lòa lang thang giữa hoang mạc cuối truyện, vĩnh viễn đi tìm một hình bóng đã tan vào vực thẳm.
Mỗi khi gấp sách lại, tôi luôn cảm thấy mình vừa bay qua nhiều múi giờ khác nhau – một chút chống chếnh, một chút nhẹ nhõm, và rất nhiều nỗi buồn ám ảnh.
Có người nói tình yêu trong Thiên Long Bát Bộ quá lý tưởng, quá rùng rợn, quá "không thật". Nhưng với tôi, đó mới là tình yêu thật nhất. Yêu mà không dũng cảm, không điên rồ, không yêu đến mức kiệt quệ bản thân... liệu có xứng đáng gọi là yêu? Khi tình yêu lớn hơn cả bản thân con người, thì ranh giới giữa sống và chết chỉ cách nhau một bước chân.
Viết những dòng này trong một chiều mưa lạnh, tôi biết mình chưa thể diễn tả hết được cái "nút xoắn" trong lòng. Nhưng xin dành riêng bài viết này cho Kim Dung, cho những giọt nước mắt tôi đã rơi, và cho một đức tin rằng: Trên đời này, vẫn có những tình yêu dù đau đớn đến tận cùng, vẫn đẹp đến nao lòng.
----------------------------------
Bài liên quan:

No comments:
Post a Comment